Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-26 04:52:52
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện thể !
Hạ Hiểu Viễn: “Cậu nhỏ giọng chút.”
Ồ ồ.
Tần Thừa Phi tỏ vẻ .
Hạ Hiểu Viễn sắp hổ đến mức lấy chân đào đất .
Hai ghé sát , Tần Thừa Phi tiếp tục hóng chuyện: “Là đối tác quen ?”
Hạ Hiểu Viễn thầm vẫn là đừng hỏi nữa.
Lắc đầu, trả lời.
Tần Thừa Phi: “Không là đồng nghiệp công ty đấy chứ?”
Hạ Hiểu Viễn lập tức : “Không .”
Lúc đột nhiên tiếng : “Hạ Hiểu Viễn?”
Hạ Hiểu Viễn đầu, hóa là một đồng nghiệp quen ở công ty khác.
Đối phương xuống bên Hạ Hiểu Viễn: “Trùng hợp , cũng đến.”
Tần Thừa Phi lướt qua Hạ Hiểu Viễn sang bên , đồng nghiệp quen cũng thấy Tần Thừa Phi, Hạ Hiểu Viễn liền giới thiệu hai với .
Như thế, khi salon bắt đầu, ba cùng thấp giọng chuyện phiếm, vị đồng nghiệp Hạ Hiểu Viễn quen còn thêm WeChat với Tần Thừa Phi.
Không lâu , ghế kín, tổ chức bảo cần câu nệ, hiện trường đồ ăn thức uống, thể tự do hoạt động, hôm nay là salon, cũng tọa đàm.
Nói như xong, khí trong phòng họp thả lỏng, ít dậy lấy đồ ăn.
Người đồng nghiệp bên tay trái Hạ Hiểu Viễn khẽ với Hạ Hiểu Viễn: “Nói thì , cũng thật sự chuẩn tiệc , đều là chút bánh kem, đồ uống gì đó thôi.”
Hạ Hiểu Viễn : “Cũng sẽ thật sự đến đây ăn gì .”
Người đồng nghiệp đùa: “Anh chuẩn thì ăn chứ, đến lúc đó họ giảng ở ợ , cái đừng trách .”
Tần Thừa Phi: “Xem gì uống .”
Ba dậy.
Ước chừng đợi mười lăm phút, lúc trong phòng họp rảnh rỗi chuyện ong ong ong, một đàn ông mặc vest, dáng trung bình, tinh thần khí sáng láng hơn bốn mươi tuổi bước nhanh lên bục.
Người đến chính là nhà đầu tư nổi tiếng trong ngành, Lâm Húc Hàm.
Lâm Húc Hàm đến, trong phòng họp liền vang lên tiếng vỗ tay, còn cao giọng gọi Lâm tổng.
Lâm Húc Hàm cởi áo khoác vest, hướng về phía phòng họp chắp tay ngực, là cảm ơn tiếng vỗ tay cũng là chào hỏi.
Rất nhanh hai vị khách quý khác cũng đến, salon chính thức bắt đầu…
Hạ Hiểu Viễn nghiêm túc, loại hình thức thảo luận bàn tròn chuyện thoải mái thường xuyên gặp , các đại lão thảo luận hoặc là nội dung về mặt quyết sách, tình hình ngành, hoặc là tâm đắc và hiểu của họ, chi tiết kinh nghiệm, công khai ở salon, ít nhiều là một loại truyền thụ kinh nghiệm, khiến thu lợi ích ít.
Mọi đều nghiêm túc, thậm chí đang ghi chép, đến những chủ đề nhẹ nhàng khiến ôm bụng , trong phòng họp một mảnh , thể thể hiện mặt hài hước của các đại lão.
Hạ Hiểu Viễn theo đó nghĩ đến Lục Sâm, cảm thấy lợi hại ngược thường là thoải mái.
Lại khỏi nghĩ, là vì lợi hại, cho nên mới thể giữ sự thoải mái?
Hay là vì bản thể làm căng chùng độ, mới thể kiểm soát công việc sự nghiệp hơn?
Hạ Hiểu Viễn từ đáy lòng cảm thấy những đều lợi hại.
