Hạ Tân Triều - Chương 73: Hồi kết (Hạ)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:33
Lượt xem: 636

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Nhạn Thanh bặt vô âm tín suốt hai tháng, Kỷ Quyết dâng tấu xin tân đế minh oan cho Thẩm gia, đồng thời công bố tin Thẩm Nhạn Thanh qua đời, cho lập một ngôi mộ chôn di vật. Trong nhất thời, bá tánh kinh thành từng khinh miệt Thẩm Nhạn Thanh nay đều cảm thấy áy náy, trong các thư đường bất ngờ ngâm những vần thơ của , những vần thơ từng hết lời tán dương.

Ngày lập mộ, trời đổ một cơn mưa nhỏ.

Từ Dịch Chấp đề thơ lên mộ bia của tri kỷ, Vương Linh Chi và Lục Trần cùng các đồng liêu đến bái tế, song Thẩm gia đau đớn như đứt từng khúc ruột, Thẩm mẫu còn ngất lịm ngôi mộ chôn di vật.

Ngay cả Kỷ Quyết và Tưởng Uẩn Ngọc cũng đến tiễn đưa.

Vậy mà Kỷ Trăn, với phận là nam thê của Thẩm Nhạn Thanh, hề xuất hiện.

Y vẫn còn ở Cẩm Châu, dường như chỉ cần ở nơi thể gần Thẩm Nhạn Thanh thêm một chút. Y cố nhiên vui mừng vì bệ hạ minh oan cho Thẩm Nhạn Thanh, nhưng vẫn chịu chấp nhận việc qua đời, nên cũng đến tiễn biệt .

Kỳ hạn một tháng qua bảy ngày, hôm nay trưởng gửi thư, thúc giục y về kinh đô, một hồi đắn đo, Kỷ Trăn quyết định về kinh từ biệt trưởng và Tưởng Uẩn Ngọc lên đường nữa.

Tất cả đều thể từ bỏ việc tìm kiếm, duy chỉ y là thể.

Cẩm Châu tìm thấy thì đến nơi xa hơn, dù khắp non sông Đại Hành, y cũng cam lòng.

Đêm trở về kinh thành mưa phùn giăng lối, con đường ẩm ướt mọc đầy rêu xanh, Cát An trong thùng xe gà gật ngủ. Kỷ Trăn con hẻm nhỏ ở Cẩm Châu qua mấy , tưởng tượng bóng dáng Thẩm Nhạn Thanh từng lưu nơi đây.

Khi bệ hạ còn minh oan cho Thẩm Nhạn Thanh, bá tánh Cẩm Châu vẫn hết mực kính trọng , ngày hẳn là dốc lòng dốc sức ở nơi mới nhận những lời tán dương .

Kỷ Trăn nghĩ đến những tiếng “Thẩm đại nhân” từ miệng bá tánh, khóe miệng bất giác cong lên, nhưng nụ là sự trống rỗng vô tận.

Thẩm Nhạn Thanh cũng từng ở nơi tưởng nhớ Kỷ Trăn, cùng một nơi mà mang nặng hai nỗi hoài niệm sâu sắc như .

Âm dương đôi ngả, nhưng nỗi khát khao vẫn chẳng thể cắt đứt.

Sau khi về kinh, Kỷ Trăn lén đến thăm cha Thẩm gia.

Thẩm phụ còn làm quan, hai ông bà trông như già hơn chục tuổi, mái tóc Thẩm mẫu điểm quá nhiều sương trắng, vẻ đoan trang ngày cũng nét sầu muộn thế. Kỷ Trăn chỉ dám từ xa, sợ rằng nếu xuất hiện mặt hai sẽ khơi lên chuyện đau lòng.

Trước cửa Thẩm gia tuy dọn dẹp sạch sẽ, nhưng còn ai đến cửa nịnh bợ nữa.

Sau , mỗi khi nhắc đến Thẩm Nhạn Thanh, cũng chỉ tiếc nuối một câu: “À, vị Trạng Nguyên liên trúng tam nguyên đó, mất sớm khi tuổi đời còn trẻ, thật là trời cao đố kỵ tài...”

Cát An khẽ gọi: “Tiểu tướng quân hôm nay mở tiệc tiễn công tử, sắp đến giờ ạ.”

