Almos : “Cô yếu đuối như con .”
Mỗi Chai Hoàn đến nhà , chỉ loanh quanh ở tầng một, tầng là phòng ngủ của họ, tất nhiên từng lên.
Lần , theo Almos lên tầng hai một cách tự nhiên, tiến căn phòng cuối hành lang.
Cửa sổ phòng hồ nhân tạo, màn đêm buông xuống, đèn đường bên hồ phát ánh sáng lạnh lẽo, cả khu phố yên tĩnh đến lạ.
Chai Hoàn bên cửa sổ một lúc, Almos khép cửa, ôm từ phía và hôn lên tai: “Không quần ?”
Chai Hoàn lập tức đen mặt: “Anh gì ?”
Hóa trò chơi là kế hoạch của Almos từ . Khi Chai Hoàn rơi khoái cảm trong vòng tay Almos, kịp hồi phục, mặt rơi xuống một thứ. Nhìn kỹ, hóa là một chiếc quần trong mới còn nguyên hộp.
Nụ lúc đó của Almos khiến Chai Hoàn nhớ mãi: “Tôi chuẩn sẵn cho em , .”
Chai Hoàn: “…” Cậu mắng nhưng .
Almos ôm Chai Hoàn, đến nỗi cả lồng n.g.ự.c rung lên, Chai Hoàn bực thấy buồn , nhịn cũng theo.
Hai khúc khích một hồi, Almos : “Em là con thú vị nhất mà từng gặp. Ngay cả lúc , em vẫn nghĩ về những chuyện đó mà còn thấy thích thú.”
Chai Hoàn quen Almos thấu, cũng còn hổ, dù thế nào, khác cũng thấu , còn giả vờ làm gì.
Chai Hoàn giãn , dựa hẳn vòng tay Almos: “Ừ, chỉ là kìm , làm bây giờ?”
Almos : “Tôi thích em như thế .”
“Như thế nào chứ?”
Almos giải thích, xoay Chai Hoàn , ôm eo và hôn .
Chai Hoàn thở dài lơ mơ: “Nói , đây là việc chỉ dành cho hai cùng tình ý mà thôi.”
Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, Almos hôn dùng một tay nhấn điều khiển, rèm cửa tự động đóng .
Trong phòng bật đèn, khi rèm kéo xuống, cả căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ thấy mờ mờ dáng . Chai Hoàn đưa tay sờ lên mặt Almos, lúng túng: “Anh định trong lúc giữa chừng mà lột da chứ? Tôi chịu nổi , sẽ… xìu mất.”
Almos xoa eo , đầy ý tứ: “Tôi đoán lúc đó em cũng chẳng còn tinh lực mà quan tâm mấy chuyện .”
Chai Hoàn nhướn mày, giây Almos bế lên giường.
Almos nhấn điều khiển, giường từ từ nâng lên, trần nhà cũng hạ xuống một thứ. Chai Hoàn kỹ, hóa là hai chiếc còng tay, xích sắt nối lên trần, phía tủ đầu giường còn lộ một hộp đen để đặt đồ.
Almos mở hộp đen, bên trong đầy đủ dụng cụ… chẳng thiếu thứ gì.
Chai Hoàn: Ba chấm
Cậu sợ, căn biệt thự rộng lớn, ngoài hai họ thì ai, cách giữa các biệt thự cũng xa, bên ngoài yên tĩnh, khó ai phát hiện chuyện gì.
Trái tim Almos kích thích giờ dần lấy lý trí, nhận lẽ thật sự sẽ vì tiền mà tự hại .
Chiếc lều nhỏ trong quần tạm lắng xuống, nhích một chút, ngượng: “À, nhớ , còn bài tập làm xong.”
Almos nhướn mày: “Đây là lời dối tệ nhất mà từng .”
Chai Hoàn: Ba chấm
Almos : “Tôi sẽ làm em chớt , nếu chớt thì cũng là theo kiểu khác.”
Chai Hoàn: Ba chấm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/giao-do-an-cho-nguoi-ngoai-hanh-tinh/chuong-11.html.]
Chai Hoàn yếu ớt hỏi: “Tôi hỏi thật nhé, mấy t.h.u.ố.c hồi sinh gì ?”
