Hậu Cung Đại Đào Sát - Chương 28

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-03-19 16:33:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu chủ? Tiểu chủ!”

Giọng nói quen thuộc của Thúy Kiều vang lên.

Nhưng lần này, ta chỉ nghe được tiếng nàng, mà không thấy bóng dáng đâu.

Ta run rẩy đưa tay sờ lên hốc mắt mình.

Bên trong trống rỗng.

Ta đã mất đi thị giác.

Cộng thêm xúc giác đã mất trong lần c.h.ế.t trước, bây giờ ta chỉ còn lại thính giác mà thôi.

[Sau năm lần tử vong liên tiếp, ngươi sẽ hoàn toàn biến mất.]

[Mà hiện tại, ta đã c.h.ế.t bốn lần rồi. Đây là vòng lặp cuối cùng.]

Ta hít sâu một hơi, dặn dò Thúy Kiều một chuyện.

Một lúc sau, nàng thở hổn hển quay lại.

“Tiểu chủ, chuyện người căn dặn, nô tỳ đã làm xong.”

“Chỉ là… nô tỳ không hiểu, vì sao đột nhiên người lại phát thiện tâm như vậy…”

Lời còn chưa dứt, nàng bỗng “ế” lên một tiếng, có vẻ kinh ngạc:

“Văn Đáp Ứng?”

“Sao người lại giá lâm vậy?”

“Người đến tìm tiểu chủ nhà chúng ta có chuyện gì à?”

Khoảnh khắc đó, ta như rơi vào hầm băng.

Giây tiếp theo, một tiếng thét thảm thiết vang lên.

“Cứu mạng! Đây là cái gì? Cứu—”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/hau-cung-dai-dao-sat/chuong-28.html.]

Tiếng hét đột ngột im bặt.

Thay vào đó là âm thanh trơn nhớt của vô số xúc tu bò trườn.

Giọng cười âm trầm của Văn Đáp Ứng vang lên:

“Đây là lần lặp cuối cùng của ngươi rồi, đúng không?”

Vịt Bay Lạc Bầy

“Chỉ cần ta g.i.ế.c ngươi thêm một lần nữa, ngươi sẽ hoàn toàn biến mất.”

Những xúc tu lạnh lẽo bò lên má ta, dịu dàng vuốt ve như đang trêu đùa con mồi.

“Ngươi biết thế nào là biến mất hoàn toàn không?” Ả nói:

“Chính là bị xóa sạch dữ liệu nền, không để lại chút dấu vết nào.”

“Cho dù sau này có người giải mã được trò chơi này, ngươi cũng không thể quay lại!”

“Nhưng mà, yên tâm đi—”

Ả dịu dàng thì thầm bên tai ta:

“Ta nỡ nào g.i.ế.c ngươi dễ dàng như vậy chứ?”

“Ngươi đã đ.â.m ta nhiều nhát như thế, đương nhiên ta phải từng chút, từng chút, chậm… rãi… trả lại cho ngươi rồi.”

Dưới những lời lẽ dịu dàng thấm đẫm ác ý đó, ta như mong ả mong muốn, quỳ rạp xuống đất, sụp đổ mà òa khóc, dập đầu cầu xin.

Trong tiếng cười đắc ý của Văn Đáp Ứng, ý thức ta lại vô cùng tỉnh táo và lạnh lùng.

Thật sự là “không nỡ” g.i.ế.c ta?

Hay căn bản là không thể ra tay g.i.ế.c ta?

Văn Đáp Ứng—

Hay nên gọi ả là… một mảnh vỡ khác của nữ quỷ?

 

Loading...