Hạ Tân Triều - Chương 55: Biên Ải Gió Cát, Lòng Son Chẳng Sờn

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:14
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng hô hét giáo trường vang trời, các tướng sĩ mặc giáp sắt, đội mũ trụ, tay cầm trường mâu và thuẫn bài, xếp thành hàng ngũ chỉnh tề. Tuy chỉ là buổi thao luyện bình thường nhưng vẫn thế sẵn sàng đón địch, chút lơi lỏng. Từ vọng đài cao xuống, khí thế ngút trời, uy võ hùng tráng.

Kỷ Trăn nửa nửa quỳ, lén lút nhoài mặt bàn, tiếng hô vang như sóng triều bên , lòng kích động thôi, chỉ hận thể lao hàng ngũ, cùng những hảo nam nhi trận g.i.ế.c giặc.

“Trăn Trăn.”

Đang lúc hứng khởi, thấy trưởng bậc thang gọi y, y đáp lời chạy lon ton . Mạc Bắc ở cực bắc của triều Đại Hành, khí hậu khô hanh, tuy gần thu nhưng nắng gắt vẫn vô cùng chói chang. Kỷ Trăn chỉ phơi nắng đầy mười lăm phút mà gương mặt đỏ bừng.

Y cùng Kỷ Quyết xuống khỏi vọng đài, Tưởng Uẩn Ngọc lúc từ giáo trường tới, y phục chỉnh tề, tay cầm một cây trường thương bằng bạc sáng loáng, sát khí vẫn tan hết. Kỷ Trăn phảng phất thể qua đó mà hình dung khí thế sắc bén thể cản nổi của đối phương chiến trường.

Tưởng Uẩn Ngọc thấy Kỷ Trăn, bèn trêu chọc: “Lại đến trộm phong thái của bản tướng quân ?”

Kỷ Trăn hừ một tiếng, “Giáo trường nhiều như , ...” Y đảo mắt một vòng, “cũng là Lâm phó tướng cường tráng vĩ ngạn .”

Nửa năm ở Mạc Bắc , chuyện hai đấu võ mồm là thường tình, ngay cả tướng sĩ trong quân cũng , vị công tử mỏng manh yếu đuối từ kinh thành đến chỉ dăm ba câu là thể trị vị Hoài Viễn tướng quân oai phong lẫm liệt của họ. Ban đầu còn thấy mới lạ, dần dà cũng thành quen.

Kỷ Quyết càng xem cảnh như cơm bữa, : “Bao nhiêu năm vẫn như con nít, chẳng chịu thiệt chút nào.”

Kỷ Trăn kéo tay trưởng, như đứa trẻ phụ chống lưng mà đắc ý hếch cằm, : “Ca ca lên tiếng, thèm so đo với ngươi.”

Tưởng Uẩn Ngọc nhịn bật , thấy Kỷ Trăn đang cây thương bạc của , bèn nhẹ nhàng đưa tới mặt y, “Xem ngươi hứng thú như , là cũng múa thử vài đường xem ?”

Kỷ Trăn hăm hở, “Múa thì múa, ai sợ ai?”

Y tự tin mười phần tới nhận lấy cây thương bạc, nào ngờ Tưởng Uẩn Ngọc buông tay, y mới sự lợi hại của nó. Cây thương bạc nặng hơn y tưởng nhiều, ước chừng 30 cân, thường cầm lâu ắt sẽ thấy mỏi tay tê cánh, mà Tưởng Uẩn Ngọc thể dùng nó g.i.ế.c giặc nhẹ như .

Y thầm khâm phục trong lòng, nhưng cũng để Tưởng Uẩn Ngọc xem thường, bèn nén một múa thương, động tác hỗn loạn hề bài bản, khiến Tưởng Uẩn Ngọc phá lên sang sảng.

Kỷ Quyết sợ Kỷ Trăn tự làm thương, bèn dùng lòng bàn tay đè cây thương đang múa loạn xạ xuống, bất đắc dĩ mà chút dung túng gọi một tiếng Trăn Trăn.

