Hạ Tân Triều - Chương 75: Phiên ngoại 2- Vài ba người bạn tốt

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:35
Lượt xem: 440

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tái Thần Tiên!”

Vừa thấy giọng , Tái Thần Tiên đang giã thuốc như thể thấy tiếng chuông đòi mạng, vứt cả chày xuống định tìm chỗ trốn.

động tác của nhanh bằng Kỷ Trăn, mới nấp một nửa gốc cây đại thụ thì y xuất hiện trong sân.

Kỷ Trăn chạy vèo mấy bước đến bên cạnh Tái Thần Tiên, nắm cánh tay lôi . Vì đến vội nên y thở hổn hển.

“Cuối cùng cũng tìm ngươi, chuyện hỏi ngươi. Tại hai tháng , Thẩm Nhạn Thanh ngày nào cũng uống nhiều thuốc như mà mắt vẫn khỏi? Còn nữa, ban đêm thường xuyên ho khan, tim phổi vấn đề , thuốc của ngươi rốt cuộc tác dụng , cần tăng liều lượng , là còn thiếu vị thuốc nào, cho tìm...”

Kỷ Trăn một dài như , thở hổn hển.

Tái Thần Tiên kêu oai oái: “Kỷ tiểu công tử, ngươi cứ dăm bữa nửa tháng chạy đến chỗ cũng vô dụng thôi, từ từ...”

Trời nắng gắt, trán Kỷ Trăn lấm tấm mồ hôi. Y vội vã đến băng ghế đá tương đối râm mát xuống, lẩm bẩm: “Ngươi với Thẩm Nhạn Thanh chẳng chẳng quen, đương nhiên là ngươi vội .”

Tái Thần Tiên vuốt râu, lấy một nắm trần bì đặt tay Kỷ Trăn, hì hì: “Phải, , tất nhiên là thể so với tình sâu nghĩa nặng của Kỷ tiểu công tử dành cho Thẩm đại nhân .”

Gò má Kỷ Trăn càng đỏ hơn, y tiện tay nhét miếng trần bì phơi khô miệng, chua đến nỗi ngũ quan nhăn cả . Y nhai qua loa vài miếng nuốt ực xuống bụng, : “Khó ăn quá, trả cho ngươi.”

Tái Thần Tiên thu dọn hòm thuốc : “Đây là đồ đấy.”

Đồ đến mấy mà khó ăn thì cũng là đồ bỏ . Kỷ Trăn phủi tay dậy, cùng Tái Thần Tiên ngoài.

Hôm nay y đến chợ mua đồ, tình cờ ngang qua nơi ở của Tái Thần Tiên, tiện thể đón đến Thẩm phủ luôn.

Giấy niêm phong cửa Thẩm phủ gỡ xuống, nhưng nhà họ Thẩm chuyển nơi khác. Bây giờ ngoài đều cho rằng Thẩm Nhạn Thanh còn đời, Thẩm Nhạn Thanh chẳng hề bận tâm đến chuyện , đổi sự yên tĩnh.

Hai đến một nơi ở phía đông, Kỷ Trăn đầu nhảy xuống ngựa, kéo Tái Thần Tiên còn kịp thở đều trong.

“Kỷ tiểu công tử, chậm một chút, chậm một chút.”

Chưa đến sân chạm mặt Thẩm mẫu. Bước chân của Kỷ Trăn lúc mới chậm , câu nệ gọi một tiếng mẫu .

Từ khi Thẩm Nhạn Thanh trở về, để cầu phúc cho đứa con trai nhặt một mạng, Thẩm mẫu ngày nào cũng ăn chay niệm Phật, một ngày đến bốn năm canh giờ ở trong phòng thờ tụng kinh. Ngăn cách giữa bà và Kỷ Trăn cuối cùng vẫn khó mà xóa bỏ, tuy đến mức làm khó y, nhưng cũng chỉ thể đối xử khách sáo.

Thẩm mẫu khẽ gật đầu xem như đáp , với Tái Thần Tiên: “Làm phiền đại phu.”