Kỷ Trăn lúc mới hồn, buông rèm xe xuống về phủ.

Lúc y rõ với trưởng rằng tiếp tục tìm Thẩm Nhạn Thanh, Tái Thần Tiên cũng mặt ở đó. Huynh trưởng vốn đồng ý, nhưng đó Tái Thần Tiên gì với trưởng mà khiến đổi ý.

Tưởng Uẩn Ngọc y sắp rời kinh, khuyên can , đành mở tiệc tiễn đưa.

Ba chung một bàn, uống rượu trò chuyện vui vẻ, nhắc đến chuyện cũ mà trong tiếng xen lẫn nước mắt.

“Mấy năm nay trôi qua như một giấc mộng .” Tưởng Uẩn Ngọc dậy, “Ta thường cảm thấy vẫn là hầu gia, nghĩ là tướng quân, nhưng rốt cuộc là Hoài Viễn tướng quân Trấn Quốc tướng quân thì cũng ngẫm một lúc. Có khi tỉnh ngủ mở mắt quên mất đang ở kinh thành ở Mạc Bắc.”

Hắn hỏi Kỷ Trăn: “Ngươi nực ?”

Kỷ Trăn say, hai má ửng đỏ, tủm tỉm: “Nực , nực ...”

Y nào phân biệt thực tại và mộng cảnh?

Mỗi ngày tỉnh dậy đều cẩn thận ngẫm nghĩ xem đêm nay là đêm nào, mới nhận ngay cả đế vương của triều Đại Hành cũng đổi .

Vỏn vẹn hai mươi ba năm cuộc đời, tiếng , nước mắt nóng hổi, thấy sự sống mới cũng như cái chết, một trưởng thành như y dù dùng hết bút mực cũng thể kể xiết.

Kỷ Quyết trầm mặc uống rượu, Kỷ Trăn tựa trưởng, gọi ca ca hết đến khác, nước mắt giàn giụa.

Tưởng Uẩn Ngọc vịn vai Kỷ Trăn, nhịn khuyên y ở , nhưng lời đến bên miệng nhớ đến dáng vẻ ngây ngây dại dại của y nửa tháng qua, cuối cùng, chỉ đỏ hoe mắt : “Đi cũng , cũng .”

Kỷ Trăn nâng vò rượu : “Uống nữa .”

Mùi rượu thấm đẫm , đến khi vò rượu cạn đáy, Kỷ Trăn lảo đảo ngã xuống đất, gần như bất tỉnh.

Tưởng Uẩn Ngọc đành lòng mặt : “Đi thôi, tỉnh thành kẻ ngốc mất...”

Mặt Kỷ Trăn ướt đẫm, là rượu nhiều hơn nước mắt nhiều hơn, Kỷ Quyết lấy tay áo lau cho y, cõng y lưng, giống hệt như lúc nhỏ cõng y về sân.

Kỷ Trăn gục vai trưởng, thở ấm áp phả bên má Kỷ Quyết, y lẩm bẩm : “Ta sẽ tìm , ca ca, ngươi tin ...”

Kỷ Quyết xốc Kỷ Trăn lưng cho chắc, nhẹ giọng đáp: “Ta tin ngươi.”

Kỷ Trăn nức nở trong cơn say nửa tỉnh nửa mê: “Thật các ngươi đều nghĩ c.h.ế.t , chỉ , chỉ ...”

Kỷ Quyết đặt Kỷ Trăn đang ngủ say lên giường, cởi giày tất đắp chăn cho y, lặng ngắm khuôn mặt đẫm nước mắt ánh nến.

Không ai nỡ buông tay hơn , nhưng Kỷ Trăn sống trong mộng chịu tỉnh , cũng đành chiều theo ý y.

“Trăn Trăn.”

Hắn lặp : “Ta tin ngươi.”

Cuối xuân, mưa bụi m.ô.n.g lung.

Kỷ Trăn với hành trang gọn nhẹ lên đường, chuyến sẽ thẳng về phía nam.

Kỷ Quyết phái hai tử sĩ âm thầm theo, Kỷ Trăn Cát An theo chịu khổ, vốn định để , nhưng Cát An vỗ n.g.ự.c thề sẽ theo. Tình nghĩa chủ tớ hai sâu đậm, thường thể so bì.