Kỷ Trăn mất hết mặt mũi, một tay quẳng cây thương bạc trả cho Tưởng Uẩn Ngọc, phủi phủi lòng bàn tay, : “Được , thừa nhận chuyện ngươi thắng .”

Tưởng Uẩn Ngọc cắm phập đuôi thương xuống nền đất vàng, “Ta nhất quyết so cao thấp với ngươi .”

Mấy nắng chuyện một lúc, Kỷ Quyết thấy mặt Kỷ Trăn càng lúc càng đỏ, bèn đưa y về doanh trướng.

Cát An múc nước cho Kỷ Trăn rửa mặt giải nhiệt, y lấy khăn ướt phiên đắp lên mặt , lúc mới thấy dễ chịu hơn một chút. Kỷ Quyết giường, Kỷ Trăn ngoan ngoãn xuống bên cạnh trưởng.

Kỷ Quyết lấy một hũ kem dưỡng da, định bôi lên gương mặt khô của Kỷ Trăn, thấy y chằm chằm hũ, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, bèn nhíu mày, “Sao ?”

Những ký ức nên nhớ chợt ùa về trong tâm trí, Kỷ Trăn cắn môi, “Không gì.”

Kỷ Quyết càng nhíu mày chặt hơn, bảo Cát An ngoài , dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng thoa lớp kem trắng lên gò má ửng đỏ của y.

Kỷ Trăn cụp hàng mi, càng nghĩ, càng những hình ảnh hỗn loạn thoáng qua trong đầu. Y bất an, đang lúc hoảng hốt, một câu của trưởng càng đẩy sự bàng hoàng của y lên đến đỉnh điểm, “Đang nghĩ đến Thẩm Nhạn Thanh ?”

Tâm sự của Kỷ Trăn trúng, y đột nhiên mở to mắt đối diện với ánh mắt dịu dàng của Kỷ Quyết. Y theo bản năng phủ nhận, nhưng Kỷ Quyết ôn hòa : “Trăn Trăn, mặt , ngươi cần ngụy trang.”

Lòng bàn tay trưởng lướt qua rời gương mặt y, Kỷ Trăn thấy sống mũi cay cay, cứng họng nên lời.

“Nửa năm nay, lúc ngươi thật sự vui vẻ, cũng lúc miễn cưỡng tươi , nhưng ngươi càng giả vờ giống, càng đau lòng.” Kỷ Quyết nhẹ giọng , “Con cỏ cây, ai mà vô tình , vui thì nên to, buồn thì cứ . Trăn Trăn, hy vọng ngươi thể thẳng thắn với , vui vẻ thì cứ cho thỏa thích, buồn bã thì gào cũng , chứ mỗi khi nhận ngươi suy sụp lo lắng, ngươi dùng hai chữ ‘ ’ để cho qua chuyện.”

Kỷ Trăn vội : “Ca ca, chỉ sợ trách yếu đuối dứt khoát...”

“Ngươi và tuy ruột thịt, nhưng ngươi gọi một tiếng trưởng, nỡ lòng nào trách mắng ngươi nặng lời?” Kỷ Quyết thương tiếc , “Dù cho đến nay ngươi vẫn buông Thẩm Nhạn Thanh, chẳng lẽ còn thể moi khỏi lòng ngươi ?”

Kỷ Trăn trưởng như gió xuân, tựa mưa bụi, tình nghĩa đối với y nay vẫn luôn là mưa dầm thấm lâu. trưởng càng thấu tình đạt lý, y càng căm hận bản vẫn còn vương vấn Thẩm Nhạn Thanh.

Nửa năm nay, y quá nhiều lời đồn, chỉ Cẩm Châu gặp thiên tai, Thẩm Nhạn Thanh mắc bệnh nặng nguy trong sớm tối. Y dám hỏi trưởng, chỉ sợ để lộ tâm tư dơ bẩn của , ngờ trưởng sớm thấu lớp ngụy trang mà y cho là hảo một kẽ hở.

Kỷ Trăn nghẹn ngào : “Ta thường xuyên mơ thấy c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng...”

Trong mộng, sương m.á.u quấn vít, mỗi khi tỉnh giấc đều kinh hồn bạt vía.

