Giả Vờ Ngoan Hiền Ngờ Đâu Lại Cứu Phải Chó Điên Cố Chấp - Chương 9 Tiểu Đáng Thương

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:30:03
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đi xuyên qua khu cư trú về phía bên trong, chỗ rẽ đó chính là khu vực ăn uống của khu ổ chuột. Trong những chiếc lều trại lớn nhỏ, những kẻ nhặt rác hoặc hoặc tại chỗ mồm to ăn cơm. 

Loại rẻ nhất và cũng hoan nghênh nhất chính là bánh mì đen. Ngoài nơi còn một loại cháo màu đen rõ tên gọi. Chỉ duy nhất một cái lều bán đồ ăn làm từ thịt. 

Lê Trì còn đến gần ngửi thấy từng đợt hương thơm tỏa . Cậu theo bản năng nuốt nước miếng một cái. Lần tới đây chỉ thấy bánh mì đen. Hơn nữa lúc đó cũng chỉ mua nổi loại bánh mì giá rẻ nhất.

“Đó là thịt thổ sa trùng.” Lục Tích Hành chỉ một cái liền nhận ngay.

Trăm năm , xã hội loài trải qua một hồi tai họa cực lớn và gặp sự hủy diệt mang tính đảo lộn. Trong t.a.i n.ạ.n lớn đó, vô sinh vật cơ giới hóa thành sinh vật biến dị tàn sát lượng lớn nhân loại. Những còn sống sót thành lập nên vô căn cứ lớn nhỏ khác

Trong mấy năm nghiên cứu, các nhân viên nghiên cứu phát hiện một bộ phận sinh vật biến dị giá trị lợi dụng. Xương cốt của một vài loại sinh vật biến dị thể chế tạo thành vũ khí đặc thù. Trong khi đó thịt của một loại khác thể dùng làm thức ăn. 

Thổ sa trùng chính là một trong đó. Ở trong căn cứ thì loại thịt phần lớn dùng để nuôi thú cưng. Thế nhưng ở khu ổ chuột , thịt thổ sa trùng là món mỹ vị khó tìm.

Ít nhất thì Lê Trì cũng đang chằm chằm đó rời mắt. Lục Tích Hành sớm chú ý tới điều . Hắn lấy từ một nắm đồng Lư hướng về phía quầy hàng.

“Tiền của đều đưa cho Victor ?” Lê Trì đuổi theo phía .

“Không bộ .” Lục Tích Hành tiếp nhận túi giấy từ tay chủ quán. “Cho .”

Cá Mặn

Đó là một miếng thịt nạc lớn xử lý săn chắc. Miếng thịt bốc lên nóng hổi. Mùi hương của nó chừng còn mỹ vị hơn cả loại thỏ biến dị mà ăn lúc . Lê Trì dùng sức nuốt nước miếng.

“Thơm quá... Anh ăn ?”

Nhìn đồng Lư tệ ít ỏi đến đáng thương còn , Lục Tích Hành vẫn mặt cảm xúc. “Tôi ăn bánh mì đen .”

“Được thôi.”

Thì Lục Tích Hành thích ăn bánh mì đen. Cậu còn định mua cho một miếng thịt nữa cơ đấy. 

Lê Trì gật gật đầu nhận lấy miếng thịt mà bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Con là động vật sống theo bầy đàn. Một bộ phận con sẽ tự chăm sóc lẫn . Điều cũng tựa như việc một vài loại biến dị chủng sẽ nôn thức ăn từ dày để đút cho những con yếu thế hơn . Bản từng chăm sóc Lục Tích Hành. Bây giờ đưa đồ ăn cho thì hành vi giữa con với thường thấy.

“Cảm ơn , Lục Tích Hành.”

Lê Trì với vẻ mặt đầy chân thành. Cậu tận lực lục tìm trong não những từ ngữ dùng để ca ngợi. “Anh thật sự là một , thiện lương, hào phóng, còn ... đặc biệt nữa.”

Cậu Lục Tích Hành trở thành . Rốt cuộc thì mua thịt cho ăn và còn hỗ trợ khiêng túi giúp nữa. Tuy rằng mới chỉ ở chung ngắn ngủi vài ngày nhưng Lê Trì cảm thấy là một con

Có lẽ khen ngợi nhiều một chút thể khiến trở nên hơn. Điều giúp ngăn chặn khả năng biến thành kẻ trong tương lai. Lê Trì ăn thịt với giọng rõ ràng.

“Lục Tích Hành (nhai nhai) thật , mua thịt cho ăn (nhai nhai nhai), là đại đại (nuốt)...”

Lục Tích Hành vẫn giữ vẻ mặt cảm xúc như cũ. Thế nhưng vành tai của tự giác mà nóng lên. Khóe miệng cũng chút khống chế nhếch lên. Hắn mạnh mẽ ép khóe miệng xuống dùng tiếng ho nhẹ để che giấu bản . “Không cần .”

Chỉ là mua một miếng thịt thôi mà, cái gì chứ?

Đáng thương cho Lê Trì, chắc chắn là do đây quá quen với những ngày tháng khổ cực. Chỉ một chút ơn huệ nhỏ thôi cũng khiến vui vẻ đến mức đôi mắt sáng lấp lánh. Trông nó giống như những cánh bướm đang chớp động ở bên trong . Lục Tích Hành nâng tay lên và do dự mãi mới đặt xuống mái tóc mềm mại của Lê Trì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/gia-vo-ngoan-hien-ngo-dau-lai-cuu-phai-cho-dien-co-chap/chuong-9-tieu-dang-thuong.html.]

“Mau ăn , ... sẽ những thứ hơn.”

Lục Tích Hành đột ngột đổi ý định. Hắn quyết định sẽ mang Lê Trì theo. Chẳng qua sẽ để ở bên cạnh mà sẽ an trí ở một địa phương phòng thủ kiên cố. 

