Gã Trai Rắn Rỏi Bị Ép Làm Trùng Mẫu - Chương 20: Dục tình trong ngõ tối

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 10:13:14
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ates dừng lấy một giây. Gió thốc từng cơn lạnh buốt mặt, nhưng nét mặt vẫn kiên nghị, lạnh lùng. Hắn cố tình luồn lách những con hẻm vắng vẻ, mượn địa hình phức tạp để cắt đuôi những kẻ bám theo.

bản cũng chẳng thông thuộc nơi , chạy một hồi liền tự đưa ngõ cụt. Ánh mắt Ates lóe lên vẻ cảnh giác. Xung quanh đều là những bức tường cao ngất ngưởng, gian tĩnh lặng đến mức thể rõ từng nhịp thở dồn dập của chính .

Trái tim Ates khẽ buông lỏng, một bàn tay từ vươn bịt chặt lấy miệng mũi . Hắn vùng vẫy nhưng siết chặt buông. Những khối cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, hằn rõ những đường cong nam tính, đầy mị lực lớp áo bó sát. Hắn dùng sức đạp mạnh xuống đất, nhưng vẫn kẻ vô tình kéo tuột một con hẻm tối tăm.

Con hẻm tối om, ẩm thấp và ớn lạnh. Ates định thúc cùi chỏ bụng gã đàn ông phía , chợt một giọng thì thầm bên tai: "Xùy... im lặng nào."

Là Atafi.

Ates lập tức ngừng giãy giụa. Trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng thở của hai . Hắn nheo mắt, lắng tiếng bước chân truy đuổi đang vọng từ đằng xa.

Ates cau mày, não bộ vận động hết công suất để tìm cách đối phó. Súng nguyên t.ử - thứ vũ khí duy nhất - cạn đạn. Dù bây giờ đổi vũ khí khác, cũng chẳng dám chắc thể hạ gục cả một tiểu đội.

Thậm chí còn nguy cơ bại lộ tung tích.

Nếp nhăn giữa trán Ates càng hằn sâu. Một ngón tay mang theo hương thơm dịu nhẹ của cỏ cây khẽ miết lên tâm mi . Atafi khẽ : "Các hạ, yên tâm , bọn chúng sẽ phát hiện chúng ."

Lời dứt, y liền ép sát Ates tường. Bức tường loang lổ màu xám xịt, phủ đầy rêu xanh ẩm ướt. Những chiếc hộp giấy vứt chất đống trong góc, bám đầy bụi bặm.

Đây là một góc khuất lãng quên từ lâu, vô cùng thích hợp để làm vài chuyện ám màng thế sự.

Đôi mắt Atafi luôn toát lên vẻ ôn nhu, tĩnh lặng như một hồ nước, trong vắt tựa ngọc phỉ thúy. khi những sợi tơ trùng của kẻ khác đang bám cơ thể Ates, đáy mắt y lóe lên tia tàn độc, nguy hiểm, trái ngược với khí chất thường ngày.

Y ôm trọn ác ý mà suy đoán, những ngày qua ở viện nghiên cứu, Ates chắc chắn kẻ khác ức hiếp, thậm chí còn phản bội y, để mặc những gã giống đực dơ bẩn vấy bẩn, ám mùi lên cơ thể .

Chỉ cần nghĩ đến điều đó, Atafi cảm thấy phát điên.

Những lọn tóc xanh lục rủ xuống, che khuất ánh u ám của y.

Tiếng bước chân bên ngoài ngày một gần. Ates c.ắ.n chặt răng. Dù đây là một con hẻm sâu, nhưng với mức độ truy quét gắt gao của đám , chúng chắc chắn sẽ mò tới đây.

Đến lúc đó, sẽ mang bộ dạng của một kẻ thất bại mà trói gô đến mặt Wafu.

Tuyệt đối thể để chuyện đó xảy !

Atafi cởi phăng chiếc áo blouse trắng của Ates, ném bừa đống hộp các-tông phế liệu. Y dùng bộ móng vuốt sắc nhọn rạch toạc lớp áo bó sát đang ôm lấy những múi cơ cuồn cuộn của , trùm mảnh vải lên mặt Ates.