“Không .” Almos đáp: “ buồng chữa trị, thể chữa một vết thương cơ bản, còn làm vài ca phẫu thuật ghép đơn giản.”
Chai Hoàn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, một lượt các dụng cụ trong phòng, cảm thấy nếu cẩn thận một chút, thì hóa chỉ làm một đàn ông cứng rắn thôi vẫn còn cơ hội cứu.
Chai Hoàn với gương mặt hết lòng, cố gắng làm lòng Almos. Người đàn ông điển trai áp xuống giường, nhẹ nhàng hôn lên môi, như thể trò chơi chơi đến cũng đủ.
Chai Hoàn dần thả lỏng, kỹ năng điêu luyện của Almos kích thích đến mức thể tự kiềm chế, thầm nghĩ: Đời lẽ chỉ mới làm chuyện với một gã trai hợp khẩu vị, chẳng còn cơ hội, còn thành ký ức .
…
Almos hôn kéo còng tay khoá chặt Chai Hoàn. Almos lùi , với đôi tay treo lơ lửng , quỳ đệm giường, gương mặt ửng hồng, thở hồng hộc.
Almos gật đầu hài lòng, cầm điện thoại lật xem thứ gì đó.
Chai Hoàn đôi tay , cơ thể săn chắc của Almos, khỏi lo hưng phấn.
Almos học theo cách điện thoại, ngẩng lên chờ đợi.
Anh đưa tay : “Còn cần dùng dao, phiền phức đấy.”
Tửu Lâu Của Dạ
Chai Hoàn: “…”
Chai Hoàn: “Anh cái gì thế hả?!”
Almos đưa tay , móng tay trở nên sắc nhọn, nhọn hoắt, trong ánh mắt hoảng sợ của Chai Hoàn tiến đến cổ .
Chai Hoàn nhắm mắt, tự nhủ: Sắc khiến mê ! C.h.ế.t mất thôi!
bỗng cảm thấy n.g.ự.c lạnh buốt một cái.
Chai Hoàn hé một mắt, phát hiện Almos trực tiếp xé áo , quần áo chỉ còn hai mảnh rách treo . Phía Almos xuất hiện ba xúc tu, mềm mại quấn quanh eo Chai Hoàn, như rắn trườn làn da rám nắng nhẹ, đem cảm giác kỳ lạ.
Chai Hoàn nuốt nước bọt: “Cái… cái quá ? Chúng cứ làm theo cách bình thường ?”
Almos gì, Chai Hoàn sững , mới nhận gương mặt đỏ rực, thở gấp gáp, dường như cực kỳ hưng phấn, lồng n.g.ự.c nhấp nhô nhanh.
Đôi mắt đàn ông ánh lên khao khát cháy bỏng, Chai Hoàn nổi da gà khắp , cảm giác như sắp ăn sống nuốt tươi .
Điểm nhạy cảm của Almos ở cơ thể, mà ở các xúc tu, Chai Hoàn nhanh chóng nhận điều .
Xúc tu màu hồng nhạt kéo quần xuống, cảm giác mềm mại quấn quanh chỗ nhạy cảm, Chai Hoàn hổ mà cứng lên, bởi… dù cảnh tượng kinh dị, nhưng dễ chịu.
Đàn ông đúng là sinh vật chỉ nghĩ đến nửa , cổ nhân hề dối.
Nhịp thở của Almos cũng gấp hơn, đôi mắt khẽ híp , dường như đang tận hưởng, vùng hông dần căng lên.
Chai Hoàn bỗng nghĩ: may quá, may quá, còn may cái thứ đó mọc xúc tu.
Almos bỗng , thở dốc: “Nếu em chơi với xúc tu, cũng thôi.”
Nói , tách một xúc tu, quấn phía lưng Chai Hoàn.
Cảm giác vật trơn nhẵn chạm chỗ mềm mại, Chai Hoàn sững , co thắt, hét lên: “Aaa!”
Almos: “…”
Chai Hoàn nhanh: “Đại ca, cái … cái hợp, làm thì trả thêm tiền đấy.”
Almos: “…”
Almos đến mức tức : “Em đúng là giỏi phá hỏng khí.”