Hạnh Phúc Giản Đơn - Chương 10
Cập nhật lúc: 2025-09-06 08:39:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi giống con thú vây hãm ngừng bờ biển, bộ mong đợi đều dồn về thiết theo dõi giấu trong King. Thiết theo dõi biểu hiện gã vẫn về phía tây, mãi đến khi khỏi ba mươi hải lý, dường như ngoài phạm vi hoạt động, nó ngừng , bất động.
Hai mươi phút , khẩn cấp nhảy lên du thuyền, đuổi tới vùng kinh độ và vĩ độ mà thiết theo dõi hiển thị. Bởi tốc độ du thuyền cao mà bọt biển b.ắ.n tung tóe, gần như làm ướt cả một bên, nhưng cơ thể tựa hồ còn cảm giác. Con tim như thứ gì đó đè lấy, liều mạng xông ngoài, mãi đến khi như nứt vỡ. Nỗi đau giờ khắc là nỗi đau như tới cực hạn mà bao giờ trải qua.
Trước mắt là con thuyền cứu sinh một lẻ loi trơ trọi, bập bềnh mặt biển, nhẹ nhàng lắc lư theo sóng. Du thuyền chúng còn tới gần, thấy Diệp Gia trong thuyền, áo tù của King khoác . Thời điểm nghĩ đến việc sải bước đến bên chiếc thuyền cứu sinh, chân vẫn nhịn mà mềm nhũn, tưởng như té ngã xuống biển. Lúc tới gần Diệp Gia, như đang say ngủ, khóe miệng nhếch lên khiến ảo giác tựa hồ đang mỉm . Tôi dám đến lấy chiếc áo tù nhân , chỉ run rẩy ôm nhẹ lấy , áo tù trượt xuống, thế mà quần áo hãy còn chỉnh tề, ngoại trừ chiếc cổ đầy những vết xanh tím thì phía gì khác lạ. Tôi khỏi nhẹ nhàng thở phào, cứ như mới dạo một vòng qua quỷ môn quan. Hàng mi dài của Diệp Gia nhẹ lay động, mở mắt, , cũng . Sau đó với . Không tại , chảy nước mắt vui mừng, nhưng mà tay hung dữ tát Diệp Gia một bạt tai.
Đầu va miệng , nơi khóe môi một dòng m.á.u chảy xuống. Cậu cúi đầu chẳng . Khó thể bình phục tình tự mênh m.ô.n.g trong lòng , hồng hộc thở.
“Xin .” Diệp Gia khẽ với .
“Cậu với , là với bản !” Tôi quát .
Diệp Gia ngẩng đầu , mỉm : “Đã , dám.”
Cho tới bây giờ từng thấy Diệp Gia chịu thua như , nên thở dài, dùng ngón cái lau vết m.á.u nơi khóe miệng , dìu lên du thuyền. Trên đường mặc kệ gì, đều nghiêm mặt chẳng thèm lấy. Cuối cùng, Diệp Gia đành cúi đầu, ậm ừ một tiếng trong cổ họng cạnh bên.
Để King chạy thoát, mặc dù là vì cứu thành viên của đội , nhưng chuyện thật sự là sai lầm nhỏ. Cấp thiếu chút nữa phái đến điều tra rõ bọn , nhưng hiển nhiên cha làm chỗ dựa vững chắc, bởi thế cũng chẳng tổn thất thật sự gì. Còn Diệp Gia cơ hồ thừa nhận tất cả chỉ trích, dù là chỉ trích hữu hình vô hình. Trưởng cục Trần Thính cố ý gọi tới, bàn bạc việc ghi tội xử phạt Diệp Gia, đồng thời tạm cách chức kiểm tra . Tôi kiên quyết đồng ý, lặp một cách cường điệu rằng Diệp Gia cũng là vì cứu đồng nghiệp của mới cưỡng ép, chẳng gì sai. Cuối cùng, gần như rống lên với Trần Thính.
