Hiện Trường Tỏ Tình Lật Xe - 5: Hoàn
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:46:13
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
8
Tạ Thiêm khi chơi xong một trận bóng thì mồ hôi đầm đìa.
Có mấy bạn nữ chạy đưa nước, đều từ chối.
Lấy khăn quàng cổ lau mồ hôi, nghĩ, giá mà A Hằng đến đưa nước cho nhỉ... Tỉnh , Tạ Thiêm.
Hắn phòng đồ định tắm rửa, thì thấy đang ở hành lang ngoài cửa.
Hình như là... Quý Tư Hằng.
Tạ Thiêm dừng động tác tay, nghi ngờ ảo giác: "A Hằng?"
Quý Tư Hằng chậm rãi về phía , giơ chiếc ví đang mở trong tay lên: "Tạ Thiêm, giải thích một chút ?"
"..."
Tạ Thiêm chằm chằm tấm ảnh đó, nên lời.
Giải thích thế nào đây?
Giải thích thế nào để trông giống một kẻ biến thái đây?
"Tôi..."
Hắn ấp úng, gì.
"Nếu tớ một nữa thì ."
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Quý Tư Hằng ngắt ngang sự im lặng, hạ tay xuống: "Nếu tớ một nữa rằng tớ, tớ thích , ở bên , ... vẫn sẽ từ chối tớ chứ?"
"..."
Tạ Thiêm trợn tròn mắt kinh ngạc: "Cậu... thật ?"
Giọng chút run rẩy tự chủ .
Quý Tư Hằng thở dài, cảm thấy và Tạ Thiêm lẽ đều là đồ ngốc.
Cậu dứt khoát đưa tay ôm chầm lấy eo Tạ Thiêm, vùi mặt hõm cổ .
Cơ thể Tạ Thiêm cứng đờ một chút: "A Hằng..."
Mặt Quý Tư Hằng nóng bừng theo làn da đang áp sát, vẫn thấy thẹn thùng, giọng nghèn nghẹt phát : "Cậu vẫn trả lời tớ đấy."
Tạ Thiêm lên tiếng, đưa tay nâng khuôn mặt đang vùi trong cổ lên, nghiêm túc chằm chằm .
Quý Tư Hằng đến mức ngại ngùng: "Nhìn tớ làm gì chứ?"
"A Hằng."
Tạ Thiêm : "Dù là đùa cũng hối hận , là nghiêm túc đấy."
Quý Tư Hằng chớp chớp mắt: "Tớ bao giờ đùa với cả."
Đôi mắt đen láy, như một loại đá quý rực rỡ.
Tạ Thiêm kìm mà vuốt ve khuôn mặt , thở dài một tiếng: "A Hằng, A Hằng, thật sự đáng yêu phiền phức."
Quý Tư Hằng đỏ mặt nhỏ giọng hỏi: "Vậy thích tớ ?"
Tạ Thiêm gì, cúi đầu hôn lên đôi mắt đang chớp liên hồi của .
Đôi mắt Quý Tư Hằng lập tức cong thành hình vầng trăng khuyết.
-Hoàn-
Mình giới thiệu với các bạn một bộ truyện mới full trong nhà ạ.
Minh Hôn
Ân Quả gọi về làng, nhưng phát hiện bản kết "âm " (đám cưới ma) với khác từ ba năm . Vào đúng đêm Trung Nguyên, ép làm lễ minh hôn với một con quỷ, mà chính là Trần Lạc – c.h.ế.t từ mười năm .
Sau khi minh hôn, đêm nào Ân Quả cũng bắt đầu mơ thấy mộng xuân. Trong mơ, đàn ông đè xác chính là Trần Lạc.
Chương 1
"Quả Quả, năm nay lễ lạt... về nhà một chuyến con."
Giọng của chút khàn khàn, mang theo vẻ mệt mỏi.
"Mẹ, giọng thế? Bị cảm ?"
Gầy và béo ở bên cạnh đang dùng gối đ.á.n.h , bông gòn bay rơi ngay chóp mũi Ân Quả, ngứa.
"Không , chỉ là... nhớ con thôi." Giọng khựng một chút, tiếp: "Năm nay lễ về nhé, chuẩn cả một bàn thức ăn ngon cho con."
