Giả Vờ Yêu Phải Thiếu Gia Alpha khó dỗ - Chương 19: Hi Chồng!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 12:06:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt Ô Lê đến Di Thành gần 2 tháng .

Đoạn Dữ Phong đồng ý giúp tìm Vương Đào, vẫn âm tín, Di Thành lớn như , chắc là vẫn tìm thấy.

đang giúp đỡ, áp lực tâm lý của Ô Lê nhỏ nhiều.

Mỗi ngày làm tìm , làm điều trị giải mẫn cảm, thực hiện lời hứa Đoạn Dữ Phong gọi là mặt, ngày tháng trôi qua khá bận rộn và sung thực.

Bọn họ 5 ngày, 7 ngày gặp một , khi ở nhà Đoạn Dữ Phong, khi ăn cơm ở ngoài. Đoạn Dữ Phong thường sẽ tìm trong giờ làm việc, cũng khá là thấu hiểu lòng .

Còn về việc duy trì tình cảm những thời gian khác, thì dựa việc Ô Lê vung bàn phím, lạch cạch gửi tin nhắn nhảm cho Đoạn Dữ Phong.

Anh và em vốn duyên, dựa miệng em ngọt.

Mỗi ngày giống như một fan hâm mộ cầu xin lật thẻ, gửi nhiều cũng mò một quy luật: Gửi ảnh đồ ăn khá dễ nhận tin nhắn trả lời.

Thế là Ô Lê mỗi ngày đều nhớ ăn cơm, để thể chia sẻ ba bữa 1 ngày của với Đoạn Dữ Phong.

Chỉ là do những thứ đó trông quá mức hàn vi, Đoạn Dữ Phong thỉnh thoảng sẽ gửi cho một bao lì xì, với : Đừng nhặt đồ ăn trong thùng rác nữa.

Vô cùng kinh ngạc vì hiểu lầm nguồn gốc thức ăn như , Ô Lê suy nghĩ một trận nghiêm túc trả lời:

Đây là đồ ăn , là bánh bao chay tươi em mua ở cửa hàng tiện lợi. Cắn một miếng là để cho xem nhân phong phú bên trong của nó, nhặt đồ khác ăn thừa trong thùng rác .

Đoạn Dữ Phong: Ngậm miệng, nhận tiền.

Tiêm Tiêm Giác: Vâng ạ chồng ơi em yêu ! Em sẽ lấy kết hôn làm mục tiêu nhân sinh mãi mãi theo đuổi !

Số tiền Ô Lê đương nhiên sẽ dùng hết việc ăn uống, nỡ.

Đoạn Dữ Phong lo cho 1 tháng, còn thể lo cho mỗi tháng , lỡ như mấy năm trời đều tìm thấy thì làm .

Cậu tiết kiệm, đợi ngày nào đó chán ghét , bản thể chống đỡ thêm ngày nào ngày đó.

Hơn nữa…… dù thì mỗi tìm Đoạn Dữ Phong, đều sẽ ăn đồ ngon.

Làm việc ở tiệm sữa, mỗi ngày tan làm còn thể mang một ly sữa, Ô Lê khi tự uống, khi chia cho chồng Đoạn Dữ Phong và bạn Gia Cát Tiểu Kỳ của .

Trong cuộc sống sinh hoạt quy luật tạm coi là ăn ngon uống như , Ô Lê thế mà tăng lên vài cân.

Trông cuối cùng cũng còn là tờ giấy mỏng manh gió thổi cái là bay lên nữa.

Chập tối hôm nay, Ô Lê nhận tin nhắn của Đoạn Dữ Phong, chỉ một chữ: Đến.

Thế là ly sữa hôm nay làm thành phiên bản giảm đường.

Nhân viên dân ngoại lai ở con phố thương mại nhiều, gần như đều sẽ làm mấy công việc cùng lúc, cho nên công việc ở tiệm sữa cũng giống như chế độ làm theo ca ở những nơi khác, ca làm việc của mỗi đều cố định, thuận tiện cho nhân viên sắp xếp thời gian của mấy công việc.

Ô Lê làm ca sáng, 6 giờ là thể tan làm.

Đã hè, lúc tan làm trời vẫn còn sáng, Ô Lê xách một ly sữa lớn đường đến tìm Đoạn Dữ Phong.