Cuối cùng Trần Thính cực kỳ tức giận : “Tên Diệp Gia tự do vô kỷ luật sớm nên dạy dỗ cho cẩn thận. Dạy dỗ thì đừng làm cảnh sát nữa.”
Tôi thủ và tài b.ắ.n s.ú.n.g của Diệp Gia là nhất nhì trong đội chúng , từ khi thành lập đội chống buôn lậu ma túy đến nay, nổi lên là tình báo thiện nhất. Cậu chính trực, vô tư, dũng cảm, nếu lấy những khác trong đội so thì ai thích hợp làm cảnh sát hơn . Tôi trôi chảy, xong mới đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện đây vốn là đánh giá đúng nhất trong tận đáy lòng dành cho Diệp Gia.
Mặc kệ kiên trì đến mức nào, Diệp Gia vẫn xử phạt. Sắc mặt tái nhợt đưa s.ú.n.g để bàn , với , chỉ cần đừng đuổi khỏi đội cảnh sát, để ở đội quét rác cũng chẳng gì. Tôi ung dung bình tĩnh , thấy thần sắc vẫn cứ quật cường như thế, bỗng dưng trong lòng bực bội, quét rác .
Diệp Gia cúi đầu lệnh, kể từ ngày đó, mỗi ngày đều quét rác nơi sân lớn. Mỗi ngày từ cửa sổ , đều cảm thấy thống khổ. Tôi tin tưởng bất cứ ai quen cũng sẽ khổ đau, nhất là Tiểu Phong. Ngày nào nhóc cũng nghển cổ , cứ như quạt quét rác là bản . Có khi Diệp Gia quét rác, đôi mắt nhóc sẽ hoe đỏ. Trên thực tế, nơi đội phòng chống buôn ma túy đều hận thể đường vòng, để tránh gặp một màn . Bởi , khi hận Diệp Gia, hận, hận, hận sự quật cường của , hận mãi chẳng chịu thỏa hiệp.
thật một ngày Đồng Úy đến tìm , cô : “Mong cứ mãi để quét rác, như thì sẽ vô cùng cảm kích .” Rồi cô mỉm từ cửa sổ của Diệp Gia, trong mắt là dịu dàng, là thâm tình, và đỗi tự hào. Nhìn Đồng Úy, tự cảm thấy hổ. Dù Diệp Gia là vua chỉ là tên tớ, khất cái, thì cô vẫn luôn nghĩ về Diệp Gia đầy kiêu hãnh, còn , làm điều .
Lúc Đàm Văn từ Hồng Kông trở về, bắt gặp Diệp Gia quét rác nơi sân lớn cũng kinh hãi, bất chấp tất cả mà buông túi đồ trong tay, phóng tới phòng làm việc của , : “Anh điên mà để Diệp Gia quét rác.”
Tôi chỉ thể gì ngoài cửa sổ, Diệp Gia đang chuyên tâm quét rác, : “Đây là một loại trừng phạt, chỉ là rốt cuộc đang trừng phạt ai.”
Tháng còn đến 10 ngày, tổ chứ buôn thuốc phiện K vẫn chẳng động tĩnh. Tôi và Đàm Văn gần như bàn luận, điều tra suốt đêm nhưng chẳng gì rõ ràng. King trốn khỏi sự nắm giữ của chúng , nên chúng đều đoán gã sẽ điên cuồng trả thù.
Thế mà ngay lúc , một lúc Diệp Gia đang cùng đồng nghiệp ngoài đặt mua đồ dùng văn phòng thì gặp bọn cướp mang súng. Lần đó là may mắn mới thoát . Bởi do đồng nghiệp bọn cướp dí s.ú.n.g lưng, khi thấy Diệp Gia lái xe đến mặt đón , liền một câu, mua diêm . Đây vốn là tiếng lóng cho hành động của chúng , nên Diệp Gia hiểu, cũng may mắn đồng nghiệp đó mang theo s.ú.n.g bên mà để xe. Thoạt những đó cũng thương tổn Diệp Gia, nhưng vị đồng nghiệp đó thương nhẹ.