Ân Quả dù cảm thấy giọng điệu của gì đó đúng lắm, nhưng rốt cuộc cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Nghĩ bản cũng ba năm về làng, liền gật đầu đồng ý.
Điện thoại ngắt, Béo lao tới: "Quả Tử, Trung Nguyên năm nay mày định về quê thật ?"
Ân Quả gật đầu: "Ừm, đợt cụ tao mới mất, sẵn dịp lễ về thắp cho cụ nén nhang."
Gầy đảo mắt một vòng, vẻ mặt đầy tò mò: "Ê Quả Tử, quê mày gì vui ?"
Ân Quả liếc một cái, hiểu đang định bày trò gì: "Nơi thôn quê, lưng tựa núi mặt hướng sông, mày bảo vui ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hien-truong-to-tinh-lat-xe/5-hoan.html.]
Gầy và Béo đều là dân thành phố chính gốc, khác với là từ một huyện nhỏ quê thi đại học đỗ thành phố B, nên lúc nào cũng thấy hứng thú với mấy cái làng quê nhỏ bé.
"Lưng tựa núi mặt hướng sông là đấy." Béo và Gầy trao đổi ánh mắt với hì hì: "Phong cảnh hữu tình thế, Quả T.ử , mày xem chúng cũng quen hơn một năm , mà vẫn bao giờ về quê mày chơi cả."
Ân Quả lập tức hiểu ngay bọn họ đang tính toán cái gì, đảo mắt: "Nói thật với hai tụi mày nhé, chỗ đó chẳng gì chơi ."
"Mày bảo vui là vì mày chơi từ nhỏ đến lớn , nhiều nên chán, tự nhiên thấy vui thôi." Béo : "Thế , đợt lễ dắt hai tụi tao về quê mày chơi một chuyến cho ."
Nhìn ánh mắt bọn họ, chắc là ủ mưu chuyện từ lâu .
Ân Quả nhướng mày: "Dắt hai mày cũng , nhưng hai tụi mày chắc chắn cùng tao về đúng dịp Trung Nguyên chứ?"
Trung Nguyên, đó là Tết Thanh Minh, ngày mà truyền thuyết bảo là Quỷ Môn Quan mở, hai cái thằng sợ ?
Gầy thấy chọn ngày mới kích thích, vả lớn lên ở thành phố, chẳng bao giờ tin mấy chuyện tâm linh ma quỷ: "Mai trường học chúng cho nghỉ , chốt kèo nhé, mày lén chạy một đấy."
Gầy và Béo học cùng khoa với , ở chung một ký túc xá. Vốn dĩ định dắt hai bọn họ về làng, Ân Quả gọi điện thông báo cho một tiếng, nhưng là điện thoại hỏng mất sóng mà máy cứ báo tắt máy, gọi mãi thông.
Ân Quả cũng quá lo lắng gặp chuyện gì, vì thường xuyên tắt máy vô cớ, một hai . Theo lời thì bật máy tốn điện, đằng nào cũng chẳng mấy ai gọi, thà tắt cho tiết kiệm.
Cửa phòng ký túc xá mở , Mộc Dương mang theo sương sớm bước .
Béo và Gầy vẫn còn đang ngủ nướng giường, chỉ Ân Quả vì giải quyết nhu cầu cá nhân nên mới thức giấc.
Mộc Dương xách một chiếc ba lô đen, bên trong đựng gì mà căng phồng. Thấy Ân Quả từ nhà tắm , khựng một giây, gật đầu với xem như chào hỏi.
Mộc Dương một đêm về. Tính cách khá lạnh lùng, tuy ở cùng phòng nhưng Ân Quả ước tính, ở chung một năm, câu hai với chắc quá hai mươi câu.
Mộc Dương là bí ẩn, thỉnh thoảng mất hút, hơn nữa còn kỳ quái, thường xuyên đêm về ngày, còn chút phong thái "thần côn".
Ví dụ như lúc , khi Ân Quả đang định leo lên giường ngủ nướng thêm lát nữa, Mộc Dương đột ngột , chằm chằm buông một câu: "Gần đây ?"
Ân Quả thấy lạ nhưng vẫn vô thức trả lời: "Chưa cả."
Mộc Dương gật đầu, trầm ngâm vài giây bảo: "Gần đây… nên cẩn thận một chút."
"..." Ân Quả biểu thị hiểu ý là gì.
"Thôi, ngủ ."
