Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-03-26 04:52:31
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Hiểu Viễn lái xe về căn hộ.

Ngồi thang máy lên lầu, cúi đầu con báo bạc áo khoác, giơ tay chạm chạm, thích.

Nếu là , sẽ để ý chiếc ghim cài áo đắt tiền , nhưng hiện tại so với giá cả, chỉ đơn thuần vui vẻ vì Lục Sâm tặng quà.

Rõ ràng tay trái còn cầm bộ quần áo Từ Nhược Manh tặng, đều là quà, nhưng sự chú ý của dồn chiếc ghim cài áo.

Ngồi thang máy bao lâu liền ngắm ghim cài áo bấy lâu, tình cảm yêu thích thể hiện rõ ngoài.

Về đến căn hộ nhà, cố ý gương lớn ở tầng một soi soi, chiếc ghim cài áo trong gương, mãi cho đến khi Từ Nhược Manh gọi điện thoại cho , hỏi về đến nhà , nhắc nhớ thử bộ quần áo xem .

Hạ Hiểu Viễn xoay đến sofa lấy quần áo: “Được , tớ thử ngay đây.”

Từ Nhược Manh ở đầu dây bên đột nhiên một câu: “Cậu thật sự suy xét Anh Lục ?”

Hạ Hiểu Viễn , oán trách: “Suy xét! Được ?”

Ngăn Từ Nhược Manh mở miệng : “Quần áo còn thử .”

Từ Nhược Manh: “Thử thử thử, mặc xong gọi video cho tớ, tớ xem nào.”

Chờ Hạ Hiểu Viễn gương nữa: Quần jean xanh biển, áo len lót nền cổ tròn màu trắng, áo khoác da dáng ngắn màu nâu sẫm.

Khác với phong cách thường ngày thoải mái và vest công sở, bộ đồ từ đầu đến chân thời thượng.

Hạ Hiểu Viễn tự trong gương, cũng cảm thấy khác so với ngày thường.

Cậu gọi video cho Từ Nhược Manh, màn hình hướng gương, Từ Nhược Manh ở đầu dây bên oa oa kêu loạn: “Đẹp ! Quả nhiên vẫn là gu thẩm mỹ của tớ khá .”

“Cậu ngày thường mặc mấy bộ đó gọi là gì chứ.”

“Sau cứ mặc như !”

“Đẹp trai c.h.ế.t ! Quá trai!”

Từ Nhược Manh kêu tiếp: “Mau gửi cho Anh Lục của xem , làm lác mắt !”

Nói thật sự cúp video.

Hạ Hiểu Viễn buồn : Cái gì .

Cậu đương nhiên sẽ gửi, về phía sofa cởi áo khoác da, lúc cởi áo cúi mắt thấy chiếc áo khoác đang vắt lưng sofa cùng con báo bạc cài ve áo, ý nghĩ chợt lóe, động tác cởi áo của Hạ Hiểu Viễn dừng , mặc áo khoác, về phía gương, giơ điện thoại lên.

Hạ Hiểu Viễn: 【 ảnh tự chụp.jpg】

Lúc gửi ảnh chụp cho Lục Sâm, Hạ Hiểu Viễn chính cũng phát hiện đang yên lặng nhấp môi .

Từ Nhược Manh: 【 Gửi gửi . 】

Từ Nhược Manh: 【 Làm lác mắt , làm lác mắt . 】

Hạ Hiểu Viễn đang định trả lời, tin nhắn của Lục Sâm tới.

Lục Sâm: 【 ngón tay cái.jpg】

Lục Sâm: 【 Tiểu Viễn của chúng thật là ưa . 】

Hạ Hiểu Viễn điện thoại cong khóe môi.

Cậu trả lời Từ Nhược Manh : 【 Ừ, làm lác mắt . 】

Lại trả lời Lục Sâm: 【 Chỉ thôi ? 】

Từ Nhược Manh: 【 tiểu miêu lăn lộn.jpg】

Lục Sâm: 【 Xem khen đủ. 】

Hạ Hiểu Viễn: 【 Không đủ. 】

Lục Sâm gửi tin nhắn thoại: “Anh chỉ thấy ảnh chụp, ảnh chụp bằng 1% thật.”

“Em mặt , khen ngợi một phen.”

