Q1: Người sẽ cướp sữa đậu nành của chứ?
=> Không ăn sáng sẽ đói bụng, lúc học bài cũng thể tập trung tinh thần, thể đưa cho !
Q2: Nhỡ ăn thì làm ?
=> Nghe mấy năm liên tục ngay cả chủ nhiệm cũng quản . Nếu báo cáo với giáo viên chắc chắn giáo viên cũng quản , còn khiến giáo viên lo lắng!
Q3: Không lấy kính mắt của chứ?
=> Dù kính trai mua cho là loại đắt tiền, nhưng kính cũ cũng đáng giá, là cho mười tệ để từ bỏ việc cướp kính của nhỉ?
...
Ngay khi Liễu Nhất còn đang phát huy trí tưởng tượng, hơn nữa còn tích cực tìm kiếm phương án nhất, Hạ Nghị nhanh chóng sải bước lớn tới mặt . Liễu Nhất sợ tới mức thiếu chút vất sữa đậu nành trong n.g.ự.c ngoài.
Hạ Nghị cầm lấy sữa đậu nành trong tay , nghiêm túc mở miệng nhắc nhở: "Cẩn thận."
Liễu Nhất dọa đến ngốc : "..."
Bàn tay che phủ lên mu bàn tay của Liễu Nhất, Hạ Nghị nhẹ nhàng ma sát ngón tay mềm mại nhẵn nhụi của , trong lòng thầm nghĩ "sờ thích thật".
Liễu Nhất cảm thấy đụng chạm khác thường, phòng lui từng bước về phía nhưng cũng thoát bàn tay lớn như gông xiềng của .
Hạ Nghị thầm tổng kết: Lòng phòng của thỏ con cũng lớn thật!
"Khóc ?"
Hạ Nghị tiến sát mới thấy ánh mắt thỏ con đỏ lên, nhất thời chút làm .
Hắn cảm thấy cũng làm chuyện gì quá đáng, chẳng qua chỉ sờ soạng tay nhỏ của một chút, hôn cái miệng nhỏ nhắn một chút, thế mà dọa .
Tuy cách mắt kính nhưng hai tròng mắt đỏ lên thấy rõ ràng, yếu đuối đáng thương, dáng vẻ ngon miệng.
Bé xinh đúng là dễ quá.
"Buông tay."
Liễu Nhất nghẹn ngào phát một tiếng từ cổ họng, trong giọng còn mang theo nức nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/giao-ba-tieu-my-nhan/chuong-5-long-phong-bi-cua-tho-con-rat-lon.html.]
"Hừ."
Hạ Nghị khinh thường xuy một tiếng ghét bỏ buông tay , tùy ý nhét túi đồ ăn cầm lúc sáng lòng "Hôm qua nhận nhầm , bồi thường."
Nói xong lập tức tiêu sái xoay bước , chỉ ba bước biến mất khỏi tầm của Liễu Nhất.
Liễu Nhất gói giấy trong lòng, tới gần thể ngửi mùi chân giò hun khói và thịt viên. Cho nên cái tên xa sáng sớm tới để giải thích với ?
Liễu Nhất muộn màng phản ứng . Cậu nhớ nụ hôn chiều qua, rõ ràng đối phương lấy kính của xuống, thể nhận nhầm chứ!
Rõ ràng chính là !
Anh trai , loại là giảo hoạt nhất, đ.á.n.h một cái tát xong cho một cái kẹo, cuối cùng mục đích chính là ăn luôn bạn, còn lâu mới lừa!
.
Lúc Liễu Nhất cầm gói giấy và sữa đậu nành phòng học lập tức nhận thấy ánh mắt đang . Cậu đón nhận áp lực về chỗ của , tức giận nhét gói giấy ngăn bàn.
Hứa Niên là thích xem náo nhiệt sợ lớn chuyện điển hình, hào hứng ca ngợi: "Liễu Nhất, thật sự mang bữa sáng phòng học, thật dũng cảm. Tớ quả nhiên nhầm ."
Liễu Nhất tin chắc nếu hiện tại c.ắ.n một miếng thịt viên mặt Hứa Niên thì tên lắm chuyện sẽ chạy quanh bục giảng ba vòng đó tuyên bố với bộ thế giới: Bạn cùng bàn của , Liễu Nhất ăn bữa sáng trong lớp học!!!
"Tớ sẽ ăn."
Liễu Nhất lạnh lùng dập tắt sự kích động của Hứa Niên, đó lấy sữa đậu nành coi ai gì uống một ngụm.
Hứa Niên giựt giây : "Không , cửa sổ đang mở. Hơn nữa khác cũng ăn trong lớp, cần sợ ảnh hưởng đến họ."
"Tớ cần." Liễu Nhất kiên định đáp, trong giọng chút tức giận.
Hứa Niên hiểu hỏi: "Không ăn thì mang đến lớp làm gì?"
'Cũng của tớ, là của đưa cho tớ.'
Liễu Nhất thầm phản bác, nhưng cũng chuyện Hạ Nghị với Hứa Niên. Dù Hứa Niên còn dễ hơn , nhỡ Hứa Niên để ý tính mạng nguy hiểm tìm Hạ Nghị thì làm ?
Liễu Nhất cảm thấy Hạ Nghị thực sự là .
kỳ lạ là dù ý định ăn đồ đưa nhưng cũng vứt .