Nói hai câu xanh rờn như xong, Mộc Dương trông vẻ buồn ngủ, liền cởi áo khoác, xuống giường trùm chăn kín đầu, nhắm mắt ngủ luôn.
Ân Quả ngơ ngác hiểu gì.
…
Sáng hôm là ngày nghỉ cuối tuần, cộng thêm thứ Hai là lễ Trung Nguyên nên nghỉ tổng cộng ba ngày.
Ân Quả mua sẵn vé tàu, chỗ cho ba . Gầy và Béo từ tối hôm thu dọn xong hành lý.
"Quả Tử, tao hỏi tí, làng mày sóng đấy?" Béo cầm điện thoại điên cuồng tải phim, sợ về làng mất sóng thì tối đến chán c.h.ế.t.
Ân Quả lườm : "Tất nhiên là , mày nghĩ giờ là thời đại nào ? Tuy là làng nhưng cũng đến mức lạc hậu tới nỗi mạng ."
Mạng thì , nhưng chỉ giới hạn ở trong nhà, mấy chỗ sâu trong núi thì chịu, vả cũng ba năm về, trong thôn chắc cũng đổi nhiều .
"Sao sớm, làm tao tải đống phim làm quái gì." Béo yên tâm quẳng điện thoại xuống.
Màn hình hiện , hóa thằng tải phim kinh dị rùng rợn.
Thằng Béo định đêm Trung Nguyên trốn trong chăn xem phim ma ?
Gầy bên cạnh hì hì: "Không bộ phim kinh điển tên là “Sơn Thôn Lão Thi” ? Tụi mày thấy hợp với cảnh hiện tại của chúng ?"
Béo phụ họa: "Xem , chẳng thấy sợ tí nào."
Ân Quả thở dài, hai cái thằng đúng là điếc sợ súng.
Sau đó nhắc nhở: "Dưới quê nhiều tập tục, làng tao cũng vài điều kiêng kỵ, hai tụi mày liệu mà an phận cho tao."
"Biết ." Béo xua tay.
Tiếp đó ba bắt xe ga tàu. Ân Quả mua vé ghế cứng, trong toa đủ hạng , khá ồn ào.
Ba tìm chỗ xuống, Gầy và Béo vẻ phấn khích.
Béo hỏi: "Quả Tử, bao lâu thì tới làng mày?"
Ân Quả : "Bốn tiếng tới huyện, tới huyện bắt thêm một tiếng xe buýt nữa."
"Lại còn xe buýt?!" Mặt Gầy biến sắc, cứ hễ lên xe buýt là chịu nổi, say xe kinh khủng.
Ân Quả hả hê liếc : "Cho nên mới bảo hai mày đừng theo, giờ xe vẫn kịp đấy."
Tàu còn chạy, hai cái thằng ngốc lẽ tưởng tàu hỏa chạy thẳng đến cổng nhà chắc?
Gầy mang vẻ mặt quyết tử: "Đã lên tàu thì chuyện đầu."
Ân Quả khẽ, thò tay bao lấy điện thoại, lục lọi một hồi thấy, ngay lúc tưởng điện thoại trong bao thì một tấm bùa bình an màu vàng đột nhiên rơi .
"Cái gì đây?" Cậu đưa tay nhặt lên.
"Quả Tử, mày về quê còn đặc biệt lên chùa xin bùa bình an cơ ." Gầy trêu chọc.
Ân Quả nhíu mày: "Cái của tao."
Béo tinh mắt, đón lấy tấm bùa xem thử, cảm thấy quen: "Đây loại bùa mà thằng Mộc Dương làm ."
"Chuyện gì ." Gầy Mộc Dương thần kinh, nhưng nhét bùa bao của Ân Quả .
"Hay là bỏ nhầm?"
Mộc Dương chút "thần côn", các bạn cùng khoa bảo thể thấy quỷ, chuyện với quỷ, thật Béo cũng sợ .
Ân Quả sực nhớ hai câu kỳ quái của Mộc Dương sáng hôm qua.
Hắn bảo gần đây cẩn thận một chút? Chẳng lẽ Mộc Dương cảm thấy chuyến về quê của sẽ gặp chuyện gì bất trắc?
Gầy thấy chán, ném tấm bùa bao Ân Quả: "Kệ , Quả Tử, lôi bài đ.á.n.h Đấu địa chủ tí ."
