Hai năm sau ôm con đi nhận cha, Đứa trẻ này thật sự là con anh đó - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:49:05
Lượt xem: 145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời sang đông, thời tiết ngày càng trở nên lạnh giá. Mẫn Tuế dám thời trang phang thời tiết mà chỉ mặc duy nhất một chiếc áo hoodie như nữa. Cậu điều mặc thêm bên ngoài chiếc áo khoác phao dáng dài màu đen - một phiên bản "đồ đôi" với áo của nhóc con.
Nhìn dư đìu hiu trong tài khoản ngân hàng, Mẫn Tuế cảm thấy cái lạnh giá của thời tiết lúc thật sự vô cùng đồng điệu với tâm trạng của .
"Con trai , ba nhỏ sắm máy sưởi xong thì cạn sạch tiền ." Mẫn Tuế đặt điện thoại sang một bên, chống cằm ủ rũ nhóc con đang chơi đùa vô cùng vui vẻ tấm thảm, sầu não nghĩ về nguồn thu nhập sắp tới. "Con xem... là hai cha con tìm ba còn của con ?"
Nói xong, Mẫn Tuế tự thở dài sườn sượt: "Khéo tên Lục Nhiên Tri còn chẳng một đứa con trai chứ."
Mẫn Tuế thẫn thờ một hồi lâu, mãi đến khi thấy đồng hồ điểm 11 rưỡi trưa, mà bữa trưa lẫn bữa tối của hai cha con vẫn thấy tăm .
"Con trai, thôi, siêu thị mua đồ ăn nào."
Dẫu cuộc sống khó khăn đến mấy thì cơm vẫn ăn, chợ vẫn .
Mẫn Tuế lấy chiếc ba lô nhỏ đeo lên lưng con, dắt theo sợi dây chống lạc. Hai cha con bước khỏi khu chung cư. Một lớn một nhỏ đều mặc áo khoác phao màu đen to sụ, ngoài là ngay hai cha con.
"Năm là con ba tuổi , cai sữa bột thôi đó nha." Mẫn Tuế cúi đầu nhóc con lẽo đẽo bên chân, lẩm bẩm tính toán. "Chà? Tính như thế tiết kiệm một khoản tiền sữa bột kha khá đấy chứ."
Dĩ nhiên nhóc con nào lọt tai mấy lời tính toán chi li của ba nhỏ. Mỗi thả đường, thằng bé tự cho là nhóc tì bảnh tỏn nhất cái phố , mặt vênh váo đầy oai phong lẫm liệt.
Mẫn Tuế túm cổ nhóc con đang rục rịch chuẩn hóa thành tên lửa lao : "Đi sát ba, chạy lung tung hả cái thằng nhóc ."
Nhóc con ngoan ngoãn bên chân Mẫn Tuế, đôi mắt tròn xoe đảo quanh ngó nghiêng khắp nơi, cuối cùng ngẩng cái đầu nhỏ xíu lên Mẫn Tuế, dõng dạc gọi: "Ba!"
Mẫn Tuế gật đầu cái rụp, "Ừ, , con gì cũng đúng." Giọng điệu tràn ngập sự qua loa lấy lệ.
Thấy ba nhỏ đáp lời , nhóc con sướng rơn, phấn khích "A" lên một tiếng lon ton lạch bạch chạy vọt lên vài bước.
Mẫn Tuế bất lực theo bóng lưng tung tăng của con trai, trong lòng khỏi thắc mắc. Hồi bé tăng động thế nhỉ, rốt cuộc là thằng bé di truyền cái tính từ ai... À, .
Lần siêu thị, Mẫn Tuế lấy xe đẩy nữa mà dắt thẳng nhóc con khu thực phẩm tươi sống.
"Tiểu Tuế đấy hả, hôm nay chợ sớm thế cháu?"
"Hôm nay định mua gì nào? Có ăn cá , chú bắt cho con một con béo múp nhé."
"Chàng trai, rau hôm nay tươi lắm đấy."
Mẫn Tuế lượn lờ khu , từ bốn phương tám hướng vang lên tiếng chào hỏi đon đả của các cô các chú tiểu thương.
Cậu lễ phép đáp từng một, thầm nghĩ trong bụng: Chà, vẻ cũng là nhân vật hot hit ở cái siêu thị phết.
"Dã Dã đây con, dì cho cái bánh mì nhỏ nè." Một dì phụ trách quầy đồ chín bước tới, nhét một chiếc bánh mì nhỏ xíu tay nhóc con. "Bánh tự tay dì làm đấy, cháu trai nhà dì cũng trạc tuổi con, nó khoái ăn món lắm."
Nhóc con chớp chớp mắt chiếc bánh mì bỗng dưng xuất hiện trong tay , ngẩng đầu lên dì một cái, cuối cùng sang Mẫn Tuế. Thằng bé chìa bàn tay nhỏ xíu cầm chiếc bánh mì khoe với ba nhỏ: "Ba?"
"Dì cho con thì con cảm ơn chứ." Mẫn Tuế cúi , xoa xoa cái đầu nấm của con trai nhắc nhở.