Chẳng cần nghĩ cũng đó đều là do King phái tới. Gã giữ lời hứa lúc du thuyền mà buông tha Diệp Gia, nhưng hiện tại gã bắt đầu áp dụng hành động. Tôi lập tức trả s.ú.n.g cho Diệp Gia, đó phái ngày đêm bảo vệ . Vụ giao dịch thuốc phiện sắp diễn , sự an của Diệp Gia, tất cả đều biến thành gánh nặng trầm trọng của , chỉ trong một ngày mà liền tiều tụy nhiều.
Hơn nữa chỉ hai ngày , trong nhà Diệp Gia liền trình diễn một hồi kịch liệt sống mái. Trường hợp lúc thảm hại đến mức suýt làm , kẻ đuổi tới nơi, hiểu lầm rằng ba đồng nghiệp phái bảo vệ Diệp Gia đều giết. Đến khi kỹ mới phát hiện họ đều thương nhẹ mặt đất lầm bầm. Diệp Gia cầm s.ú.n.g trong tay nơi , lạnh lùng một câu, gần như khiến các đồng nghiệp mặt đất tắc thở. Cậu : “Nhờ về đừng đưa mấy đến để bảo vệ họ.”
Sự cố chấp của King đối với Diệp Gia luôn giống một vết đao c.h.é.m . Thêm chuyện giao dịch thuốc phiện chẳng tiến bước nào khiến sứt đầu mẻ trán. Vào một ngày Diệp Gia tìm đến , thản nhiên mở miệng : “Tôi chỗ giao dịch thuốc phiện.”
Ngay lúc đó cằm nhanh chóng rớt xuống , ngây ngốc hỏi: “Làm… làm địa điểm giao dịch thuốc phiện?”
Trầm mặc một hồi Diệp Gia mới bảo: “Không vẫn luôn hỏi để Susan điều tra tin tức gì ? Tin cô điều tra chính là địa điểm giao dịch thuốc phiện của K.”
Sau khi sửng sốt một lúc lâu mới thanh tỉnh , quát lên với : “Sao đến bây giờ mới , nó rốt cuộc gì?”
Diệp Gia thần sắc thản nhiên, trả lời: “Bởi vì địa điểm giao dịch hai nơi, là thật là giả. Hơn nữa…” Dừng một lúc, tiếp: “Kẻ tiến hành giao dịch thể là quản lý của Pimpuk, là thủ hạ của cha Đồng Úy.”
Nhất thời nổi giận, nhẹ giọng : “Hóa vì Đồng Úy mới làm như .”
“Cứ coi thế .” Cậu mấy quan tâm trả lời. “Tôi chỉ hy vọng, nếu thành công khám phá vụ thuốc phiện, thể trình báo Tiết Ức Hoa, để cô danh hiệu liệt sĩ.” Dõi theo cặp mắt , trong đôi mắt đầu mối gì lẫn mà chỉ sự trong vắt, khổ, nghĩ thầm rằng, Diệp Gia , rốt cuộc là hạng gì, rốt cuộc là đang suy nghĩ gì chứ.
Rất nhanh liền cùng Đàm Văn bọn họ phân tích hai địa điểm giao dịch, đó là hai bến tàu. Nghiên cứu mới phát hiện hai địa điểm chỗ tương tự đến kinh . Thứ nhất chúng gần như là bến tàu vứt , cơ hồ còn thuyền cập bến. Thứ hai xung quanh đều trống trải. Nhìn thấy địa hình , trong lòng chợt lạnh, đây là một nơi để phục kích, căn bản thể điều động một lượng lớn quân đội, nếu dễ bại lộ. Mà lực lượng những cảnh sát kinh nghiệm đối phó với loại tình cảnh của chỉ thể đủ một địa điểm.