Mà chuyện chuyện, cũng quả nhiên đến chủ đề nóng gần đây là chatgpt, Hạ Hiểu Viễn và Tần Thừa Phi sớm đoán điểm ăn ý một cái.
Nghe , thần kỳ, ít điểm thế mà đều là Lục Sâm từng với Hạ Hiểu Viễn, Hạ Hiểu Viễn thuật cho Tần Thừa Phi.
Tần Thừa Phi cùng Hạ Hiểu Viễn đối mắt.
Tần Thừa Phi ghé sát , che miệng thấp giọng: “Người những điều với cũng là đại lão nhỉ.”
Hạ Hiểu Viễn gật đầu cũng lắc đầu, hiệu Tần Thừa Phi tiếp tục .
Kết quả , bục Lâm Húc Hàm mấy chuyện hăng say lên, Lâm Húc Hàm thế mà đương trường tuyên bố ông nhất định sẽ làm phiên bản chatgpt trong nước, chỉ sẽ làm, chỉ là suông, ông quyết định cá nhân bỏ vốn 65 triệu, đến lúc đó hoan nghênh các nhà đầu tư góp vốn, hoan nghênh đội ngũ kỹ thuật gia nhập, cùng làm phiên bản chatgpt trong nước.
Một câu làm nổ tung hiện trường, trong phòng họp thảo luận sôi nổi.
Tần Thừa Phi ghé sát Hạ Hiểu Viễn: “Giống y như , nhà tư bản kéo bàn cờ mới làm việc.”
Hạ Hiểu Viễn đang định mở miệng, còn kịp , Tần Thừa Phi đột nhiên giơ cao tay.
Hạ Hiểu Viễn: ?
Mọi cũng đều theo đó , các đại lão bục cho Tần Thừa Phi đang giơ tay cơ hội phát biểu.
Tần Thừa Phi dậy, thần thái vững vàng, câu chữ kiên định rõ ràng: “Nếu ngài cá nhân đầu tư 65 triệu RMB, thì vốn gọi cổ phần đạt tới bao nhiêu? Hai trăm triệu ba trăm triệu, là năm trăm triệu sáu trăm triệu, hoặc là nhiều hơn?”
“Mọi đều , tiền càng nhiều, chiếm cổ phần khẳng định càng cao.”
“Vậy đến lúc đó đội ngũ kỹ thuật góp vốn bằng kỹ thuật chiếm bao nhiêu? Quá thấp thì sẽ cản trở năng suất của kỹ thuật trong bộ phân đoạn ?”
“Còn một điểm nữa, giống như loại mô hình lớn , chạy một cần đến hàng trăm triệu, khoản đầu tư cá nhân và vốn đầu tư gọi cổ phần tiếp theo mà ngài , thể nào căn bản đủ ?”
“Hay là , mục đích của ngài chỉ là tính toán tiên mượn việc để mắt thị trường, vấn đề tiếp theo để .”
Hạ Hiểu Viễn: “……………”
Toàn trường đều im lặng.
Ngồi bên cạnh, Hạ Hiểu Viễn giơ tay đỡ trán —— em thật sự đổi chút nào, vẫn là cái giành vị trí quản lý tập sự thứ nhất liền trực tiếp xông văn phòng giám đốc nhân sự “chất vấn” lúc .
Những lời thảo luận riêng tư, tự ngẫm thì , làm gì.
Nói chẳng là công khai diss mấy vị đại lão bục, đặc biệt là Lâm Húc Hàm, bọn họ chỉ kéo bàn cờ mắt thị trường cắt rau hẹ .
Trong nhà nhất thời im lặng đến mức kim rơi cũng thể thấy tiếng động, làm Hạ Hiểu Viễn chỉ giơ tay che mặt.
Tần Thừa Phi thì , xong liền xuống, một cách nhẹ nhàng gánh nặng tâm lý, như thể là đang khen , chứ đang diss .
Hạ Hiểu Viễn yên lặng liếc , Tần Thừa Phi qua, biểu cảm nhẹ nhàng, phảng phất đang : Tôi xong . Có cũng tệ lắm .
Hạ Hiểu Viễn: “…”
Quả thực nỡ .
Mấy vị đại lão bục lúc mới dùng nụ để giảm bớt sự hổ, mấy câu lướt qua chủ đề.
