Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi - Chương 92

Cập nhật lúc: 2026-04-20 07:03:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cách vội vã, cuối cùng Tạ Cảnh Hòa cũng về đến nhà mười hai giờ. Trên đường , y gần như xịt nửa chai nước súc miệng miệng, và thỉnh thoảng hỏi trợ lý Nhạc Ngôn đang đón y:

"Mùi rượu vẫn nồng lắm ư?"

Nhạc Ngôn nhíu mũi, lẩm bẩm:

"Anh Tạ, dự tiệc rượu đắn, chỉ là đoàn làm phim cùng nhà đầu tư ăn bữa cơm thôi mà, làm gì mà căng thẳng như lâm đại địch ? Anh là cô vợ nhỏ sống trong gia đình phong kiến ư?"

Cạch một tiếng.

Tạ Cảnh Hòa đóng nắp chai nước súc miệng , nhét hộp đựng đồ, ngượng ngùng : "Lận Xuyên đặc biệt ghét uống rượu."

Nhạc Ngôn làm việc nhanh nhẹn và tính cách cũng sắc bén, cô thiết với Tạ Cảnh Hòa, vượt qua mối quan hệ thuê mướn thông thường, liền thẳng thắn : "Anh Tạ, tỉnh táo một chút , chẳng ban đầu hai gặp ở quán bar ?"

Ngụ ý: Làm thể ghét uống rượu chứ?

Nhận vô tình một từ khóa nào đó, Nhạc Ngôn chợt thấy , giây tiếp theo tâm trạng của đàn ông quả nhiên trở nên , thậm chí còn khẽ hai tiếng, rủ rỉ :

" , ngày đó thật trùng hợp."

Cho đến hôm nay, Tạ Cảnh Hòa vẫn nhớ như in những gì xảy ngày hôm đó.

Ba năm , ngày sinh nhật thứ hai mươi tư, lịch trình làm việc của Tạ Cảnh Hòa là chụp ảnh bìa cho một tạp chí hạng A, buổi chụp bắt đầu từ ba giờ chiều và kết thúc hơn tám giờ tối.

Khi kết thúc, nhân viên chuẩn một bất ngờ cho Tạ Cảnh Hòa.

Hai cùng đẩy một chiếc bánh kem ba tầng lớn, những khác vây quanh Tạ Cảnh Hòa, đồng loạt kéo pháo hoa, mặt tràn đầy nụ rạng rỡ, chúc mừng sinh nhật y.

Những mảnh giấy nhỏ li ti ánh đèn sân khấu đặc biệt lấp lánh, như những vì rơi xuống Tạ Cảnh Hòa, còn một mảnh rơi lông mi y, lấp lánh theo mỗi y chớp mắt.

Tạ Cảnh Hòa bao quanh bởi ánh .

Trên mặt mỗi đều nở nụ chân thành và nhiệt tình, vỗ tay chúc mừng đàn ông ở trung tâm ánh đèn, gửi gắm lời chúc phúc đến y.

Tạ Cảnh Hòa cũng rạng rỡ, chủ động chia bánh cho mặt.

Tuy nhiên, bữa tiệc nào là tàn.

Sau bất ngờ, những tụ tập quanh y lượt rời .

Tạ Cảnh Hòa họ sẽ .

Họ sẽ về nhà.

Tạ Cảnh Hòa nhà . Viện mồ côi nhà, ký túc xá trường học nhà, tầng hầm khi làm thêm , những căn biệt thự xa hoa y mua khi nổi tiếng càng .

Đó gọi là tài sản cố định.

Đột nhiên, một nỗi cô đơn từng ập đến Tạ Cảnh Hòa.

Hoặc là màn đêm khuếch đại cảm giác trống rỗng , y về chỗ ở, cũng tẩy trang, cứ thế mặc bộ đồ thời thượng của hãng tặng lang thang phố.