Đàm Văn cũng giống làm khó, mặt nhăn mày nhíu : “Tình hình thật khó giải quyết, nếu điều những cảnh sát dũng sẽ dễ phát giác, đánh rắn động cổ, tới nếu bắt sẽ khó khăn.”
Diệp Gia đột nhiên đưa ngón tay đến địa điểm 1 : “Tôi cảm thấy nơi khả năng là điểm giao dịch nhiều hơn.”
“Vì ?” Tôi hỏi.
“Trực giác.” Diệp Gia trả lời một cách đơn giản.
Tôi nhất thời khó thở, đang định cần tiếp tục để ý đến , Đàm Văn ở bên cạnh gật đầu : “Tôi cũng cảm giác như thế.” Tôi tức giận với hai bọn họ: “Hai đặt tiền đánh bạc , đây là chơi đại tiểu.”
Đàm Văn : “Anh đừng thiếu kiên nhẫn như , thế , hai bên chúng hợp tác lớn, điều của giúp đến đối phó ở địa điểm 2, ?”
Tôi bất ngờ và vui sướng bảo, thật , Đàm Văn.
Đàm Văn giơ tay lên, : “Hợp tác vui vẻ!”
Tôi đánh mạnh bàn tay , : “Hợp tác vui vẻ!”
Đàm Văn đầu hỏi Diệp Gia, “Diệp Gia, nào, chọn hợp tác với ai.”
Tôi do dự một chút, trong lòng đương nhiên để Diệp Gia cùng một chỗ với , chính là làm Đàm Văn một đối mặt với tình cảnh quen thuộc. Diệp Gia mở miệng, : “Vậy cùng Đàm Văn một tổ.”
Tôi còn kịp cơ hội phản đối, Đàm Văn cao hứng : “Tốt, nhất thuốc phiện xuất hiện ở địa điểm của chúng , hai hợp tác thật một phen.” Diệp Gia mỉm , cơ hội , chúng thắng Dịch Vĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hanh-phuc-gian-don/chuong-10.html.]
Chẳng vì , trong lòng phần chua xót, vì thế tiếp lời.
Ngày hôm , cùng Đàm Văn, Diệp Gia ba nghiên cứu địa hình. Lúc Đàm Văn lái xe mở máy hát CD lên. Lại là bài hát tiếng nước ngoài , Đàm Văn thật đúng là thích bài hát . Đàm Văn khẽ ngâm nga, trả lời , , lúc cảm thấy bài hát quả thật là . Sau đó liền theo lời ca khúc , hát khẽ:
Tôi chẳng thể làm gì,
Cũng chỗ để ,
Không ai trong cuộc đời
Chỉ cô độc.
Nến chẳng còn nhảy nhót
Bầu trời chẳng tím xanh
Con tim chậm rãi c.h.ế.t mòn
Khi cuộc đời ai bầu bạn.
Nếu thể giữ lấy em một nữa
Như những ngày em còn là của
Tôi nhất định sẽ mãi ngắm
Ngắm đến khi đôi mắt mù hẳn
Vậy là em mãi mãi ở đây.
Tôi khẩn cầu mỗi nụ em
Nâng niu những phút giây như nâng niu một đứa trẻ
Và sẽ ngừng cả thế giới
Chỉ để ôm em thêm nữa mà thôi.
Tôi nhớ mãi dáng hình gương mặt em
Khắc sâu cảm giác chạm em
Lạc lối trong vòng tay em ôm chầm.
Tôi mơ về nơi em…
Tông giọng Đàm Văn lắm, bài hát khiến Đàm Văn thấy cảnh thương tình như thế, là hát động lòng , một bên nghiêng đầu, thấy Diệp Gia cũng như đang trầm tư. Ngay tại lúc Đàm Văn thì thầm, giấc mộng của là mơ về nơi em, Diệp Gia đột nhiên duỗi tay, ấn đầu xuống, lực đạo quá lớn khiến đầu đập mạnh ghế dựa phía . Sau đó hai tiếng s.ú.n.g vang lên, xe cũng dừng ngay lập tức. Choáng váng, ngẩng đầu, phát hiện Đàm Văn và Diệp Gia đều cầm s.ú.n.g trong tay, xe mô tô phía nghiêng sang một bên, tay buông khẩu s.ú.n.g lục dài xuống.
