Hạ Tân Triều - Chương 52: Gió Cuốn Cát Bay

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-06 14:40:11
Lượt xem: 265

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chàng thấy , ngựa phi vun vút, tuyết trắng bờ xa, cát vàng mênh m.ô.n.g nối liền chân trời.

Sự phồn hoa và dịu dàng đặc trưng của kinh đô vó ngựa bỏ phía , đó là gió bắc hiu quạnh, cát vàng cuồn cuộn, và bóng chim ưng lượn bầu trời cao. Sau nhiều ngày rong ruổi, chiếc xe ngựa chìm cảnh mặt trời đỏ cô độc giữa khói chiều, khoác lên ánh ráng, đội đầu vầng trăng. Người phu xe mặc bộ đồ vải thô màu nâu, cất giọng hát khúc dân ca tái bắc bằng một giai điệu kỳ lạ.

Lục lạc treo yên ngựa vang lên tiếng leng keng, một bàn tay trắng nõn vén tấm rèm dày nặng, trong xe tựa cửa sổ thưởng thức phong cảnh đại mạc.

Sa mạc, núi cao và ốc đảo hòa làm một thể, hùng vĩ tráng lệ. Phía xa, mặt trời lặn cát vàng che khuất, chỉ để lộ nửa vầng đỏ rực. Ánh hồng rọi lên gương mặt Kỷ Trăn, nhuộm đôi mắt y thành màu nâu đỏ trong veo.

Đây chính là Mạc Bắc mênh mông.

Xa xa một tòa thành tường đất, cổng thành mở rộng. Một thanh niên khoác ngân giáp cưỡi ngựa mà đến, vó ngựa giẫm xuống, từng trận cát vàng tung bay.

“Tưởng Uẩn Ngọc đến .”

Một câu của Kỷ Quyết kéo Kỷ Trăn về thực tại. Hai vén rèm lên, chỉ thấy ánh vàng kim, Tưởng Uẩn Ngọc ghì dây cương, vó của con ngựa giơ cao hạ xuống, dừng ngay xe. Dáng thẳng tắp lưng ngựa, đôi mắt phượng xinh khẽ động, bắt gặp ánh của Kỷ Trăn.

Nửa năm gặp, Tưởng Uẩn Ngọc càng thêm tư hiên ngang. Làn da trắng nõn ban đầu gió Mạc Bắc thổi thành màu lúa mạch, trông càng thêm rắn rỏi và phong độ, hòa hợp một cách hảo với sa mạc .

Kỷ Trăn kinh ngạc sự đổi to lớn của đối phương, chút ngẩn , mãi đến khi Tưởng Uẩn Ngọc nhẹ nhàng xuống ngựa, đến mặt y nhướng mày: “Sao thế, mệt đến choáng váng, đến nỗi lời nào với ?”

Y hồn, mỉm : “Ta thật vinh hạnh, Hoài Viễn đại tướng quân đích đón.”

“Ai đến đón ngươi? Ta thể đến đón Kỷ Quyết ca ?” Tưởng Uẩn Ngọc về phía Kỷ Quyết, hỏi: “Một đường thuận lợi ?”

Kỷ Quyết gật đầu: “Trời sắp tối , thành .”

Tưởng Uẩn Ngọc lên ngựa song song với xe. Kỷ Trăn trong khoang mà cùng phu xe và Cát An tấm ván xe, hai chân buông thõng đung đưa. Y thỉnh thoảng vỗ vỗ m.ô.n.g ngựa, chuyện câu câu với Tưởng Uẩn Ngọc.

“Tối nay đốt lửa trại ngoài trời mở tiệc tẩy trần cho ngươi và Kỷ Quyết ca. Ở đây đều là tâm phúc của , cứ thoải mái uống rượu, say thì ngủ một giấc đến khi mặt trời lên. Ngày mai dẫn ngươi dạo chợ, chợ ở đây giống kinh đô , là mấy thứ đồ chơi hiếm lạ...”

Kỷ Trăn vẫn hết mệt mỏi chuyến dài, gió thổi lồng lộng khô rát, Tưởng Uẩn Ngọc giới thiệu về phong thổ con nơi đại mạc, y khỏi chút hoang mang – chín ngày , y còn đang ở kinh đô xem đấu thú, mà giờ đây ở nơi đất rộng trời cao mặc sức vẫy vùng. Sự đối lập quá mức cực đoan khiến y mờ mịt.