Bị lớp vải bán trong suốt che khuất tầm , Ates kịp c.h.ử.i thề thì cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo, ẩm ướt mơn trớn da thịt.

Là gió lùa từ đầu ngõ.

Cảm giác trống trải khiến Ates râm ran khó chịu, nhưng vẫn cố thẳng lưng, vờ như chuyện gì xảy .

"Ưm..."

Một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên giữa con hẻm vắng.

Bàn tay nhợt nhạt của Atafi vuốt ve làn da màu lúa mạch, tạo nên một sự tương phản thị giác đầy kích thích. Động tác của y vô cùng dịu dàng. Cả y toát lên vẻ yếu ớt, ôn nhu, nhưng ngay lúc đang cường ngạnh khống chế Ates.

Sự đụng chạm kỳ lạ khiến trong lòng Ates dấy lên một cỗ bực dọc. Hắn từng ôm ấp thế . Đối mặt với thái độ lúc gần lúc xa của Atafi, đầu óc rối như tơ vò.

Atafi ôn tồn thì thầm: "Xin các hạ vì mạo phạm. xin ngài hãy rên to hơn một chút... gọi cho thật... rõ ràng ."

Đầu óc Ates ong ong, bỏ ngoài tai lời y . Hắn bất chấp tất cả, vòng tay ôm lấy gáy Atafi, khát khao áp sát y.

Khoảnh khắc hai cơ thể chạm , Ates kiềm mà bật một tiếng thở dài thỏa mãn.

Da thịt của Thụ nhân vốn lạnh lẽo, nên khi chạm mang đến một cảm giác mát rượi, xoa dịu cơn nóng rực trong .

Hắn vô thức rên rỉ giữa đôi môi hé mở, quên bẵng đội tuần tra đang tiến đến gần.

"Kẻ nào ở bên trong?"

Tên đội trưởng phụ trách truy bắt liếc mắt con hẻm tối đen. Gã lập tức nâng cao cảnh giác. Viện nghiên cứu kẻ đột nhập, đây quả thực là một sự khiêu khích trắng trợn!

Wafu lôi đình nổi giận, lệnh cho bọn gã bằng giá bắt sống tên đột nhập và đồng bọn mang về.

Tên đội trưởng lia đèn pin sâu trong ngõ. Ánh sáng chiếu rọi hình vạm vỡ với làn da màu lúa mạch của một gã đàn ông. Khuôn mặt nọ che lấp bởi một lớp vải mỏng, rõ dung mạo.

Vòng eo thon chắc của đang một bàn tay tóm chặt, cả lọt thỏm trong vòng tay của một nam nhân tóc dài.

Bọn họ đang ân ái.

Ngay khi tên cấp định ló đầu xem, gã đội trưởng lập tức tắt phụt đèn pin. Tên cấp hồ nghi chằm chằm con hẻm: "Đội trưởng..."

Lời còn dứt gã cắt ngang: "Cậu dẫn tiếp tục truy lùng . Tôi việc bận, lát nữa sẽ qua ."

Giọng gã khàn đặc, nét mặt hiện rõ vẻ thèm khát, gấp gáp thể chờ đợi thêm.

Tên cấp định thêm gì đó, nhưng khi bắt gặp đôi mắt vằn vện tia m.á.u của đội trưởng, gã bỗng thấy lạnh gáy. Trông đội trưởng lúc như thứ tà thuật nào đó mê hoặc, mất trí.

"Rõ!" Trước khi rời , tên cấp còn ngoái con hẻm sâu hun hút, bất giác rùng một cái.

linh cảm nơi đang ẩn chứa một con quái vật chuyên hút tinh khí .

Đợi đám cấp khuất, tên đội trưởng nới lỏng cổ áo đang thít chặt. Cổ gã mọc đầy những sợi lông tơ màu trắng. Gã chậm rãi tiến về phía hai đang quấn lấy .

