Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-04-20 07:04:10
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu thoại quen quá.

Tình cảnh , dường như là sự tái hiện của đêm qua, chỉ là hai diễn viên hoán đổi vai trò, chất vấn trở thành chất vấn.

Hệ thống vẫn đang cảm thán trong đầu Thời Lận Xuyên:

"Ký chủ, là lời của thôi."

cho cùng...

Đêm qua là đêm qua, hôm nay là hôm nay.

Thời Lận Xuyên cũng sẽ biến thành Tạ Cảnh Hòa.

Anh giải thích, ngược còn đổ thêm dầu lửa: "Sáng nay một cô gái xinh gọi điện cho , hẹn ngoài gặp mặt, lẽ là do ở chung một gian chật hẹp với cô , vô tình dính mùi thôi, thơm ?"

Giữa hai hầu như cách, chỉ dựa hai lòng bàn tay của Tạ Cảnh Hòa tạo một khe hở cực kỳ hẹp.

Chiếc khăn quàng cổ màu đen rủ xuống từ kẽ ngón tay y, một đoạn chạm đất, nhẹ nhàng cọ mu bàn chân y.

Thời Lận Xuyên cúi đầu, môi cọ vành tai y, âm thanh môi răng ướt át đặc biệt rõ ràng, nóng thở ngừng luồn ống tai Tạ Cảnh Hòa.

Nhột. Nhột chịu nổi.

Anh tiếp tục : " , chiếc kính mới cũng là cô giúp chọn đấy, ?"

Tạ Cảnh Hòa đè ép, cả dán chặt tường, đầu vô thức nghiêng sang một bên, chiếc cổ dài tạo thành một đường cong khoa trương.

Nghe những lời , gân xanh ở cổ y nổi lên, mỗi khi hít thở, cơ bắp mảnh khảnh nhấp nhô theo, tần suất nhanh.

Từ góc của Thời Lận Xuyên, thể rõ đôi môi mím chặt của y, tạo thành một đường cong vui, xen lẫn ý tủi .

Thật đáng thương.

Tiếc rằng lòng sắt đá, còn hỏi thêm một câu:

"Hỏi đấy, ?"

Tạ Cảnh Hòa trả lời, hai tay chống n.g.ự.c đàn ông âm thầm dùng sức, đẩy đối phương .

Thời Lận Xuyên cho y toại nguyện.

Đột nhiên nắm chặt hai cổ tay Tạ Cảnh Hòa, bất ngờ kéo lên, đè chúng chồng lên tường, đồng thời hai chân lượt giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u gối Tạ Cảnh Hòa, làm y mất sức.

Chiếc khăn quàng cổ màu đen rơi xuống, như một khối bóng mờ méo mó mặt đất, Thời Lận Xuyên giẫm lên vài .

Tạ Cảnh Hòa nghiêng đầu về phía nào, đầu Thời Lận Xuyên liền theo đó, ngừng truy hỏi: "Câm ư? Sao gì? Có ?"

Hỏi hỏi vài .

Tạ Cảnh Hòa đột nhiên ngẩng đầu, trừng mắt , nghẹn cổ họng, gào lên một tiếng: "Xấu c.h.ế.t ! Anh xí như quả bí trong Plants vs Zombies , đeo gì cũng !"

Y khóe mắt đỏ hoe, cùng với mái tóc rối bời ngủ dậy, trông hề chút tính công kích nào, ngược còn đáng thương, như thể bắt nạt đến mức sắp xù lông.

Toàn bốn chữ lớn: Phô trương thanh thế.

Thời Lận Xuyên mắng hề tức giận, bình tĩnh tiếp lời: "Vậy , thế mà ngủ với quả bí xí ba năm , buổi tối gặp ác mộng ư?"

Tạ Cảnh Hòa còn sức lực, dứt khoát từ bỏ giãy giụa, đổi thái độ mật quấn quýt thường ngày với Thời Lận Xuyên, chuyển sang lời qua tiếng .

Y đáp: "Ai bảo kén ăn."

Thời Lận Xuyên tiếp lời: "Vậy là thật sự đói ."

Tạ Cảnh Hòa : "Anh đúng, khác tùy tiện mua cho một chiếc macaron ngọt đến phát ngấy, cũng thể cởi quần cho ân ái vài , đáng bao tiền cả."

Thời Lận Xuyên há miệng: "..."

Tạ Cảnh Hòa hỏi: "Còn tiếp tục ?"

Thời Lận Xuyên lạnh mặt y, ôm chặt hơn.