Đến đây 2 tháng, cuối cùng cũng dùng một ánh mắt tương đối nhẹ nhõm, thể thở dốc, phát hiện Di Thành là một thành phố .

Góc bên trái điện thoại xuất hiện đồng hồ đếm ngược màu đỏ, Ô Lê định nhân cơ hội hôm nay, nhắc nhở Đoạn Dữ Phong thẻ thông hành của sắp gia hạn .

Cậu đến tiệm hoa , mua hoa tặng cho chồng của .

Lần Đoạn Dữ Phong chê bai chỉ tặng một cành hoa hồng Lệ Chi giấy gói, Ô Lê tặng một bó cho dáng một chút.

Ô Lê nhớ Đoạn Dữ Phong từng thích Hoa Thiên Điểu.

Nhân viên tiệm hoa với , Hoa Thiên Điểu loại hoa cành lớn , chọn một hai cành là , phối hợp với những bông hoa khác làm thành một bó sẽ mắt hơn.

Ô Lê nhớ con cá sấu nhỏ đặt ở đầu giường, và cái ôm vương vấn Pheromone của Omega khác đó.

Rất tình nguyện việc cầu xin , thực sự đầu kỳ sở hảo.

Do dự hồi lâu, Ô Lê giống như con sóc cướp mất hạt thông cuối cùng trong tổ, thấy dùng giọng điệu ủ rũ còn gì trong tay, vô cùng trái với bản tâm mà : “Vậy thì… hoa dành dành .”

Nhân viên tiệm hoa giúp phối thêm vài loại hoa khác, quả thực là một bó hoa , giá cả cũng chói mắt, Ô Lê đau lòng thịt cũng đau.

Cho nên căn bản là tiết kiệm tiền, Di Thành vốn là nơi để nghèo chơi trò lãng mạn.

Lúc về nhà bố , Đoạn Dữ Phong sống ở một khu dân cư gần Đại học Liên Minh. Nơi tấc đất tấc vàng, căn nhà và chiếc Maybach đều là quà bố tặng khi thi đỗ đại học.

Đây là thứ năm Ô Lê đến nhà , bấm mật mã cửa. Đoạn Dữ Phong lúc đang chơi game, lười mở.

Bởi vì bắt đầu từ năm công ty thực tập , với nguyên tắc lúc thể chơi thì cứ chơi hết , cuộc sống nghỉ hè của Đoạn thiếu gia trôi qua khá lười biếng.

Xem triển lãm xem show, câu lạc bộ giải trí, phòng gym chơi game, còn tìm nhà hàng ngon, dẫn tiểu thôn dân ăn khắp các món ngon đặc sắc cầu.

Thỉnh thoảng ngày đêm lẫn lộn, giống như hôm nay, lúc Ô Lê đến, Đoạn Dữ Phong vẫn đang ngủ.

Rón rén đặt hoa và sữa lên bàn, Ô Lê bước phòng ngủ, xổm bên mép giường, chiêm ngưỡng nhan sắc lúc ngủ của Alpha.

Phần lớn thời gian Đoạn Dữ Phong đối với đều nóng lạnh, chuyện cũng dễ cho lắm.

Khó khăn lắm mới trả lời tin nhắn thì cũng chỉ vài chữ, ít khi trò chuyện qua với .

Sẽ sai bảo chạy vặt mua đồ lúc nửa đêm, hoặc gọi qua cùng chơi vài ván game mời về, nhưng cản trở việc Ô Lê vẫn cảm thấy .

Bởi vì so với những thứ , Ô Lê nhận nhiều hơn.

So với những khác, Đoạn Dữ Phong chính là đối xử với .

Thiện ý và sự ấm áp mà Ô Lê cảm nhận quá ít, đối xử nhất với đời là dì Vương, thứ hai chính là Đoạn Dữ Phong, thứ ba là Gia Cát Tiểu Kỳ.

Ô Lê đầu tiên cảm nhận tình dì Vương, tình bạn Gia Cát Tiểu Kỳ, thì Đoạn Dữ Phong…… những cái của Đoạn Dữ Phong đối với , càng thể chứng minh là một thuần túy.

Ô Lê trong hành vi chiêm ngưỡng Alpha ngủ , thể hội cảm giác giống như hạnh phúc.