Lê Trì quá mức đơn thuần. Cậu dốc hết thảy thứ cho một lạ nhặt và chỉ ăn một miếng thịt thôi cũng vui vẻ cả ngày. Lục Tích Hành lý do để nghi ngờ nếu để khu ổ chuột một . Lê Trì chắc chắn sẽ những kẻ lòng xa lừa gạt mất tất cả. 

Rốt cuộc thì...

Lục Tích Hành về phía Lê Trì. Thiếu niên ăn xong đồ ăn và đang ngoan ngoãn bên cạnh . Đôi môi hồng nhuận đầy đặn khiến nhịn mà suy đoán xem nếm ngọt lịm như mật

Xung quanh truyền tới vô những ánh mắt trần trụi. Họ kiêng nể gì mà đ.á.n.h giá một như Lê Trì. Cậu giống như một con thỏ nhỏ lạc bầy sói mà vẫn phát giác trở thành con mồi trong mắt khác. Lục Tích Hành nhíu mày bắt lấy cổ tay Lê Trì. Hắn kéo trong lòng n.g.ự.c của để ngăn trở tầm mắt xung quanh.

“Đi thôi.”

Lê Trì ơn với . Về tình về lý thì đều nên chịu trách nhiệm với để trả ơn cứu mạng . Ít nhất thể mặc kệ một vùng vẫy ở khu ổ chuột . Sau khi nghĩ thông suốt chuyện thì tâm tình Lục Tích Hành vui vẻ hơn hẳn. Không là vô tình cố ý mà bàn tay đang nắm lấy Lê Trì của vẫn luôn buông .

Liên tiếp mấy ngày đó, cả hai cùng bôn ba giữa bãi rác và khu ổ chuột. Tốc độ tay của Lục Tích Hành cực kỳ nhanh. Mỗi nhặt rác đều là nhặt nhiều nhất. Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi trả hết nợ và còn mua ít thứ

Lý Quyết từ lúc đầu hâm mộ ghen tị cho đến cũng dần trở nên thói quen. Anh thường xuyên lén lút lưng Lục Tích Hành mà phàn nàn với Lê Trì. “Người đàn ông thể quá nhanh nhưng nhanh như thế chứ.”

Lê Trì nghiêng đầu. “Hửm?”

Nhanh một chút ? Cậu liền thích nhanh vì mỗi Lục Tích Hành đổi nhiều tiền đều mua thịt cho ăn. Victor vỗ một cái lên lưng Lý Quyết. “Đừng những thứ đó với Lê Trì, mau nhặt rác của .”

Lý Quyết kêu oai oái một hồi. Lục Tích Hành mặt đổi sắc đưa Lê Trì tới bên cạnh thuần thục nhận lấy cái túi của .

“Để làm cho, nghỉ ngơi .”

Trải qua mấy ngày quan sát, Lục Tích Hành càng sinh cảm giác thương tiếc đối với Lê Trì. Thân hình Lê Trì đơn bạc và thường xuyên cảm thấy đói khát. Cậu phản ứng gì với những ánh mắt tham lam từ thế giới bên ngoài. Dường như quá quen với việc đó . Buổi tối ngủ yên tĩnh. Cậu thường xuyên kiểm tra thể của giống như từng chịu thương tổn . Thật khó tưởng tượng đây Lê Trì trải qua những gì. Lục Tích Hành chỉ thể tận lực giúp đỡ thiếu niên đáng thương .

Thật Lê Trì chỉ đang kiểm tra xem cái đuôi và lỗ tai của lộ ngoài . Có một hôm khi đang ngủ Lê Trì đột nhiên bừng tỉnh. Cậu phát hiện cái đuôi trộm lẻn ngoài. Hơn nữa nó vượt qua đường ranh giới ở giữa giường và đang tiến đến bên chân Lục Tích Hành để ngo ngoe rục rịch. Lê Trì sợ tới mức bay sạch cơn buồn ngủ. Cậu gắt gao nắm lấy cái đuôi ấn ngược trở cơ thể. Sau sự việc đó, Lê Trì tìm một nơi để nghiêm túc phê bình cái đuôi suốt mười phút.

“Vạn nhất phát hiện thì làm đây? Lục Tích Hành chỉ là một con bình thường ngoại hình hơn khác, giọng dễ và sức lực lớn hơn thôi. Đến lúc đó chắc chắn sẽ dọa chạy mất.”

“Bên ngoài nhiều như , nếu cẩn thận dạy hư thì nhiệm vụ sẽ thất bại mất.”

Thần sắc Lê Trì vô cùng nghiêm túc. Cậu trừng phạt bằng cách c.ắ.n một cái lên đó khiến nửa đoạn chóp đuôi mềm mại lộ . Trước đây khi biến thành , cái đuôi to xù lông của báo tuyết kéo mặt đất tiện hành động. Lê Trì thường xuyên ngậm cái đuôi của để tới lui. Chỗ trở nên da dày thịt béo nên căn bản là sợ đau. Lê Trì dùng thêm chút lực mới buông miệng vỗ một cái cho cái đuôi rút về.

“Nghe lời nào, nhất định giấu cho kỹ đó nha.”

“... Lê Trì?”

Phía đột nhiên vang lên một giọng quen thuộc. Lục Tích Hành đang ở cách đó xa.

“Cậu làm gì ở chỗ ? Những nơi dễ gặp nguy hiểm.”

“À, .” Lê Trì lộ nụ vô hại xoay về phía .

Trước khi rời , Lục Tích Hành nhạy bén phát hiện ở trong góc tường một vệt màu trắng lướt qua nhanh. Có vẻ như đó là lông của một loại động vật nào đó.

 

Loading...