Xe ngựa lộc cộc rời khỏi kinh thành trong màn mưa bụi.

Kỷ Trăn vuốt ve miếng ngọc bội màu hồng phấn rời tay, vén rèm bầu trời mờ mịt sương giăng, lòng bao giờ tĩnh lặng đến thế.

Non nước mênh mông, quyết dừng bước, chỉ mong ngày gặp .

Rầm ——

Sóng vỗ bờ, thuyền cập bến Cẩm Châu. Ngư dân mùa thu hoạch vui vẻ dỡ một thuyền đầy hải sản xuống, Thẩm Nhạn Thanh theo lời chỉ dẫn của một thiếu niên, chậm rãi khom bước khỏi khoang thuyền.

Ánh nắng chói chang chiếu đôi mắt khép hờ của , mùi tanh mặn ngừng xộc mũi, hai tháng quen mùi , cũng thấy khó chịu.

Xa xa những vợ, đang chờ chồng con trở về, họ í ới chạy tới, thiếu niên vui vẻ lao ôm chầm lấy . Khi phụ nữ rõ mặt Thẩm Nhạn Thanh, khỏi kinh hãi kêu lên: “Quỷ, quỷ!”

“Ban ngày ban mặt lấy quỷ?”

Tiếng của các ngư dân vang lên dồn dập: “Thẩm đại nhân, đúng là Thẩm đại nhân!”

Thẩm Nhạn Thanh cẩn thận phân biệt nơi phát giọng , khẽ gật đầu.

huơ tay mặt Thẩm Nhạn Thanh, ngạc nhiên : “Thẩm đại nhân, mắt của ngài?”

Trong chốc lát, vây quanh Thẩm Nhạn Thanh, bàn tán xôn xao.

Trước mắt Thẩm Nhạn Thanh những bóng trắng lượn lờ ngớt, cuối cùng cũng rõ lời , lúc mới “qua đời”.

Hắn nóng lòng về nhà, trong lòng ngừng gọi thầm hai chữ Kỷ Trăn, mê mang bước về phía hai bước, giọng khàn khàn : “Làm phiền các vị đưa đến quan phủ.”

Bá tánh vội dắt đến một chiếc xe lừa, đỡ lên xe .

“Cẩm Châu cách kinh thành cả trăm dặm, đại nhân nghỉ tạm ?”

Sắc mặt Thẩm Nhạn Thanh tái nhợt, lắc đầu. Quan phủ cách bến nước hơn chục dặm, xe lừa xóc nảy, là một phen gian khổ.

Xe ngựa lăn qua một viên sỏi nhỏ, làm Kỷ Trăn đau nhói lồng ngực.

Y thẳng , thấy sắp qua Cẩm Châu nữa, tim đập thình thịch ngừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ha-tan-trieu/chuong-73-hoi-ket-ha.html.]

Cát An dựa vách xe ngủ gật, nước miếng chảy ròng ròng, Kỷ Trăn thấy bộ dạng của mới chút khuây khỏa.

Phía một quán , Kỷ Trăn : “Dừng .”

Cát An giật tỉnh giấc, ngó nghiêng trái : “Tìm Thẩm đại nhân ạ?”

Kỷ Trăn : “Ta chỉ khát nước thôi.”

Cát An lau miệng, nhảy xuống xe ngựa: “Để xin nước cho công tử.”

Kỷ Trăn cũng xuống ngựa, mấy ngày nay trời đều mưa, mặt đất lầy lội, bánh xe ngựa qua đều dính đầy bùn đất.

Có một chiếc xe lừa chở gạo qua, chiếc chuông lục lạc đeo tai lừa kêu leng keng ngớt.

Con lừa nhỏ chút bướng bỉnh, lẽ đang dỗi, bèn chịu , khiến đánh xe tức giận nắm lấy tai nó.

Kỷ Trăn đang mải mê , xa xa một chiếc xe ngựa từ từ tiến đến, y nghĩ, ngày mưa mà đường cũng nhiều như , nên chậm trễ quá lâu.

“Cát An, thôi.”

Hai ngườiเหยียบ lên bậc lên xe, Cát An đổ đầy nước mấy túi da, hì hì : “Đủ cho chúng uống hai ngày.”