Hạ Hiểu Viễn , khóe miệng hận thể ngoác đến tận mang tai.

Đều định cởi áo khoác da , nghĩ nghĩ, mặc , chụp thêm mấy tấm ảnh trong gương, gửi cho Lục Sâm.

Yến Lan Loan, Lục Sâm xem từng tấm một, xem xong xem nữa, bên môi nở nụ .

Buổi tối, Hạ Hiểu Viễn giường, trong tay giơ con báo bạc, yên lặng ngắm .

Cậu mới tìm kiếm mạng, xác thực là hàng xa xỉ, là mẫu mới năm nay, giá niêm yết gần mấy chục vạn.

Đắt như . Cậu nghĩ.

lúc cũng rối rắm về giá cả, chỉ đơn thuần nâng chiếc ghim cài áo lên mắt ngắm .

Ban đầu xác thực là đang thưởng thức, , tầm mắt phía , suy nghĩ bay xa, nghĩ đến cảnh tượng Lục Sâm những lời đó với khi tặng ghim cài áo, , chính cũng đang cái gì, biến thành chỉ đơn thuần cầm con báo bạc trong tay ngắm nghía.

Xoay nghiêng, ghim cài áo trong tay, nữa nghĩ đến những lời mang theo chút mạnh mẽ của Lục Sâm với , Hạ Hiểu Viễn yên lặng nhấp môi, đáy lòng hừ một tiếng, nghĩ: Còn hung dữ với .

Trách thì trách , thần sắc là vui mừng sung sướng.

Lại xoay , đột nhiên nghĩ: Lục Sâm và yêu cũ chia tay thế nào? Chẳng lẽ là tình cảm hợp?

Ngày hôm , Hạ Hiểu Viễn tinh thần phấn chấn làm, mặc chính là bộ quần áo Từ Nhược Manh tặng ngày hôm qua.

Ngày làm việc đầu tiên Tết, văn phòng, liền làm kinh ngạc các đồng nghiệp đến: Oa ~~ Đẹp trai thế .

đùa: “Tiểu Viễn , thật sự một nâng tầm nhan sắc của cả Phòng Dự án chúng đấy.”

Hạ Hiểu Viễn , xuống, cũng đùa: “Đáng tiếc nhan sắc thể ăn .”

“Ai nhan sắc thể ăn ?”

Thường Bắc đẩy cửa , cũng một đồ mới, qua một cái Tết rạng rỡ hẳn lên, tinh thần phấn chấn, phía là Tiêu Kỳ Y với kiểu tóc mới, ăn mặc thời thượng xinh .

Mọi chào hỏi: “Thường tổng sớm, năm mới lành.”

“Tiêu tổng năm mới lành.”

Tiêu Kỳ Y cửa, : “Nói nhan sắc thể ăn , đại soái ca Thường tổng của các cô đầu tiên phục đấy.”

Tiếp theo thấy Hạ Hiểu Viễn, mắt sáng lên, kinh ngạc đến mức về chỗ đầu : “Đẹp trai .”

Thường Bắc cũng chằm chằm Hạ Hiểu Viễn, trực tiếp “Ngọa tào” một tiếng, hô lên tiếng lòng của , làm cả văn phòng bật .

Thường Bắc xuống, đầu Hạ Hiểu Viễn, một câu: “Cậu nghỉ phép về thẩm mỹ ?”

Hạ Hiểu Viễn bận việc trong tay giọng vui vẻ trả lời: “Thẩm mỹ chứ.”

Trợ lý nữ của Thường Bắc: “Tiểu Viễn, bệnh viện nào thế, mau giới thiệu cho Thường tổng chúng .”

Tiêu Kỳ Y : “Tôi cũng , bây giờ Thermage thôi đủ dùng .”

Tiết Cẩm Minh đẩy cửa văn phòng: “Thermage gì, dự án mới ?”

Người còn đến chỗ , lấy một xấp bao lì xì từ trong cặp tài liệu , hiệu cho trợ lý của đến lấy phát .

Mọi hoan hô: “Tiết tổng muôn năm!”

Trong văn phòng náo nhiệt một hồi, trong lúc đó Du Tuần và Tần Thừa Phi cũng đến, Du Tuần đến cũng là một xấp bao lì xì, Tần Thừa Phi quét mắt văn phòng, chỗ kinh ngạc Hạ Hiểu Viễn trai vô cùng.