Có thể vì ở đây thể khiến cảm thấy thư giãn, tạm thời cần nghĩ gì cả, cần làm gì cả.

Ngồi xổm mỏi , Ô Lê gác đầu gối xuống đất, lên gót chân của . Nửa ngày rướn lên hôn môi Đoạn Dữ Phong, hôn một cái, hôn một cái.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đoạn Dữ Phong làm tỉnh, mở mắt liền thấy bên mép giường thêm một Omega, một chân vểnh lên, giống như cái đuôi đang lắc lư.

Thấy tỉnh , vụng về tinh nghịch ném một cái mị nhãn, rạng rỡ tươi sáng : “Hi chồng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/gia-vo-yeu-phai-thieu-gia-alpha-kho-do/chuong-19-hi-chong.html.]

Đoạn Dữ Phong một tay kéo chăn trùm kín mặt. Ô Lê gác mặt lên mép giường, khẽ gọi .

“Chồng ơi, còn ngủ nữa ?”

“Chồng ơi, em lấy sữa cho uống nhé?”

“Chồng ơi, ngửi thấy mùi hoa ?”

Cách nửa phút, trong chăn truyền một giọng rầu rĩ, rõ ràng là tỉnh ngủ: “Lên đây.”

Ô Lê bò lên, cách lớp chăn ôm lấy .

Đây đầu tiên Ô Lê lên giường của Đoạn Dữ Phong.

Lần nghỉ làm , Đoạn Dữ Phong gọi Ô Lê qua ngủ trưa cùng . Ô Lê vì chuyện mà cả đêm khó ngủ, và sáng hôm vung tiền mua một hộp siêu mỏng siêu thoải mái, kiên định nhét trong túi.

Đoạn Dữ Phong thực sự chỉ bảo cùng ngủ một giấc ngủ trưa, và tịch thu hộp tang vật thể chứng minh tư tưởng đoan chính của .

Ngày hôm đó là 1 ngày gió lớn hiếm thấy ở Di Thành, nhưng Ô Lê vẫn cảm thấy ở trong ký túc xá quá lãng phí, vốn dĩ định ngoài thử vận may nữa.

Cả buổi chiều hôm đó đều gió, Ô Lê ở nhà Đoạn Dữ Phong ăn tiểu long bao và cháo hải sản ngon, còn bánh kem dâu tây nhỏ, ăn cơm xong, ngủ trưa trọn vẹn bốn tiếng đồng hồ.

Ngủ yên bình thoải mái hơn bất kỳ đêm nào đây, lúc tỉnh dậy hân hoan nhận một lời khen ngợi “heo” của Đoạn Dữ Phong, đó với “Gió tạnh , tối nay ăn món Đông Nam Á”.

Ngày hôm đó Ô Lê kéo Đoạn Dữ Phong, nhất định sử dụng chiêu thức cảm ơn khác quen dùng của .

Đoạn Dữ Phong chịu nổi , căm phẫn em chỉ giở trò , một lát túm tóc Ô Lê, thoải mái và thỏa mãn nheo mắt , chậm rãi , “Anh làm hôm nay sẽ gió lớn, ngày nào cũng ở nhà chơi game xem dự báo thời tiết .”

Sau đó nữa, dùng giọng điệu hết cách, dạy dỗ trẻ con mà , “Không nuốt. Ô Lê, em thể cái gì cũng ăn .”

Không để uống t.h.u.ố.c dị ứng quá thường xuyên, Đoạn Dữ Phong từng “Cần uống t.h.u.ố.c sẽ cho em , nếu thì phép uống”.

Lần rõ ràng trong phạm vi Đoạn Dữ Phong cơ hội “ ”…… Thực nào cũng trong phạm vi đó.

Ô Lê bất kỳ triệu chứng dị ứng nào, Đoạn Dữ Phong liền lời, “Em ?”

“Có thể là điều trị giải mẫn cảm hiệu quả.”

“Ô Lê, em khoai tây chiên để ăn nữa .”

Thế là ngày hôm đó, Ô Lê nhận một phần khoai tây nướng giòn rụm ngon miệng.

“Ai cho em đến nhà ?” Mặt Đoạn Dữ Phong vẫn úp trong chăn, mơ mơ màng màng hỏi, vẻ vui lắm.

