Gia Tuân cũng đã tìm được bình yên - #5

Cập nhật lúc: 2026-04-21 14:21:13
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi thức dậy nữa thì trời sập tối từ bao giờ, cửa sổ mà ngắm vẻ cô quạnh, đơn độc nhưng toả sáng rực rỡ của mặt trăng. Có lẽ do hôm nay là ngày trăng tròn, nên nó đặc biệt sáng hơn nữa, tròn đến hảo. Thậm chí mặt trăng là một hành tinh mà còn một chu kỳ để nó toả sáng, mặc dù sự tồn tại của nó đủ đặc biệt . Và tối hôm nay, tại thời điểm , cái ánh sáng xinh đó đang xuyên lớp cửa kính lạnh lẽo mà chiếu lên cơ thể mà từ xinh sẽ bao giờ dùng để diễn tả của .

Còn cứ lặng thinh mà ngắm nó, thứ xinh giữa bầu trời.

Bỗng bên cạnh như tỉnh ngủ mà làm cho lớp drap nệm kêu lên xột xoạt, cũng chẳng nhận trong căn phòng vốn khác. Cậu trai hình như thức hẳn, nhưng gì cả, chỉ cảm nhận đôi mắt của đặt hết lên , nó còn mang theo nhiều thứ cảm xúc nặng nề gọi tên mà cũng chẳng còn hiểu để định nghĩa nó nữa . Tôi chỉ thấy thật áp lực, bức bối.

Và phiền phức.

“Anh đủ .”

Lúc Khang mới sực tỉnh mà thu phần nhiều những cảm xúc để lộ trong ánh mắt.

“À, tưởng em cần gì.. Em thấy thế nào , còn khó thở ngứa ngáy ở ? Anh thể gọi y tá tới—”

“Tại ?”

“-Hả? Em cần gì , , em , lấy cho em.”

“Tại cứu em?”

Khi câu hỏi vang lên Khang như tin tai , dần lảng tránh ánh mắt đục ngầu, ý vị nhưng như sức mạnh mà ép chặt lồng n.g.ự.c của trai ốm yếu đang giường bệnh , đôi tay thể n.g.ự.c vân vê hòng tự an ủi sự bất an, tội của mà rằng:

“… Em cái gì hả.. Ha ha em vẫn còn sốc đúng , bọn xin nhận em dị ứng hạnh nhân. Bố cũng xin em nhiều lắm, họ vô tâm khi chọn cho em món quà đó mà cân nhắc.”

“Sắp mà.. chỉ còn chút nữa thôi mà..” lẩm bẩm mà mặc kệ tất thảy những lời giải thích  Khang đang bộc bạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/gia-tuan-cung-da-tim-duoc-binh-yen/5.html.]

“…”-Khang

“Anh

“..Ơi, đây..”

“Anh còn nhớ những gia đình tụ họp để cùng dùng bữa, nấu nướng, chơi thậm chí là chỉ chuyện với ?”

“Anh nhớ.” Nói Khang chìm những hồi ức như cách giải thoát cho lồng n.g.ự.c phập phồng của .

“Những lúc đó những ai nhỉ?”

“Anh đương nhiên nhớ chứ, ở đó bố, , , Phúc nè và-“

Và ai? Khang là còn em-Tuân nữa, nhưng lục lọi ngóc ngách của những khung cảnh trong ký ức thì vẫn thể tìm khuôn mặt của Tuân, thể nhớ những câu từ Tuân thậm chí là nụ của em trong cái khung hình ngập niềm vui của ký ức .. Hay , vốn góp mặt những giây phút đó.

“Ừm, bố, , , Phúc. Và chẳng còn cái ‘và’ nào cả. Bất kể là hoạt động nào của gia đình cũng em đúng . Vốn em cùng , cùng nấu nướng vài câu. Mà là em cơ hội, ơi.

Em như đồ bỏ , nhưng thậm chí đồ bỏ còn ch.ó đoái hoài, em chẳng ai cả. Bố thương nhỏ tuổi chia sẻ tình thương phụ mẫu nên càng chuyên tâm hơn, nhưng mà họ chia cho em coi là mất ạ?

Họ để tâm đến em cũng vì thế mà làm, gia sự tự nhiên sẽ sắc mặt họ mà cũng dám thiết với em. Em thể ngoài, em thể tìm cho một ai để lắng cả.

Không ai cần em, ai em, ai cả. Vậy cứu em nghĩa gì ạ?”

“Danh tiếng ạ? Với khả năng của bố em nghĩ họ thể đè sự việc xuống .”

Tôi điên thì , dẫu đây chẳng của nhưng thể ngừng thốt những câu từ đó dù chúng sẽ làm tổn thương - bụng của nhiều. im lặng đủ , chia sẻ, giãi bày nhưng từng câu từ nó như thể là kẻ xa đang cố gắng đổ cho thứ .

Loading...