Tạ Cảnh Hòa vẫn điên đến mức bất chấp tất cả.

Y đội mũ và khẩu trang, thậm chí còn kéo mũ áo khoác lên, bọc kín mít, tìm một góc vắng vẻ nhất ở nơi đông đúc nhất, một nốc rượu.

Tạ Cảnh Hòa vẫn nhớ tên quán bar nhỏ đó.

"Dạ Diễm"

Môi trường mờ ảo, ánh sáng đỏ, xanh, tím lúc ẩn lúc hiện, tiếng trống dồn dập vang lên, tiếng của nam nữ hòa lẫn tiếng trống, tăng thêm vài phần mập mờ.

Tạ Cảnh Hòa như một kỳ quặc ở góc , khẩu trang tháo suốt, trong ly rượu cắm một ống hút nhựa, y cứ thế nhét ống hút xuống khẩu trang để uống rượu.

Hết ly đến ly khác.

Uống càng nhiều, tầm của Tạ Cảnh Hòa càng mờ .

Y dừng ở trạng thái say, ý thức tỉnh táo, nhưng cơ thể tê dại, như thể mở van áp lực, nỗi cô đơn đều bay .

"Cốc cốc"

Ngay lúc đó.

Một bàn tay mạnh mẽ xuất hiện trong tầm mắt Tạ Cảnh Hòa, các khớp ngón tay cong , gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn kính, âm thanh phát trùng với nhịp trống.

Tạ Cảnh Hòa ngẩng đầu, lầm bầm từ chối.

"Không hẹn."

Chủ nhân của bàn tay đó bên cạnh y, Tạ Cảnh Hòa cúi đầu, chỉ thể thấy chiếc quần tây và giày da của đối phương, bàn tay buông thõng bên hông cầm một chiếc cặp tài liệu màu nâu sẫm.

Trang phục của một nhân viên văn phòng chính hiệu.

Khoảnh khắc tiếp theo, Tạ Cảnh Hòa thấy nhân viên văn phòng cất giọng ấm áp, khiêm tốn, ngập ngừng gọi:

"Tiểu Cảnh?"

Tạ Cảnh Hòa ngây hai giây mới hồn, y vô thức đưa tay sờ khẩu trang mặt, đồng thời theo tiếng sang.

Người đàn ông tóc đen mắt đen, mặt đeo một chiếc kính gọng đen, tròng kính phản chiếu ánh sáng, khiến rõ khuôn mặt .

Nụ môi nhã nhặn, ôn hòa.

Anh mặc áo sơ mi, quần tây, cầm cặp tài liệu, trông lạc lõng với gian quán bar.

Khi Tạ Cảnh Hòa còn kịp trả lời, đàn ông thuận thế rụt tay , nghiêng đầu, nhẹ nhàng xác nhận:

" là Tiểu Cảnh sai nhỉ?"

"Xin , lẽ quá đường đột ..." Anh dừng vài giây, đột nhiên đưa tay sờ gáy, nụ trở nên gượng gạo, "Chắc em nhớ nữa nhỉ? Anh tên là Thời Lận Xuyên, hồi nhỏ từng sống cùng viện mồ côi với em."

Nghe thấy cái tên , Tạ Cảnh Hòa a một tiếng, một danh xưng trong ký ức tuổi thơ bật : "Anh Tiểu Thời?"

Nghe , đàn ông ngượng ngùng cúi đầu, giả vờ đẩy kính, như thể chuyển chủ đề, đột nhiên : "Mấy năm nay thường xuyên thấy em biển quảng cáo, ngờ gặp em ngoài đời, cũng ngờ..."

"Em vẫn nhớ ."

Tạ Cảnh Hòa đương nhiên nhớ lớn hơn năm tuổi .

Hồi nhỏ y gầy yếu, thường những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt, cướp đồ là chuyện thường ngày.