Hạ Hiểu Viễn , chào hỏi: “Sớm nha, năm mới lành.”

Tần Thừa Phi: “Năm mới lành.”

Nói tiếp: “Cậu yêu đương ?”

A?

Hạ Hiểu Viễn mờ mịt đầu.

Tần Thừa Phi xuống, ánh mắt hiệu về phía Hạ Hiểu Viễn: “Sao mặc thành thế ?”

Hạ Hiểu Viễn buồn : “Mặc thành thế là yêu đương? Không ai quy định Phòng Dự án bắt buộc mặc vest.”

Giải thích: “Bạn tặng, hôm nay liền mặc.”

Giơ điện thoại, nhắc nhở Tần Thừa Phi: “Nhớ phát lì xì trong nhóm đấy.”

Vừa trợ lý đây, đưa hai phần lì xì của Du Tuần và Tiết Cẩm Minh cho hai .

Hạ Hiểu Viễn nhận lấy, lớn: “Cảm ơn Tiết tổng, cảm ơn Du tổng, chúng cũng .”

“Đều .”

Thường Bắc cũng ôm điện thoại: “Phát lì xì, phát lì xì.”

Buổi sáng, văn phòng liền đắm chìm trong khí náo nhiệt của việc phát lì xì.

Hạ Hiểu Viễn phát mấy chục bao lì xì trong nhóm xong, nghĩ nghĩ, cũng gửi cho Lục Sâm một bao lì xì 200, ghi chú “Khai xuân đại cát”.

Gửi xong gửi riêng cho Từ Nhược Manh một cái, gửi thêm một ít trong các nhóm liên quan đến công việc khác.

Tần Thừa Phi lúc lên tiếng hỏi : “Dự án năm kết thúc chứ?”

Hạ Hiểu Viễn: “Xong .”

Ngày đầu làm Tết bắt đầu bằng việc nhận lì xì và phát lì xì.

Chờ Hạ Hiểu Viễn bận công việc một lát cầm điện thoại lên, điện thoại hiện lên tin nhắn trả lời của Lục Sâm: 【 1314 Khai xuân đại cát 】

Không bao lì xì, là chuyển khoản.

Số tiền 1314.

Trọn đời trọn kiếp?

Hạ Hiểu Viễn : 【 Lục tổng, đây là bắt em làm việc cho Phòng Dự án cả đời ? 】

Bao lì xì 200 “Khai xuân đại cát” Lục Sâm nhận.

Lục Sâm: 【 Nhận . 】

Hạ Hiểu Viễn nhận.

Lục Sâm gửi đến một khoản chuyển khoản ghi chú “Khai xuân đại cát”.

Lần là 9999.

Hạ Hiểu Viễn: 【? 】

Lục Sâm: 【 Dài dài lâu lâu. 】

Hạ Hiểu Viễn: 【 Thật sự là làm cho cả đời ? 】

Lục Sâm: 【 đại khủng long sờ tiểu khủng long.jpg】

Lục Sâm: 【 Ngoan. 】

Lục Sâm: 【 Nhận lì xì, làm việc cho . 】

Hạ Hiểu Viễn dở dở .

Bên cạnh chỗ , Tần Thừa Phi đầu liền thấy Hạ Hiểu Viễn ôm điện thoại đang , và biểu tình rạng rỡ tươi tắn.

Tần Thừa Phi: Thật sự .

Hạ Hiểu Viễn lúc bắt đầu trêu chọc Lục Sâm WeChat: 【 Em hôm nay mặc bộ quần áo tối qua gửi xem đấy. 】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-74.html.]

【 Diện mạo mới. 】

【 Gặp mặt xem ? 】

Tiêu Kỳ Y lúc nhắn tin riêng OA: 【 Tiểu Viễn, bản scan giấy phép kinh doanh của Như Y Bạch Sức . 】

Hạ Hiểu Viễn buông điện thoại, trả lời: 【 Có, em gửi chị. 】

Thời gian buổi sáng trôi qua nhanh, ngày làm việc đầu tiên Tết, khí văn phòng cũng gấp gáp, bận rộn mà vẫn vui vẻ, còn tranh thủ thời gian rảnh đặt cà phê.