Nhóc con nhíu mày, khó nhọc lục lọi trong trí nhớ cách phát âm mà ba nhỏ từng dạy. Nhớ , thằng bé liền gật gật đầu thật mạnh với đối diện: "Cá...m ơn, d...ì!"
Dì xong thì tươi như hoa gật đầu đáp : "Không chi, chi, Dã Dã ngoan quá mất."
Mẫn Tuế , lẩm nhẩm tính toán xem hôm nay ăn gì. Cậu về phía quầy hải sản, nhờ ông chú quen thuộc lựa giúp một con cá ít xương dăm. Nhóc con lẫm chẫm phía , cẩn thận nhét chiếc bánh mì nhỏ chiếc túi áo tí hon, đôi chân ngắn lủn củn ba chân bốn cẳng đuổi theo ba nhỏ.
Mẫn Tuế xách túi thức ăn quầy thanh toán. Giờ siêu thị vẫn còn khá đông , đảo mắt quanh một vòng bước một hàng chờ tính tiền trông vẻ quá dài.
Người phía nhích lên, Mẫn Tuế cũng bước theo một bước. Nhóc con thì nép chặt chân ba nhỏ, chỗ đông khiến thằng bé rụt rè.
Hàng như đóng băng, mấy phút liền chẳng nhích lên phân nào. Mẫn Tuế nhón chân ngó lên phía , thắc mắc hiểu nãy giờ vẫn yên một chỗ.
"Không , , chuyện thì dài lắm... Được , hiểu luôn, ý là bảo ngậm miệng chứ gì."
Từ bên cạnh bỗng vang lên một giọng nam trầm ấm đầy từ tính. Mẫn Tuế sững , đầu thì thấy một đàn ông trẻ tuổi đang kệ hàng bên cạnh, vẻ mặt chăm chú lựa chọn đồ... Tầm mắt Mẫn Tuế trượt xuống một chút, đó lập tức dời , chằm chằm gáy phía mặt, mắt thèm chớp lấy một cái.
Phương Bác Giản cũng chú ý tới ánh mắt lướt qua của Mẫn Tuế. Là một nhóc khá xinh trai. Đáng tiếc, Phương Bác Giản thầm lắc đầu trong lòng, gu của là phụ nữ cơ.
Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, Phương Bác Giản chợt liếc thấy chân thiếu niên còn một nhóc tì đó. Thằng bé đôi mắt to tròn xoe, đang tò mò ngó nghiêng khắp nơi.
"Đệt?!" Biểu cảm của Phương Bác Giản lúc hệt như thấy ma giữa ban ngày. Anh trợn trừng mắt chằm chằm khuôn mặt của nhóc, đường nét khuôn mặt trùng khớp với một gương mặt ẩn sâu trong ký ức của .
Nhóc con túm chặt ống quần ba nhỏ, thấy một chú trai ơi là trai đang chằm chằm. Mẫn Tiểu Dã tự thấy bản là một em bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện và lễ phép, thế là nhíu cặp lông mày nhỏ xíu xoắn xuýt một hồi, cuối cùng vẫn dùng cái giọng sữa nũng nịu chào hỏi chú trai lạ hoắc lạ huơ : "Chú, chào."
"Chào... chào con..." Phương Bác Giản ngây ngốc bé, thật sự, giống quá mức quy định ...
Phương Bác Giản ngẩng phắt đầu lên, bắt gặp ánh mắt của thiếu niên nọ chẳng từ bao giờ. Cậu khẽ gật đầu với , xem như là chào hỏi.
Hàng rốt cuộc cũng nhúc nhích. Mẫn Tuế vỗ vỗ đầu nhóc con: "Con trai, thôi nào."
Nhóc con gật đầu cái rụp, ngoan ngoãn lẫm chẫm bước theo ba.
Phương Bác Giản vẫn như trời trồng tại chỗ. Một lúc lâu , mới hồn trở , vứt toẹt món đồ đang định mua xuống, lao thẳng khỏi siêu thị, rút điện thoại bấm gọi .
Điện thoại cứ đổ chuông tút tút liên hồi nhưng đầu dây bên chẳng ai bắt máy.
Phương Bác Giản sốt ruột như kiến bò chảo nóng, cúp máy tiếp tục gọi : "Mẹ kiếp, Lục Nhiên Tri mau máy , thì kiếp xác định cô độc tới già con ạ!"
Phương Bác Giản ghế lái, quăng điện thoại sang ghế phụ bên cạnh, trong đầu hiện lên hình ảnh một lớn một nhỏ gặp lúc nãy. Đứa nhỏ quả thực là một phiên bản thu nhỏ giống Lục Nhiên Tri y như đúc, còn những đường nét khác thì giống thiếu niên xinh trai đến bảy tám phần.
Vụ án phá, đích thị đây là vợ và con trai của tên Lục Nhiên Tri !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/hai-nam-sau-om-con-di-nhan-cha-dua-tre-nay-that-su-la-con-anh-do/chuong-3.html.]