Thời Lận Xuyên khác với những đó, sẽ chia sẻ thức ăn của cho y, còn chuyện với những đứa trẻ lớn hơn, bảo họ đừng bắt nạt y nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/he-thong-sam-vai-chong-cu-sap-roi/chuong-92.html.]

Sau chuyển khỏi viện mồ côi, hai cắt đứt liên lạc một cách đột ngột, y còn lén mấy .

Nhiều năm , cũ gặp .

Tạ Cảnh Hòa đột nhiên cảm thấy câu đúng, một trong bốn niềm vui lớn của đời [gặp bạn cũ nơi đất khách]. Mặc dù dùng câu để miêu tả cảnh tượng hiện tại vẻ kỳ lạ, nhưng cũng khác biệt là bao.

Người đàn ông đối diện y, thấy Tạ Cảnh Hòa trang đầy đủ, chu đáo đề nghị: "Em vẻ tiện lắm? Hay chúng tìm một nơi chuyện tiếp nhé?"

đây là quán bar, ở cũng .

Hai quanh một vòng, đột nhiên phát hiện tầng hai của quán bar là khách sạn, liền gọi một đống rượu lên lầu hàn huyên.

Có lẽ Tạ Cảnh Hòa quá kích động, cũng quá vui mừng.

Y tháo khẩu trang, mũ, uống hết ly đến ly khác, nhưng quên mất ăn tối, bất ngờ buồn nôn...

Rồi, nôn hết lên đàn ông.

Tạ Cảnh Hòa nôn xong thì ngây , cứ thế ngây ngẩn nguyên chỗ, như một kẻ ngốc đàn ông dậy dọn dẹp bãi bẩn, đầy vài phút, ngoài cửa truyền đến một tiếng động trầm đục, y mới hồn .

Thời Lận Xuyên .

Người đàn ông thật sự dịu dàng, cũng giáo dục, khi còn dọn dẹp bãi nôn sàn nhà.

Tạ Cảnh Hòa chằm chằm sàn nhà đó, vẻ mặt trống rỗng một lúc lâu, từ từ, sự hối hận như sóng thủy triều dâng lên mặtt mày y, y kìm ôm đầu, vô giáo d.ụ.c mà gào lên:

"Tạ Cảnh Hòa mày đúng là đồ ngốc!"

Vừa dứt lời, ngoài cửa phòng truyền đến một tiếng khẽ.

Chiếc áo sơ mi trắng đàn ông ướt đẫm một mảng lớn, ôm sát eo, mơ hồ lộ đường nét cơ bụng chéo. Vì dọn dẹp phòng, ống tay áo của vẫn còn xắn lên đến khuỷu tay, để lộ hai cánh tay thon dài.

Tạ Cảnh Hòa chú ý thấy, tay xách một túi mua sắm.

Người đàn ông bước vững vàng, đến cạnh y, lấy từng thứ trong túi mua sắm .

Bánh mì sandwich, cháo nóng, đồ uống giải rượu, và một chai nước tẩy trang cùng bông tẩy trang, một đống lỉnh kỉnh.

Tạ Cảnh Hòa gần như ngây uống hết ly cháo nóng, uống hết một chai nước mật ong, tại , dường như cơn say của y còn nặng hơn.

Người đàn ông thấy y mơ màng, mà lặng lẽ tháo sản phẩm tẩy trang , dùng bông tẩy trang ẩm lau lớp trang điểm còn sót mặt y, còn vô cùng dịu dàng :

"Em là ngôi , vẫn nên chú ý một chút."

Tạ Cảnh Hòa nên lời, chỉ ngây ngốc gật đầu.

Tẩy trang xong, đàn ông đưa tay đẩy kính, động tác vẻ do dự.

Dường như ngại Tạ Cảnh Hòa, cúi đầu chằm chằm sàn nhà, thẳng thừng móc từ túi quần tây một chiếc bánh macaron đựng trong hộp trong suốt, đưa đến mặt Tạ Cảnh Hòa.