Ý của Lâm Húc Hàm, tiền xác thực là một vấn đề, điểm ông phủ nhận, nhưng trong nước và trong ngành cũng thiếu tiền, vốn cần thiết để làm phiên bản chatgpt trong nước, đến lúc đó nhất định đều sẽ giải quyết .
Nghe mà Hạ Hiểu Viễn và Tần Thừa Phi bắt đầu —— trong nước và trong ngành thiếu tiền, liên quan gì đến ông , tự xưng đầu tư 65 triệu làm đầu tàu chứ?
Đây chẳng cũng như .
Thấy Tần Thừa Phi định động đậy, Hạ Hiểu Viễn lập tức dùng ánh mắt cảnh cáo: Đừng giơ tay! Nín!
Mà lúc , vô cùng bất ngờ, Hạ Hiểu Viễn đột nhiên thấy tên Lục Sâm ——
Không là Lâm Húc Hàm bọn họ vì sang chuyện khác là gì, tóm mấy đến SP, đến SP xong, liền nhắc đến hai chữ Lục Sâm, Lục Sâm sớm hai năm từng chuyến cá nhân tham quan công ty AI chủ quản của chatgpt, lẽ SP sớm bắt đầu khai phá phương diện ngôn ngữ tự nhiên chuyên sâu.
Lại Lục Sâm vẫn luôn là làm đại sự hé răng.
Hạ Hiểu Viễn sửng sốt, nữa cùng Tần Thừa Phi đối mắt, Tần Thừa Phi nghĩ thế nào Hạ Hiểu Viễn , Hạ Hiểu Viễn , trừ việc bất ngờ tên Lục Sâm và Lâm Húc Hàm bọn họ chuyện liên quan đến Lục Sâm, chính là luôn cảm thấy chỗ nào đó kỳ kỳ, đúng lắm.
Yên lặng cân nhắc một chút, Hạ Hiểu Viễn phản ứng chỗ đúng:
Nếu đến SP, thể làm phiên bản chatgpt trong nước, khẳng định Lục Sâm cá nhân, mà là công ty Lục Sâm.
Vậy tại Lâm Húc Hàm lúc đến điểm , Đường Hành Châu Đường tổng, mà Lục Sâm?
Đường tổng chẳng mới là CEO của SP .
Chẳng lẽ Lục Sâm, phụ trách Phòng Dự án , tên tuổi trong ngành cũng vang dội như sấm bên tai?
Hoặc là SP nếu làm phiên bản chatgpt trong nước, sẽ trực tiếp giao cho Lục Sâm quyền phụ trách?
Cho nên nhắc đến SP, bọn họ trực tiếp liền đề cập đến Lục Sâm?
?
Hạ Hiểu Viễn luôn cảm thấy chỗ nào đúng lắm.
Lâm Húc Hàm bọn họ lúc hỏi Tần Thừa Phi đang giơ tay là của công ty nào.
Tần Thừa Phi: “Sprees.”
Lâm Húc Hàm bọn họ , :
“Hiểu , đến phá đám đây mà.”
“Những lời đó, thật đúng là chút phong vị của Lục Sâm.”
“Lục Sâm mắng cũng như .”
“Cái đó thì thật , nhưng Lục tổng làm việc vẫn mạnh mẽ, đều chút sợ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-90.html.]
…
Hạ Hiểu Viễn , chút hương vị khác lạ —— “Oa, bạn trai lợi hại như .”
Hạ Hiểu Viễn yên lặng .
Tần Thừa Phi hỏi cái gì, Hạ Hiểu Viễn thấp giọng: “Cười làm dự án gặp Lâm Húc Hàm nhất nên đường vòng.”
Tần Thừa Phi ngây thơ hỏi: “Tôi đắc tội ông .”
Cậu xem.
Hạ Hiểu Viễn: “Tự nghĩ .”
Người đồng nghiệp quen bên trái Hạ Hiểu Viễn lúc ghé sát : “Lục Sâm là ai?”
Hạ Hiểu Viễn: “Lãnh đạo phòng chúng .”
Tần Thừa Phi: “Đại lão bản.”
Hạ Hiểu Viễn dừng , kỳ quái Tần Thừa Phi.