Chúng xuống xe, tên lái xe mô tô chết, hai phát s.ú.n.g trúng ngay chỗ hiểm, cần hỏi đương nhiên một s.ú.n.g là của Đàm Văn, một của Diệp Gia. Đàm Văn : “Vừa ở chỗ rẽ chú ý tới .” Diệp Gia khẽ gật đầu, đáp. Tôi thẹn quá thành giận, bọn họ một kẻ im lặng ngâm nga hát, kẻ còn như say mê trong đó, nhưng thể đồng thời rút s.ú.n.g xử lý một tên sát thủ.
Tôi hừ lạnh một tiếng, hai thật ăn ý. Diệp Gia mỉm với , kể từ chuyện vụ du thuyền đó, lúc nào cũng nhường . càng như thì ngược càng tức giận, bèn hung tợn : “Lần đừng tùy tiện ấn đầu , tự .”
Đàm Văn nhíu mày : “Không hiểu thể là do King phái tới , chẳng lẽ chúng địa điểm giao dịch của chúng.”
“Không thể việc .” Diệp Gia đầy khẳng định.
Tôi Diệp Gia vì khẳng định như , nhưng lời ít khi phạm sai lầm, huống chi còn dùng ngữ khí kiên định đến . Tuy trong lòng tràn ngập nghi ngờ, kế hoạch vẫn tiến hành như lúc đưa .
Giao dịch tiến hành tám giờ sáng, lúc năm giờ chúng tập hợp trong phòng làm việc. Tuy đây chẳng buổi họp đầu tiên đánh giá việc đối mặt với K, nhưng vẫn luôn là chúng ở ngoài sáng, bọn chúng trong tối, ít nhiều trong lòng vẫn chút lo âu. Đàm Văn lấy đến mấy chai bia, mở một chai đưa . Tôi hưng phấn nhận lấy, một câu, Đàm Văn thật là một kẻ hiểu ý khác. Cậu lắc đầu, mở một chai nữa đưa , há miệng dấu về phía đang ở trong phòng. Tôi ung dung thản nhiên uống, đẩy một phen, : “Cậu nhỏ tuổi hơn như , coi như nhường con nít .”
Tôi nhận lấy, phòng họp, đưa bia cho Diệp Gia, con đang nghiên cứu phương án hành động. Cậu nhận lấy, bảo, thật đúng là một tên bợm nhậu. Tôi vờ giận dỗi , uống coi như xong. Diệp Gia vội vàng đưa chai bia sát miệng uống hai hớp, rằng bảo uống chứ.
Hai chúng sóng vai tựa bàn tròn nơi phòng họp mà uống, mỗi đều tự nghĩ về tâm sự của , trầm mặc một lúc. Bất chợt Diệp Gia hỏi: “Anh còn nhớ ngày hai mươi tháng mười là ngày gì ?”
Tôi chau mày, : “Mười chín ngày lễ quốc khánh?”
Diệp Gia bất đắc dĩ, lắc đầu : “Ngày bốn năm , đánh thắng .”
Tôi nhất thời khó thở, mắng: “Lâm Diệp Gia, thật ngờ mang thù như !”
Diệp Gia vẫn , một uống cạn sạch, đó biểu tình của một lúc : “Chúng nên tập hợp.” Đi đến cạnh cửa, đầu một nữa, : “Anh nhớ kỹ ngày đấy, 1020[3].”