Bị Gầy cắt ngang, ý nghĩ kỳ quái thoảng qua trong đầu Ân Quả lập tức vứt sang một bên. Cậu tùy tiện nhét tấm bùa túi quần để tâm nữa.
Tàu hỏa lướt , ba đ.á.n.h bài một hồi thì bắt đầu buồn ngủ.
Ân Quả mơ, một cơn ác mộng.
Địa điểm là ngọn núi thôn , nơi là nghĩa trang của cả thôn, dùng để chôn cất c.h.ế.t. Những ngôi mộ lớn nhỏ san sát , bóng cây lay động, khí âm u đến cực điểm.
Ân Quả phát hiện tỉnh dậy ở chính nơi , mà còn là giữa đêm khuya thanh vắng. Cậu tỉnh dậy ngay một ngôi mộ trông khá sạch sẽ, định thần suýt chút nữa thì sợ đến mất mật.
Giữa núi rừng từ lúc nào phủ một lớp sương trắng mờ ảo, gió rít gào, tựa như lệ quỷ đang gào thét bên tai.
Trong lòng Ân Quả niệm "A di đà phật" mấy , mặt cắt còn giọt máu, đôi chân bủn rủn bắt đầu cắm đầu chạy xuống núi.
Dọc đường vấp ngã loạng choạng, đến khi thở hổn hển dừng thì phát hiện vẫn về ngay cạnh ngôi mộ lúc nãy.
Ân Quả c.h.ử.i thầm một tiếng, nghĩ bụng gặp "quỷ dẫn đường" (quỷ đả tường) .
Bảo là lạc đường thì đúng, vì cái nghĩa trang núi ngày xưa đến mười , cho dù ba năm về cũng đến mức lạ lẫm đến lạc đường, hơn nữa khung cảnh xung quanh dường như chẳng đổi gì mấy, cùng lắm chỉ thêm vài ngôi mộ mới mà thôi.
Cậu tự an ủi : Có lẽ là do trời quá tối, thêm vài chắc là .
Thú thật, đến giờ Ân Quả vẫn hiểu nổi chuyện rốt cuộc là xảy như thế nào? Đầu óc rối như tơ vò.
Bầu trời một ánh , những đám mây đen lớn che khuất mặt trăng, bóng cây đung đưa như yêu ma đuổi theo lưng, sống lưng Ân Quả lạnh toát từng cơn.
Không là thứ bao nhiêu ngôi mộ đó, bộ sức lực của Ân Quả cạn kiệt.
Cậu sụp xuống đất, cơ thể run rẩy nhẹ.
Lần thừa nhận là gặp quỷ dẫn đường cũng khó.
"C.h.ế.t tiệt!" Sự kinh hãi trong lòng khiến kìm mà c.h.ử.i thề.
Vừa dứt lời, Ân Quả chợt thấy tiếng gió rít gào thê lương như quỷ mị xung quanh đột ngột im bặt, cành cây cũng động đậy nữa. Trong chốc lát, khí yên tĩnh đến kỳ quái.
Da đầu Ân Quả tê rần, chỉ cảm thấy tình trạng hiện tại còn đáng sợ hơn cả lúc nãy.
"... Ai!" Cậu gầm lên một tiếng về phía xung quanh.
Một luồng khí âm hàn đột ngột bao vây lấy từ phía , cái lạnh thấu xương khiến lạnh sống lưng đó giống như một con rắn độc trơn trượt, từ từ quấn chặt lấy .
Cơ thể Ân Quả cứng đờ tại chỗ.
Có thứ gì đó nhẹ nhàng l.i.ế.m vành tai , ẩm ướt, lạnh lẽo, như lưỡi rắn đang l.i.ế.m láp, để một vệt dính nhớp.
"Quả Quả, vợ của , em về ..."
Đó là một giọng trầm thấp, đầy từ tính tựa như tiếng đàn cello khiến say đắm, nhưng mang theo một vẻ cố chấp và âm u khiến rợn tóc gáy.
Đồng t.ử Ân Quả giãn , ngay lập tức dọa cho tỉnh hẳn.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt nhanh qua, bên tai vẫn là tiếng chuyện ồn ào. Đối diện là thằng Gầy và thằng Béo đang với vẻ mặt đầy khó hiểu.