Kỷ Quyết an ủi nắm lấy tay y, “Hôm nay vô cớ nhắc tới , bạn cũ ở kinh thành gửi thư đến, ôn dịch khống chế, Thẩm Nhạn Thanh cũng về triều.”

Kỷ Trăn ngẩn , vội vã hít thở mấy , vẻ mặt nửa nửa . Cuối cùng, y vùi đầu lòng trưởng, khẽ nức nở.

Kỷ Quyết vỗ nhẹ tấm lưng đang phập phồng của y, nhắm mắt, khẽ thở dài một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ha-tan-trieu/chuong-55-bien-ai-gio-cat-long-son-chang-son.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

cũng là vợ chồng năm năm, Kỷ Trăn khó thể thờ ơ chuyện sinh tử của Thẩm Nhạn Thanh. Sau khi đối phương , nỗi lo lắng dần vơi , gặp ác mộng cũng ngày một ít . Y âm thầm hạ quyết tâm, dù gian nan thế nào, y nhất định sẽ từng chút một bóc Thẩm Nhạn Thanh khỏi nơi sâu thẳm trong tim, cho đến khi còn bận tâm đến bất cứ chuyện gì của đối phương nữa.

cũng chẳng còn liên quan.

Tưởng Uẩn Ngọc đồn trú ở Mạc Bắc gần hai năm, nhiều giao chiến với Khiết Đan, bộ tộc du mục mạnh nhất Mạc Bắc, và cũng mấy giao thủ với đại vương tử của Khiết Đan là Gia Luật Tề. Sau nhiều phen đấu tranh, cả hai đều khâm phục mưu lược của đối phương, là địch là bạn. Sau khi ký kết hiệp nghị đình chiến, Gia Luật Tề từng đến quân doanh của quân Hán.

đến thăm hơn nửa năm.

Gia Luật Tề là con trai cả của Khiết Đan vương, gần 40 tuổi, phong vương tước, là hy vọng kế thừa vương vị nhất.

Kỷ Trăn Gia Luật Tề sắp đến thăm, vô cùng tò mò hoàng tử của dân tộc du mục gì khác với kinh thành, hiếm khi ngủ nướng, liền cùng Cát An trốn doanh trướng từ sáng sớm để từ xa.

Chưa thấy tiếng, tiếng to lớn của một đàn ông vang dội như chuông, “Tiểu tướng quân cần khách sáo như , phụ vương bổn vương đến doanh trại của ngươi, đặc biệt dặn bổn vương mang theo bắp bò ướp nhiều ngày đến đây, chúng ăn một bữa cho , bàn đại sự!”

Kỷ Trăn ló đầu , khi thấy rõ dáng của Gia Luật Tề thì cùng Cát An hít một khí lạnh.

Gia Luật Tề cao lớn như núi, đầu hổ mắt báo, mặc áo giáp màu xám đất, hai vai khoác một tấm áo choàng xơ xác, hộ tâm giáp là một con chim ưng vàng óng ánh. Nếu từ xa, còn tưởng là một con gấu nâu hung dữ trong rừng. Kỷ Trăn bàn tay dày rộng của , chút nghi ngờ rằng nếu ai dám chọc vương tử vui, đối phương thể một quyền đánh cho kẻ đó gan mật nát tan.

Y kinh ngạc đến sững sờ, quên cả rụt đầu . Gia Luật Tề cực kỳ cảnh giác, đôi mắt sắc như chim ưng b.ắ.n tới, dọa Kỷ Trăn hai chân mềm nhũn.

“Kẻ nào đang rình mò?”

Kỷ Quyết bước một bước : “Là bào của , thất lễ , mong đại vương tử đừng trách.”

Kỷ Trăn trốn nữa, đành bước , run rẩy liếc Gia Luật Tề, to gấp ba y, yếu ớt gọi: “Ca ca...”

Gia Luật Tề hề tức giận, vung bàn tay to lên, “Đã là của Tần , thì cùng thưởng thức mỹ thực Khiết Đan của .”

Kỷ Trăn như gà con thấy diều hâu, dám lỗ mãng, “Đa tạ đại vương tử.”