Trong ba năm qua, Tạ Cảnh Hòa chuyện với hoặc nhẹ nhàng, hoặc tràn đầy sức sống, hoặc khàn khàn nũng nịu - đây là đầu tiên y thể hiện trạng thái công kích miệng lưỡi sắc bén như mặt , nhất thời khiến gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/he-thong-sam-vai-chong-cu-sap-roi/chuong-101.html.]

Đương nhiên, Thời Lận Xuyên sẽ nhượng bộ, chỉ là vất vả nấu cơm lâu , ăn sẽ nguội mất.

Tại ăn cơm nguội vì Tạ Cảnh Hòa chứ.

Thời Lận Xuyên lùi nửa bước, chậm rãi thả tay Tạ Cảnh Hòa , ngờ , bước một bước về phía cửa phòng, phía nhào tới.

Hai cánh tay của Tạ Cảnh Hòa vòng qua eo , mỗi ngón tay đều móc quần áo , khiến những nếp nhăn trở nên lộn xộn.

Thời Lận Xuyên vô thức cúi đầu một cái.

Mu bàn tay của Tạ Cảnh Hòa gầy gò, xương xẩu, các khớp tay căng chặt, một ngón út kiểm soát mà run rẩy vài cái.

"Đừng ." Y khẽ .

Có lẽ y lầm tưởng rằng Thời Lận Xuyên tức giận vì cãi với y, rời khỏi căn nhà .

Lúc , n.g.ự.c y áp sát lưng Thời Lận Xuyên, nhịp điệu và biên độ nhấp nhô của lồng n.g.ự.c đều truyền trực tiếp đến đàn ông đang y ôm chặt.

Dữ dội, che giấu.

Thời Lận Xuyên thấy mặt y, liền chằm chằm cửa, tùy tiện : "Sao ? Tôi đói bụng , giày ăn cơm."

"Dép lê của ? Bị ăn ?"

Tạ Cảnh Hòa im lặng một lúc, vẫn còn hỏi: "Anh ? Sao mùi nước hoa? Thật sự tìm khác cùng để cắt kính mới ư?"

Rất lâu .

Thời Lận Xuyên : "Không tự ? Không ai đói khát đến mức thích một quả bí , xong mất trí nhớ ư?"

Tạ Cảnh Hòa hít hít mũi: "Tôi... đói ."

Thời Lận Xuyên: "..."

Không khí im lặng một lúc lâu.

Tạ Cảnh Hòa áp mặt lưng , đột nhiên gọi tên một tiếng, đó khẽ hỏi: "Cô ?"

Thời Lận Xuyên: "Đừng nữa."

Nghe , y tự tiếp tục : "Cô cũng thích đeo kính ư? Thật sự quyến rũ, em thích nhất là lúc đeo kính, đeo cũng thích..."

Thời Lận Xuyên nhắm mắt , thái dương đau từng cơn.

"Bảo đừng nữa mà."

Tạ Cảnh Hòa vẫn : "Em ngoại tình."

"Tối qua đầu óc em tỉnh táo lắm, em nhớ kỹ , Lận Xuyên, thực em ngoại tình đúng ? vẫn cứ em như , tại ?"

Không y mở miệng đòi một câu trả lời.

Giây tiếp theo.

Thời Lận Xuyên thấy y tự hỏi tự trả lời:

"Anh chỉ là ghét em thôi."

Vừa dứt lời, Thời Lận Xuyên liền thấy một tiếng nức nở nhẹ, nhưng còn kịp thoát khỏi cổ họng, đè chặt xuống.

Mặt Tạ Cảnh Hòa lăn hai vòng lưng , đang cọ cái gì, cọ xong y tiếp tục : "Em thời gian kết hôn lâu , tình cảm giữa vợ chồng sẽ một đổi, những ưu điểm từng thích thể biến thành khuyết điểm, nhưng Lận Xuyên, chúng mới kết hôn ba năm, cảm thấy em là khuyết điểm ư?"

" em làm đây?"

"Em vẫn thấy ."

Thời Lận Xuyên thấy khuôn mặt của Tạ Cảnh Hòa, nhưng chỉ từ giọng của đối phương, thể thấy sự bối rối lớn lao bao trùm trong lòng y, và sự bối rối theo gió, lặng lẽ luồn tai Thời Lận Xuyên, dọc theo mạch m.á.u đến tâm nhĩ, bén rễ và nảy mầm trong khối thịt đó...

Thế là, Thời Lận Xuyên cũng sự bối rối lớn lao bao trùm.

Anh ngẩn vài giây, kìm :

"Đó là vì..."

"Cậu căn bản hiểu ."

Loading...