Anh ,

"Tiểu Cảnh, sinh nhật vui vẻ."

Macaron màu hồng, nhỏ xíu, chỉ đủ cho Tạ Cảnh Hòa ăn một miếng. Đầy một miệng đường hóa học, ngọt c.h.ế.t .

Tạ Cảnh Hòa khó nhọc nuốt xuống, lặng lẽ liếc đàn ông đang dọn dẹp bãi chiến trường bàn, cái đầu ngu ngốc vòng vo nửa ngày, chỉ lắp bắp một câu:

"Hay là, là chúng uống thêm một lát nữa nhé?"

Nghe , ánh mắt đàn ông sang đầy kinh ngạc, nhưng khi Tạ Cảnh Hòa tưởng sẽ từ chối, đối phương : "Nếu đó là điều ước của em..."

"..."

"Được."

Ba năm trôi qua, Tạ Cảnh Hòa vẫn nhớ giọng điệu của đàn ông khi đó, y hạ cửa kính xe xuống, hóng gió lạnh vỗ vỗ khuôn mặt nóng bừng, chân thành :

"Nhạc Ngôn, em đối xử với đến mức nào ."

Nhạc Ngôn đến mức tai mọc kén: "..."

Sau đó, Tạ Cảnh Hòa lo lắng : "Thật khi kết hôn với Lận Xuyên, vẫn luôn giảm bớt công việc để về với gia đình, nhưng luôn nghĩ cho , sợ sẽ hối hận."

Nhạc Ngôn: "..."

"Mấy tháng Lận Xuyên công ty sa thải, lúc đó còn an ủi , bảo đừng lo lắng, cứ yên tâm đóng phim." Tạ Cảnh Hòa tiếp tục , "Kết quả là mấy tài khoản marketing còn linh tinh, ở đoàn làm phim cặp kè với khác, chắc chắn thời gian thiếu cảm giác an ..."

Nói xong, y còn lo lắng thở dài một .

"Lận Xuyên quá quan tâm , nên mới ghen, đối xử với thật sự , thất nghiệp , là bạn đời quan tâm đến cảm xúc của nhiều hơn..."

Tạ Cảnh Hòa ngẩng đầu, chợt nhận xe dừng nhà , Nhạc Ngôn đang nghiêng đầu chằm chằm y.

Cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa cao nín thở, cố gắng nuốt một bụng lời , chỉ đề nghị: "Anh Tạ, giới thiệu cho một công việc ? Có việc làm sẽ nghĩ lung tung nữa."

Mới là lạ. Nhạc Ngôn nghĩ thầm.

bóng lưng đàn ông xách vali lên lầu, kìm thở dài một .

Có những chuyện, ngoài cuộc mới sáng suốt.

cô cũng cảm thấy, đó là thứ gì.

"Cạch."

Cửa phòng nhẹ nhàng khép , đàn ông kéo vali phòng khách, cửa ngửi thấy mùi khói nồng nặc đến nghẹt thở, nỗi lo lắng và bất an trong lòng dâng lên đến đỉnh điểm.

Thời Lận Xuyên thẳng ghế sofa, khi tiếng ngẩng đầu lên, thu hết vẻ mặt lo lắng của đối phương mắt, đôi mắt tròng kính lóe lên một tia thích thú.

Khóe môi mím chặt, đường nét sắc bén.

"Lận Xuyên, em về..."

Khoảnh khắc đối phương mở miệng , Thời Lận Xuyên nặng nề dập điếu t.h.u.ố.c tắt ngón tay gạt tàn, lạnh lùng : "Thì em còn đường về."

Vừa dứt lời.

Trong đầu Thời Lận Xuyên vang lên giọng đúng lúc của hệ thống: "Ký chủ, đúng là đồ gì."

Thời Lận Xuyên âm thầm chậc một tiếng.

"Tắt tiếng , đừng phá hỏng bầu khí."

Loading...