10 giờ rưỡi, ngay lúc mấy trợ lý hành chính đang thảo luận trưa nay ăn gì, nhà ăn công ty Tết món mới , đột nhiên, bộ văn phòng nháy mắt yên tĩnh .

Một đồng nghiệp đang dựa cạnh bàn khác uống cà phê đầu, bỗng thấy Lục Sâm hai tay đút túi ngoài cửa kính, thiếu chút nữa phun ngụm cà phê , vội vàng bước về chỗ .

Toàn bộ văn phòng trực tiếp lặng ngắt như tờ.

Hạ Hiểu Viễn còn kỳ lạ , ngẩng mắt khỏi máy tính đầu, trong văn phòng thấy gì, chỉ phát hiện tất cả đều đang yên lặng ở chỗ của , đầu , khóe mắt liếc về phía cửa kính, lúc mới thấy Lục Sâm ngoài cửa.

Hạ Hiểu Viễn nhẹ nhàng nhướng mày.

Rất nhanh, bóng dáng ngoài cửa thấy nữa, Thường Bắc ở phía đối diện thở phào.

Hạ Hiểu Viễn vài giây, dậy, vẻ mặt bình tĩnh giả vờ ngoài.

Thường Bắc trêu một câu: “Vội gặp sếp ?”

Hạ Hiểu Viễn: “Phòng vệ sinh.”

Đẩy cửa, ngoài.

Hành lang cách đó xa, Lục Sâm dừng bước nghiêng , tư thế chờ đợi.

Thấy Hạ Hiểu Viễn , Lục Sâm cong khóe môi, tiếp tục cất bước về phía .

Hạ Hiểu Viễn bước nhanh đuổi kịp, cố ý dùng vai huých nhẹ Lục Sâm, sóng vai giọng vui vẻ : “Đến xem em?”

Nói nhanh vài bước, xoay , đối mặt với Lục Sâm, lùi.

Lục Sâm mỉm , cúi mắt đ.á.n.h giá Hạ Hiểu Viễn, trầm “Ừm” một tiếng, tán thành: “Xác thực .”

Hạ Hiểu Viễn đè giọng: “Chỉ thôi ?”

Lục Sâm: “Rất trai.”

Hạ Hiểu Viễn mở to mắt: “Chỉ thôi ?”

Nói là gặp mặt khen ngợi một phen ?

Lục Sâm: “Ừm, chỉ thôi.”

Hạ Hiểu Viễn thần thái sáng láng, trừng mắt một lúc, tiến lên, dùng vai huých nhẹ Lục Sâm, vẻ hoạt bát.

Lục Sâm , lúc Hạ Hiểu Viễn huých vai , giơ tay giữ lấy cánh tay : “Buổi tối tan làm nhớ đến đây.”

Hạ Hiểu Viễn cố ý trừng mắt : Đến đây làm gì?

Quay về, vài bước, xoay , hướng về phía Lục Sâm, mỉm quen thuộc một cách lanh lợi nhướng mày.

Đẩy cửa về văn phòng, Hạ Hiểu Viễn tự cho là thu vẻ mặt, xuống, Tần Thừa Phi liếc qua, thuận miệng : “Phòng vệ sinh hôm nay cũng phát lì xì ?”

Hạ Hiểu Viễn: “A?”

Tần Thừa Phi qua, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt nghi hoặc: “Cậu vệ sinh vui vẻ thế làm gì?”

“…”

Hạ Hiểu Viễn thu thần sắc, giấu đầu hở đuôi hỏi : “Có .”

Tần Thừa Phi thu hồi tầm mắt, vội việc của : “Có chứ.”

Hạ Hiểu Viễn giơ tay sờ mặt: Có .

Được , lẽ chút vênh váo.

Buổi trưa, vì vội, sớm đến nhà ăn ăn cơm, xuống, Tần Thừa Phi thấy Hạ Hiểu Viễn bàn đối diện giơ điện thoại chụp ảnh bữa trưa động đũa, chụp xong nghịch điện thoại một lát, rõ ràng là đang gửi ảnh bữa trưa cho ai đó.

Tần Thừa Phi đầu tiên thấy Hạ Hiểu Viễn như , ăn hỏi: “Hội chứng kỳ nghỉ?”

?

Hạ Hiểu Viễn ngẩng đầu.

Tần Thừa Phi: “Gửi cho bạn gái?”