Gã xoay cổ tay, bật sáng chiếc đèn vòng tay. Trong góc tường, khuôn mặt Ates che phủ bởi lớp lụa trắng, cặp đùi thô tráng nâng lên, gác hờ lên chiếc thùng carton cũ nát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ga-trai-ran-roi-bi-ep-lam-trung-mau/chuong-20-duc-tinh-trong-ngo-toi.html.]

Tên đội trưởng vội vã vươn tay, khao khát chạm làn da màu lúa mạch . Những khối cơ bắp rắn rỏi, căng tràn sức sống khiến gã đỏ mắt thèm thuồng. Gã dâm đãng: "Tìm cực phẩm thế ?"

liên tưởng Ates với kẻ đang truy nã. Trong suy nghĩ của gã, kẻ to gan dám đột nhập viện nghiên cứu chắc chắn là một tên trời cao đất dày, chứ thể là một vưu vật quyến rũ nhường .

Chỉ mới vuốt ve gò má Ates, gã đội trưởng lập tức khẳng định bọn họ tuyệt đối tình nhân.

Một đại mỹ nhân bực , chắc chắn sẽ cam tâm tình nguyện ở bên cạnh một đàn ông duy nhất. Dù danh phận với ai chăng nữa, thì những gã giống đực khác cũng sẽ như thiêu lao lửa mà tranh giành.

Nghĩ , gã đinh ninh nam nhân đang ân ái với Ates trong hẻm tối chỉ là một kẻ theo đuổi thấp hèn.

Bị ép chặt tường, Ates chợt cảm nhận một luồng thở xa lạ. Cảm giác khác biệt với Atafi, giống hệt như một gã thô lỗ, thiếu giáo d.ụ.c đang sấn sổ gần.

Sự nhớp nhúa của kẻ đó khiến nổi điên.

Atafi lùi , nở nụ nửa miệng gã đội trưởng mời mà đến. Gã đội trưởng đang định giở trò đồi bại, đưa tay sờ soạng Ates.

Ates lập tức gồng cánh tay, chống thẳng n.g.ự.c gã, cự tuyệt sự tiếp cận tởm lợm . Hắn dùng sức đẩy mạnh, khiến gã đội trưởng loạng choạng lùi , suýt ngã nhào xuống đất.

Nụ môi Atafi vẫn vô cùng ôn nhu, nhưng ánh mắt y lạnh lẽo như băng. Những sợi dây leo từ lòng đất trồi lên, há rộng chiếc miệng đầy răng nhọn. Y khẽ nghiêng đầu, những lọn tóc xanh lục hàng mi cong vút vương lấy.

Dây leo lao vút tới, úp chặt lấy mặt gã đội trưởng, nhanh chóng dùng miệng hút nuốt trọn đầu gã, gã tiếp tục "hầu hạ" Ates.

Những sợi dây leo khác tách , lặng lẽ kéo lê gã đội trưởng góc khuất. Chúng cuộn siết lấy cơ thể gã. Chiếc miệng khổng lồ của dây leo nuốt chửng đầu gã, hàng răng nhọn hoắt xuyên thủng động mạch cổ.

Rắc!

Trước khi gã tắt thở, Atafi khẽ nhạt qua lớp dây leo: "Cút."

Lũ dây leo hành động vô cùng cẩn trọng, để một giọt m.á.u nào b.ắ.n ngoài. Chúng lột phăng bộ quân phục màu xanh sẫm của gã, giật đứt huy hiệu để biến nó thành một bộ quần áo bình thường, c.ắ.n đứt vạt áo khoác, biến nó thành một chiếc áo lửng.

Giờ thì chẳng ai nhận đó từng là quân phục nữa.

Bên tai còn tạp âm, chỉ còn những sợi dây leo đang quấn quanh cơ ngực. Ates giật phăng mảnh lụa mỏng mặt xuống, gắt gỏng: "Đây là cách mà ngươi nghĩ đấy hả!"

Cái quái quỷ gì thế ?

Atafi khoác chiếc áo lửng lên Ates, đôi mắt cong cong ý : " hiệu quả, đúng thưa các hạ?"

Ates nhớ âm thanh nhai xương thịt rôm rốp mà da đầu tê dại. Hắn ném cho Atafi một ánh đầy ẩn ý.

