Edit: Wng
-
“A——!”
Tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp căn phòng, theo là tiếng cãi vã giữa nam và nữ, xen lẫn tiếng vật rơi vỡ, tiếng xé đ.á.n.h loạn xạ, ngừng vọng khắp bốn phía.
Một bé trai cuộn tròn trong góc tủ quần áo, c.ắ.n chặt ống tay áo, dám phát dù chỉ một âm thanh nhỏ. Bóng tối quấn quanh, nỗi sợ hãi trong lòng phóng đại vô hạn. Cho dù thể run lẩy bẩy đến mức còn hình dạng, cho dù nước mắt làm mờ tầm mắt, vẫn gắt gao qua khe hở nơi cánh tủ.
“Bang——”
Chiếc bình hoa vỡ tan. Người đàn ông gầm lên giận dữ: “Đồ đàn bà điên! Mẹ kiếp, cô phát điên ?!”
Người phụ nữ chẳng hề để tâm, to điên loạn: “Ha ha ha ha! Sao? Muốn g.i.ế.c hả? Tới ! Vì con đàn bà bên ngoài của ông mà g.i.ế.c !”
Dường như chạm chốt điên loạn nào đó, bà càng thêm dữ tợn. Tay vơ lấy một mảnh thủy tinh vỡ sàn, giọng lảm nhảm: “Hì hì... G.i.ế.c ! Tôi chẳng thèm để bụng nữa!”
Người đàn ông đẩy mạnh bà , khinh miệt mắng nhỏ: “Thần kinh,” rời .
Căn phòng trở tĩnh lặng. Người phụ nữ mảnh thủy tinh trong tay, bật nức nở.
Thật lâu , như nhớ điều gì, bà chậm rãi bước đến tủ quần áo, giật mạnh cánh cửa.
Ánh sáng chói lòa tràn . Đứa bé nàng túm , hung hăng đá một cú khiến ngã mạnh xuống đất. Cơn đau và sợ hãi khiến cuối cùng nén nổi nước mắt, òa lên, nức nở gọi: “Mẹ! Mẹ ơi...”
Người phụ nữ nắm lấy tóc bé, nghiến răng hỏi: “Làm ? Đau ? Muốn ôm con ? Mày xứng ?”
Đau... Đau quá...
Cậu bé giãy giụa, cầu xin: “Mẹ... Con... Con sai ... Mẹ... Đau lắm... Đau quá...”
Người phụ nữ bất chợt buông tóc , vì thương hại, mà vì căm hận lên đến cực điểm.
“Tao hối hận vì sinh mày! Nếu vì mày, tao sớm rời khỏi cái gia đình ghê tởm ! Mày tồn tại để làm gì? Tại mày sinh ? Chính mày hủy hoại cả đời tao!”
Bà hít sâu, giọng đột nhiên trở nên dịu dàng, ánh mắt lạnh lẽo bé: “Lại đây, để ôm con một cái.”
Cậu bé phụ nữ, căng cứng, nỗi sợ hãi khiến dám tiến gần. Trên , từng cơn đau vẫn tan .
Cậu sợ hãi, thật sự sợ... Cậu chỉ rời khỏi nơi , chỉ thật xa...
Người phụ nữ thấy bằng ánh mắt hoảng hốt, liền khẽ tự giễu.
Bà bước đến bên giường, mệt mỏi xuống, đôi mắt dần trở nên trống rỗng. Cuộc hôn nhân , gia đình , bào mòn hết tình cảm và sức lực của bà. Quá mệt mỏi ... Bà chỉ ngủ một giấc thật dài...
Thật lâu , bà lấy từ gối con d.a.o giấu từ lâu, chậm rãi đưa về phía trái tim .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hoa-hong-trang-cung-te-tu/chuong-6.html.]
Máu đỏ tươi loang ga trải giường trắng xóa, rực rỡ như đóa hồng mọc giữa hoang mạc.
Cậu bé ngửi thấy mùi máu, mờ mịt chạy đến bên giường, run rẩy nắm lấy bàn tay đang cầm d.a.o của .
“Mẹ! Mẹ ơi...”
Cậu gọi mãi, lay mãi, giọng nghẹn ngào bật : “Mẹ... Con sai ... Mẹ dậy ôm con một cái ? Con thật sự sai ... Mẹ... Ôm con một cái ...”
……
Hình ảnh tan vỡ trong khoảnh khắc, như ngàn mảnh thủy tinh bén nhọn văng khắp nơi. Trong tấm gương ký ức rạn nứt , phản chiếu một gương mặt xa lạ.
“Mày là Quý Từ. Mày chính là . Mày ai khác, mày chỉ là Quý Từ của chúng .”
“Không!” Thiếu niên hoảng loạn gào lên, điên cuồng lắc đầu, “Tôi ! Tôi !”
Gương mặt mơ hồ dần hiện rõ, hóa thành khuôn mặt dữ tợn của viện trưởng: “Mày còn nhớ tên của ? Mày từng cái tên ? Những gì mày bây giờ - tri thức, tiền tài, tình , tất cả đều do tao cho mày. Mày dám vứt bỏ chúng ?”
……
Trong đêm tối ánh sáng, Quý Từ choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Hắn cuộn giường, run rẩy ngừng.
Có lẽ vì sợ bóng tối, tầm mắt dần trở nên mờ nhòe. Nước mắt rơi vô thức, vỡ tan thành vô giọt nhỏ gối.
Kể từ khi bước bệnh viện tâm thần sáu ngày, Quý Từ ngày càng thường xuyên bóng đè. Những ký ức tưởng như sắp lãng quên lặp lặp trong mộng, như vòng xoáy vô tận.
Bóng đè siết chặt cổ , chặn mất thở, dìm xuống tuyệt vọng—
Liệu khi sự sống kết thúc, nỗi đau cũng sẽ biến mất?
Liệu nếu lựa chọn c.h.ế.t, sẽ thôi chịu tra tấn nữa?
……
Ở hành lang phía bên , một bác sĩ lạ mặt để một túi hồ sơ.
Bạch Tô ánh đèn mờ, cẩn thận từng dòng trong đó. Tờ giấy mỏng trong tay như lưỡi d.a.o lạnh, từng nhát đ.â.m sâu ngực, khoét trái tim thành vô lỗ thủng, cuối cùng rút cả m.á.u lẫn thịt, chỉ còn một tia sinh khí yếu ớt.
Trong đầu , hình ảnh của Quý Từ hiện lên chồng chéo, khi vui, khi buồn, khi đau đớn mỗi biểu cảm đều thật đến nghẹn lòng, khiến tim như bóp chặt, thở nổi.
“Quý vấn đề tâm lý nghiêm trọng, hơn nữa đang xuất hiện khuynh hướng tự sát. Nếu sự can thiệp trị liệu kịp thời, hậu quả sẽ khó lường.”
“Nếu ngài thể, xin hãy truyền cho Quý những cảm xúc tích cực, giúp trải nghiệm những điều mới mẻ.”
“Tôi kiến nghị cho nếm thử những món ăn từng ăn, làm những việc từng làm, để cảm nhận rằng chúng khác với cha , rằng nơi , viện phúc lợi.”
-
Sợi dây cuối cùng, là khát vọng cuối cùng của , vì ngươi mà ca...