Chưa kể y còn thường xuyên nhớ đến bóng đẫm m.á.u ở ngoại ô...

“Kỷ Trăn, ngươi đang ?”

Y vuốt ve bộ lông ngựa thô ráp, lẩm bẩm đáp một tiếng, bỗng nhớ Tưởng Uẩn Ngọc chỉ cưỡi một con ngựa đen bình thường, bèn hỏi: “Sao ngươi cưỡi Xích Kim? Ta từng hứa với nó rằng khi về kinh đô sẽ cho nó ăn cỏ xuân, ngờ đến Mạc Bắc . Cỏ xuân thì cho ăn , nhưng thể hái cho nó ít cành non sa mạc.”

Kỷ Trăn đợi một lúc mà thấy Tưởng Uẩn Ngọc trả lời. Y ngước mắt lên, thấy trong mắt Tưởng Uẩn Ngọc thoáng nét u buồn, lòng y thắt , đối phương trầm giọng : “Xích Kim trong một trận chiến năm ngoái vô ý ngã gãy xương đùi. Tình hình lúc đó nguy cấp, bất đắc dĩ, đành giúp nó kết thúc.”

Xương đùi ngựa một khi gãy thì thể dậy nữa, chỉ thể chịu đựng đau đớn cho đến chết.

Kỷ Trăn Tưởng Uẩn Ngọc yêu thương Xích Kim đến nhường nào, đó là vinh quang, là chiến hữu của , tự tay tiễn nó khác nào nỗi đau xé ruột khoét gan. Phong thái của đối phương khi thuần phục Xích Kim vẫn còn rõ mồn một mắt, nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi sự tàn khốc của chiến trường. Kỷ Trăn đau lòng đến mức nửa lời, vành mắt chợt đỏ hoe.

Ngược , Tưởng Uẩn Ngọc an ủi y: “Có thể c.h.ế.t sa trường, Xích Kim uổng phí cuộc đời .”

Kỷ Trăn nuốt xuống nỗi xót xa, : “Xích Kim chủ như ngươi, chắc chắn cũng cảm thấy may mắn.”

Tưởng Uẩn Ngọc , khôi phục giọng điệu vui vẻ: “Nhiều ngày gặp, ngươi năng khéo léo hơn nhiều...”

Mấy nhanh chóng đến cổng thành. Người đón là phó tướng của Tưởng Uẩn Ngọc, họ Lâm, 30 tuổi, để một bộ râu quai nón rậm rạp.

Tưởng Uẩn Ngọc giao ngựa cho ông, đối phương chắp tay với Kỷ Quyết: “Kỷ đại nhân, mạt tướng ngưỡng mộ đại danh từ lâu.”

Kỷ Quyết : “Ta còn là mệnh quan triều đình, cứ gọi là Kỷ Quyết là .” Rồi giới thiệu với vị phó tướng: “Đây là tiểu Kỷ Trăn.”

Kỷ Trăn đảo mắt, hai tay ôm quyền: “Lâm tướng quân khỏe.”

Lâm phó tướng là một thô kệch, ông ha hả lớn, liên tiếp đáp ba tiếng “khỏe”.

Tưởng Uẩn Ngọc đ.ấ.m vai Lâm phó tướng: “Còn nhiều thời gian cho ngươi làm quen. Cừu nướng nguyên con chuẩn xong ?”

“Nướng từ sớm .” Lâm phó tướng vung tay, sảng khoái : “Ta đặc biệt bảo bà xã đào vò Nữ Nhi Hồng chôn ba năm lên , tối nay nhất định cùng các vị say về!”

Đoàn tiến thành. Kỷ Trăn bên cạnh Kỷ Quyết, nín nhịn nửa đường, cuối cùng nhịn bèn hỏi nhỏ: “Ca ca, râu của ông xoăn thế?”

Kỷ Quyết buồn , còn kịp trả lời, Lâm phó tướng ha hả: “Kỷ tiểu công tử hỏi cứ việc hỏi thẳng .”

Kỷ Trăn lưng bắt quả tang, ngượng ngùng , nhưng vẫn Lâm phó tướng với ánh mắt ham học hỏi.

“Mẹ Hán, cha Hồ, hai họ sinh . Râu của cha xoăn, thì râu của con trai ông tự nhiên cũng xoăn thôi.”