Mọi vẫn luôn gọi Lục Sâm là Boss lớn (Đại Boss), bất kể là miệng trong nhóm chat đều gọi như .
Tuy rằng Boss dịch thẳng xác thực là lão bản, Đại Boss phiên dịch là Đại lão bản, nhưng Tần Thừa Phi tại gọi như .
Gọi như dễ làm hiểu lầm .
Quả nhiên, đồng nghiệp: “Boss SP của các Đường Hành Châu .”
Hạ Hiểu Viễn thấp giọng giải thích: “Là Đường tổng, chúng ngày thường gọi Lục tổng cũng đều gọi là Đại Boss.”
Lần đổi Tần Thừa Phi kỳ quái Hạ Hiểu Viễn: ? Cậu tại như . Rõ ràng Lục tổng mới là Boss.
đây chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ thể nhỏ hơn, qua liền quên, ai để ý.
Salon kết thúc, Hạ Hiểu Viễn, Tần Thừa Phi cùng vị đồng nghiệp quen giải tán, cùng hẹn ăn khuya ở gần đó.
Ba ăn chuyện, Hạ Hiểu Viễn gửi tin nhắn cho Lục Sâm, đang ăn khuya cùng Tần Thừa Phi bọn họ, về muộn, đến lúc đó qua chỗ .
Lục Sâm: 【 Được. 】
Lục Sâm: 【 Đừng uống quá nhiều. 】
Lục Sâm: 【 Lái xe , lái xe thì lát nữa gọi tài xế lái , đừng tự lái. 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Không uống rượu, bọn em ăn đồ Tân Cương, thịt dê xiên, kèm Coca. 】
Hai đang chuyện, Hạ Hiểu Viễn tranh thủ thời gian nhắn tin với Lục Sâm: 【 Hôm nay salon, Lâm Húc Hàm bọn họ còn nhắc đến . 】
Lục Sâm: 【 Ừm? 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Nói từng chuyến cá nhân tham quan OpenAI, làm bắt đầu làm phiên bản chatgpt trong nước . 】
Lục Sâm: 【 Vậy . 】
Hạ Hiểu Viễn câu “Vậy ” là thể tưởng tượng thần sắc khẽ của Lục Sâm ở đầu dây bên .
Hạ Hiểu Viễn cũng : 【 Phải ? Vậy ? 】
Gửi xong tin nhắn, tạm thời buông điện thoại, ăn miếng thức ăn, chuyện vài câu với Tần Thừa Phi bọn họ.
Lại cầm điện thoại lên, Lục Sâm: 【 Có. 】
Hạ Hiểu Viễn thấy, kinh ngạc đến mắt mở to.
Có?
Hạ Hiểu Viễn: 【 ?????????? 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Thật sự? 】
Lục Sâm: 【 Ừm, thật sự. 】
Hạ Hiểu Viễn cầm điện thoại lập tức dậy.
Tần Thừa Phi một bên cùng đồng nghiệp đối diện cùng qua.
Hạ Hiểu Viễn: “Tôi ngoài gọi điện thoại.”
Đến ngoài cửa nhà ăn, bên lề đường, Hạ Hiểu Viễn gọi điện thoại cho Lục Sâm, đổ chuông một tiếng liền thông, “Alo”, là giọng trầm thấp nhanh chậm đặc trưng của Lục Sâm.
Hạ Hiểu Viễn giọng điệu vui sướng cao vút: “Thật sự ?”
Lục Sâm: “Chuyện ý nghĩa lừa gạt em.”
Hạ Hiểu Viễn kinh hỉ hỏi nữa: “Thật sự !?”
Quá kinh hỉ.
Lục Sâm ở đầu dây bên , khẳng định: “Ừm, thật sự, khoác lác.”
Hạ Hiểu Viễn như sợ khác thấy, giơ tay che miệng thấp giọng, về phía góc gốc cây: “Khi nào? Bao lâu ? Em xem qua dự án trong danh mục hậu đài.”
“Bí mật công ty ?”
“Vậy thể với em ?”
Lục Sâm nhanh chậm: “Nói với em thì với em, gì thể cho em.”
“Gần hai năm , tính là lâu.”