Kỷ Trăn dõi theo bóng bà xa dần, nhớ cảnh tượng Thẩm mẫu cuồng loạn chất vấn y ở cửa Kỷ phủ ngày đó, trong lòng phiền muộn, mất một lúc mới kéo Tái Thần Tiên sân.

Hôm nay thật náo nhiệt, Dịch Chấp, Vương Linh Chi và Lục Trần thế mà hẹn cùng đến thăm.

Dịch Chấp vẫn dí dỏm như khi, thấy Kỷ Trăn liền : “Tẩu tẩu đến .”

Vương Linh Chi và Lục Trần che miệng trộm.

Kỷ Trăn ngượng ngùng đến bên cạnh Thẩm Nhạn Thanh: “Tái Thần Tiên đến châm cứu cho ngươi.”

Mấy đều dậy cáo từ.

Kỷ Trăn với tư cách là chủ nhà tất nhiên tiễn khách.

Tân đế đăng cơ hơn bốn tháng, triều đình vẫn yên . Dịch Chấp tính tình đạm bạc, thích tranh quyền đoạt thế, vẫn làm quan ngũ phẩm của , cẩn trọng tuân thủ chức trách, cũng coi như thanh nhàn tự tại.

Vương Linh Chi ngày đó giấu phụ liều ủng hộ tân đế, đến nay vẫn phụ tha thứ, nhưng cũng nhờ nàng mà trong cuộc tranh đấu chính đảng , Vương gia thất thế thoát một kiếp nạn. Dân chúng ngoài phố bàn tán sôi nổi về hành động của nàng, mắng nàng là đứa con bất hiếu, cũng tán thưởng sự gan và quyết đoán của nàng. Đối với những lời bình phẩm , Vương Linh Chi nay từng để tâm.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Còn Lục Trần thì tân đế trọng dụng, tháng thăng quan, con đường quan lộ một mảnh sáng lạn, chừng mười hai mươi năm nữa, nhất định cũng sẽ là một đại quan.

Nghe Lục Trần sắp tới sẽ đến Vương gia cầu hôn, và Vương Linh Chi thật sự là châu liên bích hợp, khiến khác ghen tị.

Thời tiết dần nóng lên, tay Dịch Chấp rời chiếc quạt, chậm rãi phe phẩy, than thở với Lục Trần về chuyện triều chính: “Rõ ràng chức trách của , nhưng cứ đẩy hết lên , Lục , ngươi tức chứ? Hồi phu nhân ở cữ, xin nghỉ về phủ chăm sóc phu nhân mà chỉ cho nghỉ năm ngày, thấm ... Chờ tích góp đủ tiền bạc, sẽ từ quan đưa phu nhân và con nhỏ du sơn ngoạn thủy, khỏi ngày nào cũng chịu đựng mấy chuyện bực .”

Lục Trần : “Dịch , cẩn thận tai vách mạch rừng.”

Dịch Chấp đầu Kỷ Trăn: “Ở đây chỉ mấy chúng , tẩu tẩu kín miệng, chắc chắn sẽ ngoài .”

Lục Trần Dịch Chấp một câu “tẩu tẩu”, hai câu cũng “tẩu tẩu”, nhịn hùa theo: “Con của tẩu tẩu đương nhiên là yên tâm .”

Kỷ Trăn hai họ trêu đến đỏ mặt, phản bác cũng mà thừa nhận cũng xong.

Vương Linh Chi : “Các ngươi cũng chỉ dám trêu Kỷ Trăn thôi, đều là nam tử, các ngươi đến mặt Thẩm đại nhân mà gọi là tẩu tẩu?”

Dịch Chấp “bá” một tiếng gấp quạt , bừng tỉnh ngộ: “Vương cô nương , , nhất định sẽ gọi Thẩm Nhạn Thanh như !”

Mấy đều sang sảng.

Kỷ Trăn tiễn họ đến cửa, Vương Linh Chi : “Bây giờ cũng coi như là qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai, Kỷ Trăn, chân thành chúc hai các ngươi bạc đầu bên .”