Kỷ Trăn ở kinh đô quen những lời văn hoa bóng bẩy, nhất thời cảm thấy cách dùng từ thẳng thắn của Lâm phó tướng mới lạ, tâm trạng vốn chút nặng nề cũng nhẹ nhõm nhiều, bèn thật lòng theo.

Hóa gió Mạc Bắc, Mạc Bắc thật sự khác một trời một vực với kinh thành.

Kỷ Trăn cánh cổng thành đang khép hờ, chân trời rộng mở mãi thấy bến bờ, kinh đô phía y xa .

Mùi ngải cứu đốt cháy hòa lẫn với mùi rỉ sắt nồng nặc, cả căn phòng ngột ngạt đến mức khiến khó thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ha-tan-trieu/chuong-52-gio-cuon-cat-bay.html.]

Trên giường thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ho khan, chiếc khăn tay đặt bên cạnh giường nở những đóa hồng lấm tấm, .

Dụ Hòa quấn khăn che mặt bước , thấy Thẩm Nhạn Thanh mặt còn chút huyết sắc đang dùng chiếc khăn tay mới đổi che miệng, tay còn cũng ngơi nghỉ, đang xem xét tình hình dịch bệnh mới trình lên.

10 ngày trôi qua, phương thuốc trị dịch vẫn dậm chân tại chỗ. Vết thương Thẩm Nhạn Thanh bắt đầu dấu hiệu khép , nhưng bệnh dịch chút tiến triển. Hôm nay thái y đến bắt mạch, còn thẳng rằng dịch khí dấu hiệu xâm nhập tim phổi, tần suất ho m.á.u của Thẩm Nhạn Thanh cũng ngày càng cao.

Dụ Hòa đành lòng nữa, bèn đặt thuốc lên bàn nhỏ, khuyên nhủ: “Đại nhân, ngài uống thuốc .”

Thẩm Nhạn Thanh ho khan vài tiếng: “Ngươi xa một chút.”

Sau khi tỉnh , Lục Trần từng hỏi nguyên do vết thương , đương nhiên thể khai Kỷ Quyết, chỉ đường về thành gặp bọn cướp của. Sau khi ôn dịch bùng phát, quả thực ít kẻ trộm nhân cơ hội cướp bóc, nhưng lý do của Thẩm Nhạn Thanh đủ thuyết phục, chỉ là Lục Trần cũng vạch trần.

Thẩm Nhạn Thanh uống thuốc xong, đưa quyển sổ cho Dụ Hòa: “Báo với Lục đại nhân một tiếng, khoanh vùng khu vực để an trí nạn dân mới... Lương cứu tế của triều đình đến ?”

“Đang ở ngoài thành.”

“Khu phía đông già phụ nữ và trẻ em tương đối nhiều, tiên hãy phát cháo...” Ngực Thẩm Nhạn Thanh đau nhói, nhíu mày tiếp: “Phải đảm bảo mỗi một nạn dân đều ăn no.”

Dụ Hòa lời, thấy Thẩm Nhạn Thanh mang bệnh mà vẫn lao lực vì công vụ, lo lắng : “Đại nhân, thái y ngài nghỉ ngơi cho ...”

Thẩm Nhạn Thanh khẽ : “10 ngày , Dụ Hòa.”

Dịch bệnh một ngày khống chế, vây ở đây thêm một ngày. thời gian đợi , chậm trễ thêm một khắc, Kỷ Trăn càng xa thêm một chút.

Dụ Hòa ý tứ trong lời của Thẩm Nhạn Thanh, cũng tiện khuyên nữa, chỉ ủ rũ : “Chỉ mong dịch bệnh sớm ngày qua .”

Thẩm Nhạn Thanh bảo mở cửa sổ cho thoáng khí, nhắm mắt dưỡng thần một lát, ôm bệnh xem sổ sách.

Phừng phừng ——

Lửa trại bùng lên cao ba trượng, Kỷ Trăn ngọn lửa hung hãn táp khiến y lùi hai bước. Y vội vàng sờ đuôi tóc , may mà cháy sém.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lâm phó tướng gặm chiếc đùi cừu béo ngậy, sảng khoái: “Tần tiểu xa một chút, tóc mà cháy thì đau lòng lắm đấy.”

Thân phận của nhà họ Kỷ khá đặc biệt, nên đổi sang họ Tần. Ngoại trừ Lâm phó tướng, với ngoài họ chỉ xưng là họ hàng của Tưởng Uẩn Ngọc.