Người đánh xe vung roi, chiếc xe suýt soát lướt qua xe ngựa phía , chiếc xe ngựa đó chạy nhanh, vô cùng đơn sơ, cửa sổ xe chỉ che bằng một lớp rèm mỏng, gió thổi qua là bay lên.

Kỷ Trăn vô tình trong qua tấm rèm thổi tung, thấy một vạt áo màu xanh nhạt, nọ ngay ngắn, thấy rõ mặt, tay đặt đùi, từ trong tay áo lộ một chiếc vòng tay phai màu đến khó nhận .

Chỉ là một thoáng chốc, Kỷ Trăn chậm rãi thu ánh mắt .

Chiếc vòng tay hẳn ý nghĩa phi thường với đó, sờn cũ đến mức mà vẫn nỡ tháo .

Y vuốt ve miếng ngọc bội hồng phấn bóng loáng, lòng dường như mềm mại, tinh tế hơn.

Y bỗng nhiên vô cùng, vô cùng nhớ Thẩm Nhạn Thanh.

Cát An ừng ực uống nước: “Xe ngựa vội đầu thai mà chạy nhanh thế?”

Ký ức xa xôi theo gió thổi đến bên tai Kỷ Trăn: “Chàng thiếu niên trong lòng , mua vòng tay ngũ sắc của bà lão sẽ giúp hai ngọt ngào mặn nồng, bạc đầu giai lão.”

Đôi mắt Kỷ Trăn chợt mở to, y đột nhiên đẩy tung cửa xe bằng tre, hét lên như phát điên: “Dừng !”

“Hu ——”

Thùng xe chao đảo dữ dội dừng , tim Kỷ Trăn đập loạn xạ ngừng, y về phía xa, chiếc xe ngựa sớm thấy tăm .

Cát An kinh ngạc hỏi: “Có chuyện gì ạ?”

Kỷ Trăn tai ù mắt hoa, gắng sức tháo hết dây cương ngựa, ngay cả yên ngựa cũng kịp lắp, trong tiếng hỏi han khó hiểu của Cát An, y vung roi phi như bay về phía .

Mưa phùn làm ướt mái tóc đen của y, cùng với gió và vó ngựa phi nước đại hóa thành những lưỡi d.a.o sắc bén quất mặt y.

Tim Kỷ Trăn đập như trống dồn, y sức vung roi ngựa đuổi theo.

Xa xa thấy bánh xe lăn tròn b.ắ.n lên bùn đất.

Y cắn răng lao lên phía , đầu ngựa, vó ngựa giơ cao, suýt nữa hất y ngã xuống đất, còn chiếc xe ngựa cũng y ép dừng .

Người đánh xe chửi ầm lên: “Ngươi là ai, chê mạng dài quá ?”

Sự sợ hãi và mong chờ tột độ khiến tay chân Kỷ Trăn bủn rủn, y gắng gượng xuống ngựa vững, loạng choạng bước hai bước, chằm chằm cửa xe che kín mít.

Người bên trong dường như cảm ứng, chậm rãi đưa một bàn tay .

Dưới tay áo rộng, lộ một chiếc vòng tay ngũ sắc sờn cũ vì sương gió.

Đồng tử Kỷ Trăn run rẩy, y ngước mắt khó nhọc : “Phải chăng cố nhân đến tương phùng?”

Y nín thở, sợ thở dồn dập sẽ làm phiền ảo ảnh.

Năm ngón tay đang vén rèm khựng , dùng sức kéo tấm rèm , ngay ngắn bên trong cuối cùng cũng lộ dung mạo thật. Ngũ quan thanh tú, một đôi mắt đào hoa đa tình mà như vô tình —— sắc xuân mỏng manh, gió nhẹ mang theo hương tre từ hai bên thổi tới, mang đến hương hoa dại tươi mát, hương đất thơm nồng, hai lúc vạn vật hồi sinh, xuân về mặt đất , một một , tựa như một bức tranh.

Đêm đông từ biệt, tuyết rơi như hoa.

Ngày xuân gặp , hoa nở như tuyết.

Tầm mắt Kỷ Trăn nước làm nhòe , y rụt rè bước một bước. Thẩm Nhạn Thanh xuống ngựa y, ngay khoảnh khắc hình hai áp sát , tất cả ai oán và sầu khổ đều tan thành mây khói, chỉ còn nỗi quyến luyến sâu sắc vượt qua cả sinh tử dành cho .