Lục Trần xuống bậc thềm, đưa tay , Vương Linh Chi tự nhiên đặt tay lòng bàn tay đối phương, cùng Lục Trần sánh vai bước ánh nắng rực rỡ.

Kỷ Trăn ánh mắt lưu luyến của hai , như dòng nước ấm chảy qua tim.

Vạn sự cùng, may mắn nhất là khổ tận cam lai.

Tái Thần Tiên cẩn thận kiểm tra tròng mắt của Thẩm Nhạn Thanh: “Thế nào?”

Thẩm Nhạn Thanh thành thật đáp: “Có thể rõ bảy tám phần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ha-tan-trieu/chuong-75-phien-ngoai-2-vai-ba-nguoi-ban-tot.html.]

“Ta thuốc điều chế thể sai chứ.” Tái Thần Tiên : “Kỷ tiểu công tử đúng là lo bò trắng răng, nếu nhanh thì nửa tháng nữa là thể hồi phục.”

Ban ngày chuyện khác, Tái Thần Tiên nhắc đến Kỷ Trăn thì y từ lưng phòng.

Nghe Thẩm Nhạn Thanh chuyển biến , Kỷ Trăn vui mừng mặt: “Thật ?”

“Chẳng lẽ còn giả ?”

Kỷ Trăn vui đến mức trong phòng hai vòng, chạy đến mặt Thẩm Nhạn Thanh, đưa tay huơ huơ, Thẩm Nhạn Thanh bắt lấy tay y, khẽ nhếch giọng ừ một tiếng.

Tái Thần Tiên thấy hai cử chỉ mật, hắng giọng ngoài.

Kỷ Trăn xổm mặt Thẩm Nhạn Thanh, nghiêng đầu, mong đợi hỏi: “Ngươi thể thấy ?”

Lòng bàn tay Thẩm Nhạn Thanh vuốt ve mày mắt y, nâng cằm y lên gần để . Khoảng cách quá gần, Kỷ Trăn bất giác nín thở, thở hai quấn quýt , Kỷ Trăn chằm chằm môi Thẩm Nhạn Thanh, mắt đảo một vòng, nhân lúc để ý, nhanh như chớp mổ một cái định tách .

Thẩm Nhạn Thanh nhanh tay ấn lòng bàn tay lên gáy y, Kỷ Trăn nhớ chuyện cũ, cố ý lẩm bẩm: “Sao né?”

Bị lật nợ cũ, Thẩm Nhạn Thanh sững cúi mắt khẽ: “Ta là mù, tránh nổi.”

Kỷ Trăn giả vờ hung dữ ôm lấy mặt Thẩm Nhạn Thanh hôn lên, Thẩm Nhạn Thanh trốn, mặc cho Kỷ Trăn tấm tắc hôn môi lưỡi . Hắn từ từ buông lòng bàn tay để Kỷ Trăn dậy, đó ôm eo Kỷ Trăn giam y giữa hai chân , ngẩng đầu để y hôn.

Kỷ Trăn chủ động trêu chọc đối phương, ngược chính thở , nín đến hai má đỏ bừng, tay đặt lên vai Thẩm Nhạn Thanh: “Ưm...”

Hai tay Thẩm Nhạn Thanh như gông cùm, cho Kỷ Trăn trốn, hôn cho mới tựa n.g.ự.c y, cảm nhận lồng n.g.ự.c phập phồng của y, than thở: “Sau ngươi hôn thế nào thì hôn thế đó.”

Kỷ Trăn thở hổn hển, mím vệt nước môi, khẩu thị tâm phi lẩm bẩm: “Ai thèm?”

Thẩm Nhạn Thanh ngước đôi mắt nửa mờ nửa tỏ lên, một cú xoay đè Kỷ Trăn xuống sập, chuẩn xác tìm đôi môi hồng nhuận, tay từ từ luồn vạt áo.

Kỷ Trăn thở hổn hển, hôn đến ý loạn tình mê, Thẩm Nhạn Thanh ép hỏi y: “Ai thèm?”