“Nghiệp vụ đặt ở ngoài công ty, cho nên nhiều lắm.”
Hạ Hiểu Viễn quá kinh hỉ, quả thực còn vui hơn cả việc chính chốt dự án.
“Khó trách với em về cái khẳng định như .”
Lục Sâm: “Lần với em tính là nhiều, còn đang ở giai đoạn chạy mô hình, cũng chuyên gia về phương diện kỹ thuật, thể với em hạn.”
Dáng vẻ Hạ Hiểu Viễn đặc biệt hứng thú: “Có hai năm , công ty đốt nhiều tiền . Công ty chúng cũng kéo bàn cờ gọi cổ phần , là tự làm?”
Lục Sâm: “Không gọi cổ phần, cần thiết kéo vốn, bản kỹ thuật chiếm tỷ lệ cổ phần cao hơn. Tiền thì tiêu một ít, cũng , đều trong dự toán.”
…
Hạ Hiểu Viễn chuyện điện thoại xong vui vẻ về nhà ăn, còn tưởng vệ sinh mà sảng khoái đến mức nào.
Tần Thừa Phi thấy liền cảm thấy khẳng định là gọi điện thoại với bạn trai xong cao hứng.
Kết quả Hạ Hiểu Viễn xuống, nâng ly một câu: “Đến đây, chúng vì SP làm một ly.”
Người đồng nghiệp: ?
Tần Thừa Phi cũng nâng ly theo: ?
Nói thế nào đây?
Hạ Hiểu Viễn: “Thì chúc công ty ngày càng , việc thuận lợi.”
—
Hạ Hiểu Viễn vốn định ăn khuya xong trực tiếp về nhà, thời gian cũng khuya.
công ty đang tự khai phá phiên bản chatgpt trong nước, thậm chí khai phá hai năm, các đồng nghiệp trong nước xa, Hạ Hiểu Viễn nhất thời nhảy nhót đến hưng phấn quá mức, buổi tối muộn vẫn đến Yến Lan Loan.
Lúc thang máy lên đồng hồ, thấy gần 12 giờ, nghĩ Lục Sâm ngủ .
Ngủ .
Không gửi tin nhắn chúc ngủ ngon qua, chắc là ngủ nhỉ.
Cửa thang máy mở rộng, đèn tầng một tắt, đèn cảm ứng sáng lên.
Hạ Hiểu Viễn cởi giày, rón rén về phía cầu thang, rón rén lên cầu thang, đèn cảm ứng lầu hai cũng sáng lên, tường kính phòng ngủ chính ánh sáng xuyên qua, dễ phán đoán ngủ , ít nhất về phòng.
Hạ Hiểu Viễn đến cửa phòng ngủ chính, nhẹ nhàng gõ cửa, bên trong cửa phản ứng, nhẹ nhàng gõ gõ, “Anh?”, chậm rãi đẩy cửa, ánh mắt và đầu thăm dò .
Tập trung , đèn bàn trong phòng sáng lên, Lục Sâm ngủ, đang dựa đầu giường, ngước mắt qua.
Thấy là Hạ Hiểu Viễn, Lục Sâm mỉm : “Anh tưởng chuột nhắt đến, còn đang nghĩ Hạ Hạ bắt chuột.”
“Anh ngủ .”
Hạ Hiểu Viễn đẩy cửa .
Lục Sâm giơ tay, hiệu Hạ Hiểu Viễn đây, hỏi: “Không qua .”
Hạ Hiểu Viễn đến mép giường xuống: “Buổi tối với em những cái đó, em tò mò mà, liền qua đây.”
Lục Sâm , mặt đầy vẻ sủng nịch: “Hóa là em bé tò mò đến.”
Nói dậy, “Hôn một cái.”
Hạ Hiểu Viễn nâng cằm, hôn Lục Sâm một cái, một cái đủ, hôn cái thứ hai, thứ ba, thứ tư.
Hôn đến Hạ Hiểu Viễn : “Anh thấy mùi , em buổi tối ăn nhiều thịt dê xiên.”
Là chút mùi than củi, Lục Sâm giọng vững vàng, ngón tay dán cằm Hạ Hiểu Viễn, hôn : “Vừa để cũng nếm thử.”