Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Sếp - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-08-14 03:55:53
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt đỏ hoe, nghĩ đến tóc mai bạc của bố, bàn tay thể quen gõ bàn phím nên chậm chạp, và tình yêu thương con trai đầy cẩn thận của ông.

Tôi nặng nề gõ bốn chữ: “Dĩ nhiên chứ!”

Lần bố trả lời nhanh: “Được, hiểu ý . Đừng buồn quá, qua ngay, đến liền.”

Bố đoán buồn vì tình cha con, bố quá hiểu !

Tôi kìm , nước mắt tuôn rơi.

“Ba con buồn thế nào ?”

Bố đáp: “Chuyện thường tình, ai cũng sẽ buồn.”

Ông còn : “ chuyện gì, chỉ cần cần, luôn ở lưng .”

Khi bố đến, đang tắm, bôi đầy sữa tắm.

“Tôi đến , mở cửa.”

Thấy tin bố, lau tay trả lời: “Dạ ba, con đang tắm, tắm sạch sẽ để gặp ba. Lát con mở cửa ngay.”

Bố tật sạch sẽ, còn nhớ.

Hồi nhỏ, phòng cọng tóc sàn, ông cũng nhặt lên bảo sạch sẽ. Nên ông đến, tắm .

Tôi vui vẻ nhắn: “ , trong ngoài sạch sẽ, thơm tho đợi ba. Đợi con nhé ba.”

Bố đột nhiên im lặng.

Tôi đặt điện thoại, nhanh chóng rửa sạch sữa tắm và dầu gội.

Tắm xong mở cửa, ngoài cửa một bóng .

“Ba ?”

“Tôi mua ít đồ, ngay.”

Bố đúng là khách sáo, đến nhà con trai mà còn ngại tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/gui-nham-tin-nhan-cho-sep/chuong-6.html.]

Tôi chuẩn đĩa trái cây, gửi voice cho bố: “Không cần mua gì ba, cần mang gì hết.”

bố cố chấp: “Phải đeo.”

Bố già , gõ chữ cũng sai.

Tôi khuyên: “Cái cần thật.”

Bố kiên quyết: “Cái dùng.”

Chuẩn xong đĩa trái cây, bố vẫn về.

Chán, lướt Douyin xem cách thoát dây thừng.

Tình cờ dây thừng từ chuyển nhà còn, thử buộc cổ tay, nhưng buộc xong tháo .

Tôi dùng khuỷu tay đẩy thanh tiến độ video, bước , nhưng lỡ làm điện thoại tắt màn hình.

Chân còn buộc sofa tháo, giờ bố về, làm mở cửa?

Nghĩ đến đây, cửa phòng khách kêu “két” một tiếng.

Tôi tìm bố mà quên khóa cửa!

Tuyệt, bố đến cứu !

bước bố, mà là Cố Tu, mặt đỏ bừng, tay cầm bao cao su.

Lúc , quấn khăn tắm, thơm tho ngang sofa phòng khách, chân giơ cao, hai cổ tay trói chặt.

“Sếp!”

Cố Tu thấy , mặt đỏ như ấm nước sôi, đờ : “Quả nhiên quà là .”

“Cái gì?”

Đầu mơ màng, bố ?

Nhận điều gì, vùng vẫy tuyệt vọng: “Trời ơi, đừng động, làm gì đấy? Đừng qua đây!”

Chưa hết, môi Cố Tu chặn .

Loading...