Tôi là duy nhất còn sân cỏ, những bông hoa Hợp Hoan đang nở rộ rực rỡ lạ thường, hoa Hợp Hoan theo gió rơi xuống đất.
Năm đó Cố Thừa Trạch mười tám tuổi, trai mười chín, còn mười bốn.
Cố Thừa Trạch học đại học năm thứ ba, trai khi nghiệp lựa chọn tiếp tục học, tìm việc ở thành phố đó, rời khỏi chỗ ở đại học, thuê nhà ở bên ngoài, bố già, ông thích cây Hợp Hoan vì lúc hoa nở rơi rụng sân khó quét, vì thế ch/ặt cây Hợp Hoan gắn bó với suốt tuổi thanh xuân.
Kể từ đó, là duy nhất còn trong sân.
Năm đó mười bảy tuổi.
Năm thứ hai trai tự lập làm, lên thành phố đó tìm để tạo bất ngờ nhưng thể cùng vì chăm chỉ học hành cho kỳ thi tuyển sinh đại học.
Tôi chỉ nhớ hôm đó trời mưa to, cúi đầu theo bố , ướt sũng vì mưa, bố luôn yêu thương trai, bao giờ để ướt mưa như thế , vội cầm ô chạy ngoài che đầu , trai và hỏi: "Anh ?"
Anh trai mỉm , giống như một bông hoa Hợp Hoan sắp tàn với : "Thiên Thiên, em lớn "
Tôi đột nhiên trả lời thế nào.
Hôm đó tức gi/ận đến mức liên tục gh/ê t/ởm, tịch thu bộ giấy tờ của và sẽ cho tìm , thời khắc đó như hiểu , ngày thứ 2, trai hỏi : "Thiên Thiên, em thấy gh/ê t/ởm ?"
Tôi bắt chước giọng điệu mà trai với khi còn nhỏ: "Anh , chỉ cần bình bình an an tìm một yêu là ."
Anh trai sửng sốt một lúc, ánh sáng, trai đôi mắt đẫm lệ.
Tôi đầu nữa.
Tôi thi đậu trường của trai, đến học viện quân sự tìm Cố Thừa Trạch, hỏi tin tức về , tại trai bỏ , đó là vì tìm yêu, nhưng ở trường Cố Thừa Trạch : "À, gay đó. Trên trang web của trường vẫn nhắc đến , đó, vẻ như cha bắt tống quân đội chịu ch*t ."
Nghe lời của họ, chỉ cảm thấy cực kỳ bất lực, khi học ở đó, thời gian em chịu bao nhiêu lời chỉ trích, rõ ràng hai họ đều là những xuất sắc.
Năm đó 19 tuổi, trai 24 tuổi, Cố Thừa Trạch 23 tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hen-gap-em-duoi-goc-cay-hop-hoan/chuong-2.html.]
Tết Nguyên Đán năm đó, khi về nhà, khí buồn tẻ vẫn hề giảm , dường như già nhiều, khuôn mặt mất nụ tươi tắn, như thể bộ sức sống trong cơ thể hút hết, cứ m/ù quá/ng sắp đặt các cuộc hẹn hò cho , lạnh lùng hỏi : “Mẹ thấy việc ý nghĩa ? Anh con thực sự hạnh phúc ?”
Mẹ chỉ : “Con thì hiểu cái gì? Tương lai của trai con sẽ thế nào đây?”
Tiếng chuông giao thừa vang lên, và hẹn mà cùng sân, em ngọn cây Hợp Hoan: “Lạnh ? Em 20 tuổi , dáng thiếu nữ , cô thiếu nữ của cũng bình bình an an”
Giọng đầy mệt mỏi.
Tôi trả lời , nhẹ nhàng dựa , “Anh, em tìm giấy tờ tùy của , tìm Cố Thừa Trạch , em thấy như đ/au lòng”
“Mỗi đều mệnh của riêng , sẽ đợi đến tìm , nhất định thể bảo vệ , đó mới thể buông bỏ.”
Anh trai chạm đầu , chúng như tựa lưng ánh trăng, hy vọng tương lai , chúng bình bình an an là .
Năm thứ hai đại học, gặp bạn trai, yêu , trong mắt luôn sự dịu dàng và lúc nào cũng cẩn thận ghi nhớ những điều thích.
Sau khi học xong đại học, nhận tin trai ốm nặng, hạ quyết tâm, lập tức đặt vé về nhà, ở cùng trai ở quê nhà, ngày về nước, sức khỏe trai tí nào.
Mẹ bảo bệ/nh viện, nhưng một lời, bố còn sức mà ép nữa, chỉ thở dài , những cố gắng vô ích của bố , “Mọi làm như thế thực sự đúng ? Anh từ nhỏ ở bên con. Con bận, nhưng cả, con trai là . Mọi cũng sức khỏe , còn ép ? Con từ lâu mà chịu .”
Mẹ cầm mà rơi lệ.
Năm đó, 22 tuổi, trai 27 tuổi, Cố Thừa Trạch 26 tuổi.
Bạn trai gặp bố khi đang ốm nặng, cũng gọi điện mỗi ngày khi ở quê chăm sóc trai, bảo khi nào thời gian thì đến thăm , tâm trạng của dần dần hơn vì hai chúng trêu chọc.
Dạo trai luôn kể về tuổi thơ của , chuyện với bạn trai mà cảm thấy gì đó đúng, giống như cây Hợp Hoan khi ch/ặt, rằng sẽ còn sống lâu nữa mà cố gắng nở rộ hết sức để thể để nhiều kí ức đẽ hơn thế giới .