Mọi chọc cho ha hả, Kỷ Trăn lâu nhiều tiếng như , tuy cảm thấy mất mặt nhưng cũng vui vẻ theo.

Tưởng Uẩn Ngọc một tảng đá uống rượu, thấy Kỷ Trăn chạy lon ton đến bên cạnh Kỷ Quyết, bèn nhếch môi .

Kỷ Trăn nép sát Kỷ Quyết, trưởng dùng con d.a.o sắc bén cắt miếng thịt nạc đùi cừu đưa đến bên miệng y, y nghĩ ngợi mà ăn luôn một miếng.

Lâm phó tướng thích trêu chọc khác, bèn huýt sáo một tiếng: “Trai tráng kinh thành cũng nũng nịu thế , ăn thịt mà cũng để trưởng đút.”

Kỷ Trăn nghẹn miếng thịt cừu trong cổ họng, mặt đỏ bừng.

Kỷ Quyết : “Từ nhỏ chiều nó quá, để Lâm phó tướng chê .”

Tưởng Uẩn Ngọc ném cho Lâm phó tướng một khúc xương lớn: “Lão Lâm, qua đây đấu rượu, ai thua ngày mai thao luyện thêm một canh giờ.”

Lâm phó tướng chùi miệng dậy: “Tới thì tới, rượu ngon nhất !”

Những binh lính vây quanh lửa trại múa hát, hò hét ầm ĩ, tiếng reo hò mỗi lúc một lớn.

Kỷ Trăn chê , ngượng ngùng dám để trưởng đút cho mặt nữa, bèn nhận lấy con d.a.o nhỏ tự cắt thịt, ngó đầu Tưởng Uẩn Ngọc đang đấu rượu với Lâm phó tướng.

Có lẽ ánh mắt của y quá rõ ràng, Tưởng Uẩn Ngọc nghiêng đầu thẳng y, rượu mạnh chạm môi, yết hầu chuyển động.

Kỷ Trăn nuốt miếng thịt xuống, bầu khí sôi nổi lây nhiễm, kìm cũng học theo lớn tiếng cổ vũ: “Tưởng Uẩn Ngọc, ngươi đừng thua đấy, ngươi mà thua sẽ ngươi!”

Kỷ Quyết chăm chú gò má Kỷ Trăn lửa trại chiếu hồng, khẽ cúi mắt mỉm .

Bữa tiệc tẩy trần kết thúc, chẳng còn mấy tỉnh táo, khắp nơi là những thanh niên ngả nghiêng. Tưởng Uẩn Ngọc thắng Lâm phó tướng, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao, đường loạng choạng mà miệng vẫn lẩm bẩm: “Ta say...”

Kỷ Quyết và Kỷ Trăn hợp sức dìu lều sắp xếp thỏa, lúc rời , Tưởng Uẩn Ngọc đột nhiên nắm lấy cổ tay Kỷ Trăn. Hắn say thật , ánh mắt long lanh, còn vẻ ngạo nghễ thường ngày, lẩm bẩm lời thật lòng: “Thật hôm nay đặc biệt đến đón ngươi. Ngươi thể đến, thật sự vui...”

Kỷ Trăn vội vàng rút tay về, qua loa đắp chăn lên Tưởng Uẩn Ngọc: “Đừng sảng nữa, ngủ .”

Y vội vã bước khỏi lều, Kỷ Quyết theo , vẻ mặt chút hoảng loạn của Kỷ Trăn, nghĩ ngợi cuối cùng cũng gì, chỉ đưa y đến bên ngoài chiếc lều mới dựng.

“Đêm Mạc Bắc lạnh, đắp thêm hai lớp chăn.”

Kỷ Trăn gật đầu, tạm biệt trưởng lều. Sau sự ồn ào náo nhiệt quá mức là sự cô liêu vô hạn. Y nơi xa lạ , đè nén cảm giác trống rỗng trong lòng, giường, chằm chằm nóc lều.

Ba chữ nên nhớ đến nhân cơ hội chui đầu óc y, y vội vàng nhắm mắt chìm giấc ngủ.

Khó thoát đa tình thương biệt ly.

Tác giả lời :

Trăn Trăn (chống nạnh): Ta thấy Mạc Bắc nhé, còn là ếch đáy giếng nữa

--------------------

Loading...