Đã vết xe đổ của Baraka, niềm tin của dành cho Trùng tộc lúc rớt t.h.ả.m hại.

"Nhiệm vụ 2.1: Giải cứu thị trấn (Tiến độ 65%)"

"Nhiệm vụ 1: Thuần phục một con sâu (Tiến độ 80%)"

"Nhiệm vụ 1.1: Thuần phục 002 (Tiến độ 40%)"

"Khoan ." Ates thông báo của hệ thống thu hút sự chú ý. "Tiến độ thuần phục tụt giảm thế ?"

Hắn vội vàng kiểm tra độ trung thành, phát hiện con vẫn hiển thị 100%.

001 rụt rè lên tiếng: "Xin ký chủ lưu ý, khi tiến độ thuần phục quá thấp, sẽ kích hoạt một kết cục vô cùng tồi tệ."

Vốn định vứt bỏ Atafi đây, nhưng câu , sắc mặt Ates lập tức đen kịt. Nói cách khác, đảm bảo tiến độ của từng con sâu đều đạt 100%.

001 cũng thừa quy định quá sức vô lý nên xong liền rụt cổ giả c.h.ế.t, dám ho he nửa lời.

"Các hạ."

Atafi tiến sát từ lúc nào. Y dùng lọn tóc của nghịch ngợm gò má Ates: "Ngài đang chuyện với ai ?"

Ates giật thót , tưởng y phát hiện cuộc đối thoại giữa và 001. nhanh, bình tĩnh , nhận đây chỉ là một phép thử của Atafi.

Lili♡Chan

Hắn né tránh ánh mắt của y, đón lấy chiếc áo khoác từ dây leo tròng . Chiếc áo quá nhỏ, chỉ miễn cưỡng che bờ n.g.ự.c vạm vỡ, phơi bày trọn vẹn tám múi cơ bụng săn chắc. Lớp vải bó sát siết chặt lấy cơ thể, hằn lên những vết đỏ làn da màu lúa mạch, khiến trông như một món quà tinh xảo bọc kín kẽ.

Với bộ dạng , bước ngoài chẳng ai nghĩ là kẻ đang trốn chạy, mà chỉ giống một gã ân ái cuồng nhiệt với tình nhân.

"Ai với ai cái gì?" Ates cố ý chau mày, vờ như đang bực bội: " , nhân lúc bọn chúng khỏi, chúng mau tìm chỗ ẩn nấp ."

Ngay khi Ates định bước khỏi hẻm, Atafi bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay . Bàn tay lạnh ngắt của y khiến Ates khẽ rùng .

Atafi dùng đôi mắt màu xanh lục gắt gao chằm chằm : "Các hạ dường như chẳng hề quan tâm đến . Ngài lúc nào cũng phớt lờ . Ta tận tâm làm việc vì ngài, mà ngài tìm một con trùng khác ở viện nghiên cứu."

Atafi khẽ nghiêng đầu, nụ vẫn ôn nhu như nước: "Ngài nhận đúng ? Nhận là một con sâu."

Lời dứt, chính giữa khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú của y bỗng nứt toác một khe hở đen ngòm. Những chiếc răng nanh gớm ghiếc tranh thò khỏi vết nứt.

Giọng của y trở nên quái dị, âm vang rùng rợn như một lời nguyền rủa: "Cho nên... vẫn là ăn thịt ngài thì hơn..."

Bốp!

Y còn dứt câu, Ates vung một cú đ.ấ.m trời giáng. Nắm đ.ấ.m to như bao cát nện thẳng cái đầu gớm ghiếc kịp chui hẳn khỏi khe nứt.

Atafi kịp phản ứng, Ates bóp cổ, đè nghiến xuống đất. Hắn dạng chân y, gầm lên: "Phiền c.h.ế.t !"

"Ta quản ngươi là sâu chắc? Liên quan quái gì đến !"

"Muốn theo thì , để mắt tới cũng , nhưng hãy tự lấy bản lĩnh của mà chứng minh!"

Loading...