Tưởng Uẩn Ngọc khúc khích , rước lấy cái lườm của Kỷ Trăn. Khi ngang qua y, ghé tai y trêu chọc: “Sao phân cao thấp nữa ?”

Kỷ Trăn hung hăng giẫm lên mu bàn chân Tưởng Uẩn Ngọc một cái, lon ton tìm Cát An, thấy Cát An còn vô dụng hơn cả , sợ đến mức ngã bệt xuống đất.

Y khẽ thở dài, quả là mỗi vùng đất nuôi một loại , Mạc Bắc nơi nào cũng , chỉ là ở đây mà to con quá thể...

Tiệc rượu ngoài trời bày sẵn, Tưởng Uẩn Ngọc và Gia Luật Tề ở ghế chủ vị, bên là một vài tướng sĩ. Kỷ Trăn cùng bàn với trưởng, ăn uống no say họ chuyện.

Trong đó, hai chữ “nghị sự” nhắc đến năm .

Bàn chuyện gì ư? Tuy trưởng bao giờ với Kỷ Trăn nửa lời, nhưng y cũng lờ mờ đoán vài phần.

Kỷ Trăn thích chính sử, nhưng thích xem dã sử. Có một chương kể về mưu phản, vì quá trình quá mức tàn khốc nên y nhớ rõ.

Một vị tướng quân đóng quân ngoài biên ải bất mãn với chính sách tàn bạo của thiên tử, bèn lên kế hoạch tạo phản, phò tá một vị minh quân lên ngôi. Do binh mã đủ, vị tướng quân đó nước cờ hiểm, mượn ba vạn binh của Hung Nô và Hồ, hứa hẹn khi thành sự sẽ giảm cống nạp và kết bang giao hữu hảo vĩnh viễn.

Tướng quân dẫn quân mã một mạch công phá Long Thành, nào ngờ thiên tử vì bảo vệ ngôi vị mà màng đến lãnh thổ và bá tánh, chủ động cắt nhường mười tòa thành trì để đổi lấy việc quân Hồ phản chiến. Tướng quân cùng binh lính tinh nhuệ bao vây bắt sống, vị thiên tử tàn bạo đó treo ngược cổng thành, dùng d.a.o sắc lóc từng miếng thịt, tra tấn suốt ba ngày ba đêm. Đến khi nuốt thở cuối cùng thì mổ bụng, ruột gan đổ hết đất.

Mà vì cấu kết với ngoại bang, bá tánh cũng căm thù vị tướng quân đó đến tận xương tủy, phơi thây nhiều ngày, ai cũng thể tiến lên giẫm một chân...

Kỷ Trăn đột nhiên rùng một cái, cổ họng như khóa , miếng thịt bò ướp trong miệng nhai mấy cũng nuốt xuống .

Y ngước mắt Tưởng Uẩn Ngọc đang trò chuyện vui vẻ với Gia Luật Tề, bên tai vang vọng tiếng vang trời, rõ ràng là một cảnh tượng vô cùng hòa thuận hào sảng, nhưng y khẽ run lên.

Từ xưa đến nay, kẻ mưu nghịch thất bại đều kết cục thảm khốc, Tưởng Uẩn Ngọc và trưởng chắc chắn hiểu rõ hơn y. rõ con đường phía hiểm nguy, hai vẫn dấn hối tiếc dù đầu rơi m.á.u chảy, y thể chỉ vì một câu chuyện dã sử mà lùi bước ?

Kỷ Trăn ừng ực uống mấy ngụm rượu mạnh để lấy can đảm, chằm chằm đĩa lòng dê nướng bàn, gắp một đũa nhét bừa miệng nhai.

Kỷ Quyết thấp giọng : “Sao ăn gấp thế?”

“Khó ăn quá!” Kỷ Trăn nhổ hai tiếng, lẩm bẩm tự cổ vũ , “Ta mới sợ m.ổ b.ụ.n.g moi ruột...”

Ai mà chẳng ruột, gì ghê gớm ? Y , trưởng ở đây, y chẳng sợ gì cả.

Tác giả lời :

Trăn Trăn dũng cảm, sợ mổ bụng

--------------------

Loading...