Đối diện với đôi mắt trong suốt và nụ , con tim đập dồn, chỉ nhớ rõ bản bất chợt hoảng hốt mà gật đầu, ngay tại thời khắc rời kiềm lòng mà gọi . “Hãy nhớ cẩn thận.” Tôi . “Tôi chờ trở đánh thắng .” Diệp Gia dùng sức gật đầu, khẳng định : “Tôi sẽ trở về.”
Diệp Gia lên xe của cảnh sát Hồng Kông, chúng cứ như mỗi một ngả, tự về điểm giao dịch riêng. Lúc tám giờ, khi thuyền tiến bến, trong lòng khỏi thầm mắng một câu, Diệp Gia, linh đến , đánh thính như mũi chó. Chỉ chờ những kẻ thuyền mang theo thùng bến tàu chúng liền vây quanh, vốn dĩ nghĩ đó là chuyện dễ như trở bàn tay, nào ngờ những kẻ đó rõ bao quanh đều là cảnh sát mang s.ú.n.g mà còn dám phản kích, hơn nữa thuyền còn mai phục hỏa lực cường đại, trong lúc nhất thời cũng ai rơi vòng vây của ai, đành theo chân bọn chúng chiến đấu. Trong lòng một phần nhẹ nhõm, nếu chủ lực tập trung bên , bên Diệp Gia hẳn sẽ trống .
Mà ngay tại lúc trận chiến diễn mười phút, đèn di động của sáng lên, biểu hiện gọi. Không cần nghĩ cũng đó là Diệp Gia, chắc hẳn phát hiện vồ hụt nên gọi nhắc nhở cẩn thận. Tôi mở điện thoại , rống to bên trong một tiếng: “Gặp địch, đang bề bộn!” Người bên trong tựa hồ gì đó, nhưng thanh âm nhỏ, mà bên tiếng s.ú.n.g cũng vang dội, hỏa lực mạnh. Thật sự thể cố chuyện phiếm với Diệp Gia hơn nữa, chỉ thể cúp máy. Chờ hỏa lực giảm bớt, mới mở di động hỏi tình hình bên đó của Diệp Gia, hét to hai tiếng, bên trong phản ứng. Thế nhưng lúc , một quả l.ự.u đ.ạ.n rơi trúng thùng dầu xếp chồng nơi bến tàu, trong lúc nhất thời tiếng nổ mạnh vang lên, hoa lửa văng khắp nơi, chỉ còn nhanh chóng cúp máy, nghĩ thầm rằng, thôi quên , bọn họ nhất định thu đội.
Đây là trận chiến thể là cứng rắn nhất mà gặp trong mấy năm qua, từ lúc bắt đều đến khi kết thúc ước chừng hai, ba tiếng. Rốt cuộc khi tiêu diệt hết bọn thuyền, những thành viên trong đội mở lô thùng hàng bằng sắt , bên trong là thuốc phiện đầy ắp. Tôi lạnh lấy một bao, đang chê King hai câu, đột nhiên thấy tờ giấy nhãn phía , sắc mặt đổi. Bởi nhãn của gói ma túy : Diệp Gia. Tôi vội vàng nắm lên mấy bao, quả nhiên mặt nhãn mỗi bao đều là chữ Diệp Gia.
Sự lạnh ngắt dâng lên trong , đó nhanh chóng lan tràn, thẩm thấu đến tận xương tủy. Vội vã, lấy di động bấm của Diệp Gia, hề ngờ rằng thể kết nối với dãy . Vừa định mở miệng chuyện, thấy trong máy truyền đến một âm thanh quen thuộc nhưng xa lạ quá. Thứ âm thanh đó như tiếng một con thú đầu đàn đang kiếm ăn, tràn ngập khát khao cùng thú tính, mang theo mùi m.á.u tươi nồng đậm. Tiếng thở dốc, tiếng mút ồ ồ, tiếng cắn xé giao tạp cùng một chỗ. Tôi nhịn thất thanh gọi tên Diệp Gia, thế là thanh âm ngừng . Trong nháy mắt , tưởng như thế giới ngừng thở. Và , điện thoại của Diệp Gia tắt .