Thẩm Nhạn Thanh vòng tay lưng Kỷ Trăn, dùng hết sức lực ôm chặt lấy y, vui mừng khôn xiết, lời đều trở nên thừa thãi, chỉ sự gần gũi vô hạn mới thể cảm nhận đối phương vẫn còn sống.

Trời già, tình khó dứt. Lòng như lưới tơ đôi, trong ngàn vạn nút thắt.

Bao nhiêu sóng gió và trắc trở cũng thể xóa nhòa hai trái tim đang dốc hết sức tìm kiếm .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Thẩm Nhạn Thanh, đừng rời xa nữa.”

Gió nổi, lòng rung động.

Chuyện cũ qua, xóa bỏ hết thảy. Năm tháng xưa cũ, dài lâu dứt.

Giang Nam tiết trời tươi .

Tân thứ sử Giang Nam họ Thẩm, một dung mạo tuyệt thế, nam thê của ngài cũng là một thanh tú linh hoạt. Khi hai mới đến Giang Nam, vẫn tiết lộ phận, xảy tranh chấp với một tên ác ôn ở chợ chuyên bắt nạt phụ nữ.

Thẩm đại nhân tay cao cường, ba hai chiêu đánh cho tên ác ôn quỳ xuống đất xin tha, khi nhậm chức liền lập tức bắt giam tên ác ôn, chuyện trở thành một giai thoại nho nhỏ ở địa phương.

Phố phường đều đồn rằng, vị Thẩm đại nhân chính là Thẩm Trạng Nguyên tam nguyên năm đó.

Mọi bàn tán xôn xao, nhưng thấy đôi phu phu cầm sắt hòa minh mặt đáp .

Hôm nay Kỷ Trăn dậy thật sớm, qua chợ dúi cho một con cá đang quẫy đạp, là một bán hàng rong cảm kích cách cai trị của Thẩm đại nhân, sống c.h.ế.t chịu nhận tiền của Kỷ Trăn.

Y xách con cá diếc đang phồng má, chạy nhanh thư phòng của Thẩm Nhạn Thanh, giơ lên trêu chọc: “Thẩm đại nhân vì dân trừ hại, tối nay uống canh cá diếc nhé.”

Thẩm Nhạn Thanh đang bàn xử lý công vụ ngẩng đầu lên, vô tình ho khan hai tiếng. Kỷ Trăn như gặp đại địch, buông con cá chạy tới vỗ lưng cho , làm dính cả Thẩm Nhạn Thanh mùi cá, lẩm bẩm: “Tên Tái Thần Tiên đó rốt cuộc là hữu danh vô thực , lâu như mà vẫn còn ho, sớm thế đưa từ kinh thành đến đây.”

Đôi mắt Thẩm Nhạn Thanh trong veo, giấu nụ nơi khóe môi, nhỏ giọng : “Hôm nay uống thuốc , n.g.ự.c vẫn còn nặng...”

Kỷ Trăn lo lắng đến mức áp tai n.g.ự.c , thấy tiếng tim đập mạnh mẽ, ngước mắt lên thấy nụ của Thẩm Nhạn Thanh, tức giận trừng mắt: “Ngươi lừa .”

Thẩm Nhạn Thanh kéo y lên đùi , : “Khoan hãy giận , ngày mai hội chùa, ngươi gì lên dải lụa đỏ?”

Kỷ Trăn nghịch dải lụa đỏ bàn, Thẩm Nhạn Thanh chăm chú, gật đầu thật mạnh.

Thẩm Nhạn Thanh cầm bút, Kỷ Trăn giọng trong trẻo: “Cầu ước thấy, nẻo đường đều bằng phẳng, nhiều niềm vui, mãi mãi an lành.”

Trong thư phòng, tiếng nhỏ ngừng.

“Ta học từ trong sách đó, Thẩm đại nhân nếu thấy thì tự một câu ?”

“Ngươi gì thế, cho xem nào?”

“Tại cho xem?”

Dải lụa đỏ lật mặt, Kỷ Trăn đang quấy rối lật .

Trên dải lụa chỉ sáu chữ.

Thẩm Nhạn Thanh là: Mãi bên , bao giờ lìa xa.

--------------------

Loading...