Y mơ màng đáp: “Ta...”

khoảnh khắc tên lên dây, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân, giọng Cát An sang sảng vang lên: “Công tử, Thẩm đại nhân nên uống thuốc !”

Tái Thần Tiên đóng cửa, Cát An bước nhà, liền thấy hai đang ôm sập, kinh ngạc đến suýt nữa làm rơi chén thuốc trong tay.

Kỷ Trăn vội vàng đẩy Thẩm Nhạn Thanh dậy, hổ đến mức cổ cũng đỏ bừng, nhưng vẫn giả vờ trấn tĩnh, lắp bắp : “Để, để bàn .”

Y vội vàng chỉnh quần áo xộc xệch, đầu , Thẩm Nhạn Thanh cũng dậy, thần sắc vẫn như thường.

Cát An nheo mắt: “Ta thấy gì hết!” Hắn nhanh chóng đặt chén sứ lên bàn, nhanh như chớp chạy ngoài, “loảng xoảng” một tiếng giúp hai đóng cửa , đến bên ngoài còn vỗ n.g.ự.c sợ hãi: “Phi lễ chớ , phi lễ chớ ...”

Kỷ Trăn ngay cả cơ hội giải thích cũng , đương nhiên, cũng giải thích từ , cắn môi về phía Thẩm Nhạn Thanh: “Đều tại ngươi.”

Thẩm Nhạn Thanh nghiêng tai: “Trách cái gì?” Không đợi Kỷ Trăn phản bác, : “Là ngươi hôn .”

Kỷ Trăn tức thẹn, cầm chén thuốc đen ngòm đút cho Thẩm Nhạn Thanh, lẩm bẩm: “Lần bảo Tái Thần Tiên lấy loại thảo dược đắng nhất sắc cho ngươi uống.”

Thẩm Nhạn Thanh mặt đổi sắc uống hết thuốc.

lúc , dường như một cơn gió mát thổi tới, thổi lớp sương mù luôn lượn lờ mắt .

Sương trắng tan , khuôn mặt lớp sương cũng dần trở nên rõ ràng.

Giống như một bức tranh cuộn đột nhiên tô màu, con ngươi đen láy của Kỷ Trăn, sống mũi thanh tú, đôi má hồng hào và vành tai ửng đỏ cùng lúc hiện trong tầm mắt Thẩm Nhạn Thanh, tươi tắn, rạng rỡ, trong veo và tinh khôi.

Sơn thủy hữu tình, ngọc sáng trong.

Con ngươi đen thẳm của Thẩm Nhạn Thanh dần điểm lên ánh sáng lấp lánh, trở nên trong veo sáng ngời.

Kỷ Trăn đặt chén sứ xuống, vẫn phát hiện sự đổi của Thẩm Nhạn Thanh, thao thao bất tuyệt : “Ngươi là bệnh nhân, so đo với ngươi, chờ ngươi khỏe sẽ nhường ngươi như nữa...”

Y rõ ràng là Thẩm Nhạn Thanh, nhưng cứ một hai dùng chữ “nhường”.

Kỷ Trăn xoay , đối diện với đôi mắt sáng ngời, giọng đột nhiên im bặt: “Ngươi...”

Thẩm Nhạn Thanh mỉm y, đáy mắt sáng rực ánh lên chút ý , hỏi : “Ta làm ?”

Kỷ Trăn ngây ngẩn đó, hốc mắt dần đỏ lên.

Thẩm Nhạn Thanh vươn lòng bàn tay: “Ngươi đây, cho rõ hơn.”

Kỷ Trăn từ từ đến mặt , mặc cho Thẩm Nhạn Thanh nắm lấy tay y tỉ mỉ ngắm .

“Ta thấy , là ngươi, Kỷ Trăn.”

“Cười với một cái .”

Kỷ Trăn mím môi, niềm vui bất ngờ làm cho ngây , nổi mà rơi nước mắt.

Thẩm Nhạn Thanh kéo y lòng, nhắm mắt ôm chặt lấy.

Sau đừng nữa, đây là cuối cùng.

--------------------

Loading...