Ô Lê đoán lúc nhắn tin chắc cũng giống như bây giờ tỉnh ngủ, quên mất chuyện . Không coi là phép tắc tự ý nhà chồng, vội vàng giải thích: “Anh nhắn tin cho em, bảo em qua đây.”

Đoạn Dữ Phong ồ một tiếng, cũng nhớ , hỏi, “Mấy giờ ?”

“Hơn 8 giờ.”

“Ăn cơm .”

Ô Lê thành thật báo cáo: “Buổi chiều ăn một miếng bánh mì đồng nghiệp cho, đó tan làm là qua đây luôn, qua đây ngủ đến bây giờ, đúng chồng ơi em mua quà cho , dậy xem ?”

“……”

“Chồng ơi?”

“Ờ……” Đoạn Dữ Phong dùng giọng nhỏ hơn buồn ngủ hơn mơ hồ rõ hơn một câu, “Ô Lê…… em nhớ ăn cơm đấy.”

Đột nhiên, mắt Ô Lê đỏ lên, , “Chồng ơi em nhớ mà.”

Đoạn Dữ Phong tiếng động nữa, ngủ .

Lại qua hơn một tiếng nữa, Đoạn Dữ Phong vẫn đang ngủ, Ô Lê suy nghĩ xem nên về , Đoạn Dữ Phong thích ngủ ở đây.

Alpha đều loại ý thức lãnh thổ đó , khác xông sẽ vui.

Đang do dự, Đoạn Dữ Phong cuối cùng cũng tỉnh , nhíu mày hỏi Omega đang ôm : “Sao em ở đây?”

“……”

Ô Lê đành giải thích : “Anh gọi em qua đây mà.”

“… Ồ, nhớ .”

Ô Lê thở phào nhẹ nhõm, sáp tới chạm môi với , “Chồng ơi, rời giường ?”

“Có đói , em nấu cơm nhé.”

“Chồng ơi chồng ơi, đừng ngủ nữa mà.”

“Ồn ào quá.” Đoạn Dữ Phong véo má , hôn một lúc. Ô Lê tìm cảm giác, Đoạn Dữ Phong hôn nữa, đuổi theo, Đoạn Dữ Phong nghiêng đầu , Ô Lê chỉ hôn cằm.

Khóe miệng mang theo chút ý , Đoạn Dữ Phong bảo “Ra chỗ khác”.

Cố tình những lúc thế Ô Lê một câu dễ cũng , cũng cầu xin , cứ thế hôn lên cằm vài cái.

Đoạn Dữ Phong nhúc nhích, Ô Lê mới từ từ hôn lên mặt, cẩn thận chằm chằm , cẩn thận hôn. Chỉ cần Đoạn Dữ Phong biểu hiện một chút mất kiên nhẫn, sẽ lập tức xin lùi chỗ khác.

Hôn đến mức Đoạn Dữ Phong cuối cùng cũng cúi đầu, đàng hoàng trao cho một nụ hôn. Ô Lê ôm lấy , kết thúc nửa ngày vẫn buông tay, đầu rúc vai như một con chim cút.

Đoạn Dữ Phong kéo lên một chút, thấy Ô Lê dường như đang dùng ánh mắt si tình buồn bã .

Đoạn Dữ Phong vò vò tóc , “Nghĩ gì thế?”

Tròng mắt Ô Lê chuyển động, dùng đôi mắt tròn xoe xinh đó , gì.

Dường như từng lúc Đoạn Dữ Phong hỏi chuyện, Ô Lê trả lời, Đoạn Dữ Phong thế là búng một cái rõ to lên trán , “Không để ý đến ?”

Ô Lê đau đớn rụt một cái, chắc chắn một tiếng, “Chồng ơi xin .”

“Không tức giận, đùa thôi,” Đoạn Dữ Phong xoa xoa cho , “Hỏi em đang nghĩ gì.”

“Em……” Ngập ngừng thôi, Ô Lê gọi , “Chồng ơi.”

“Ừ.” Đoạn Dữ Phong thuận miệng phát một tiếng.

Chắc là từ tiếng ừ nhận sự khích lệ, Ô Lê ậm ừ nửa ngày, dùng một biểu cảm ngây thơ phức tạp Đoạn Dữ Phong, “Em đang nghĩ…… Chồng ơi, chúng bây giờ thực sự giống như đang yêu , đúng ?”

Loading...