Hạ Hiểu Viễn lúc mới buông điện thoại, cầm đũa chuẩn ăn cơm: “Không , làm gì bạn gái.”

Cậu gửi cho Lục Sâm.

Tần Thừa Phi: Không ?

Luôn cảm thấy Hạ Hiểu Viễn kỳ nghỉ chút giống năm .

Quả nhiên, trong suốt bữa trưa, Hạ Hiểu Viễn ăn nghịch điện thoại, và mặt luôn mang nụ .

Tần Thừa Phi chút tò mò: “Cậu đang chuyện công việc?”

Khẳng định .

Hạ Hiểu Viễn hàm hồ : “Nói chuyện phiếm với bạn bè.”

Tần Thừa Phi hỏi nữa: “Bạn gái?”

Hạ Hiểu Viễn ngước mắt: “Nam.”

Tần Thừa Phi giật : Bạn trai?

Hạ Hiểu Viễn: “Bạn bè, là nam giới.”

Tần Thừa Phi càng tò mò: Bạn bè nam giới chuyện vui vẻ như ? Chủ đề thú vị/hài hước lắm đây.

Hạ Hiểu Viễn cúi đầu tiếp tục ăn chuyện phiếm với Lục Sâm, bao lâu, vẫn tủm tỉm.

Buổi chiều, giờ chiều, Hạ Hiểu Viễn chụp ảnh sữa bánh kem gửi cho Lục Sâm: 【 Ảnh 】

【 Trà chiều ngày làm việc đầu tiên. 】

【 Hơi ngọt một chút. 】

Lục Sâm trả lời ngay: 【 Ngọt? Gọi cho em phần khác. 】

Hạ Hiểu Viễn: 【 Không cần, ăn , mùi vị cũng . 】

Lục Sâm: 【 Hôm nay vội? 】

Hạ Hiểu Viễn: 【 Cũng tạm, xác thực bận lắm. 】

Hạ Hiểu Viễn: 【 Anh bây giờ ở ? Không ở công ty? 】

Tần Thừa Phi về chỗ đầu , Hạ Hiểu Viễn đang ôm điện thoại, tư thế thần sắc y hệt như buổi trưa.

Tần Thừa Phi để ý, cảm thấy lẽ là do mới làm ngày đầu tiên.

Nếu cuốn vương như Hạ Hiểu Viễn, vội làm việc tập trung dự án còn kịp, khả năng cứ ôm điện thoại mãi.

Buổi tối, giờ tan làm đến, Hạ Hiểu Viễn trực tiếp tắt máy tính.

“Đi đây.”

Hạ Hiểu Viễn dậy.

Tần Thừa Phi ngẩng đầu , cảm giác Hạ Hiểu Viễn nóng lòng tan làm.

“Có hẹn ?”

Tần Thừa Phi thuận miệng hỏi.

Hạ Hiểu Viễn đẩy ghế xoay bàn làm việc: “Về nhà ăn cơm.”

Giọng Tiết Cẩm Minh lúc vang lên: “Tiểu Viễn tan làm? Chị vốn đang định gửi cho em cái .”

Hạ Hiểu Viễn: “Gấp ạ? Không vội thì mai ?”

Chân bước ngoài, trực tiếp tan làm.

Cửa kính mở khép , Hạ Hiểu Viễn lâu, mấy vị sếp về bắt đầu chuyện:

“Lạ thật, Tiểu Viễn hôm nay thế mà đầu tiên về.”

“Chắc là hẹn.”

“Tôi xem là hẹn hò đấy, hôm nay mặc trai như .”

“Có lý.”

“Có xem mắt hồi Tết ?”

“Với mặt mũi của , còn cần xem mắt .”

Yến Lan Loan, cửa thang máy mở , Hạ Hiểu Viễn bước khỏi thang máy liền dang tay về phía Hạ Hạ sớm tiếng động bằng đôi tai thính chờ ở cửa thang máy, vui vẻ nhảy nhót : “Hạ Hạ, ôm nào.”

“Hôm nay sớm ?”

Lục Sâm từ cầu thang xuống.

Hạ Hiểu Viễn khom lưng bế con mèo lên, vuốt ve ngước mắt về phía Lục Sâm.

Lục Sâm về phía bếp: “Anh tưởng em bảy tám giờ mới về.” Trước thường là giờ .

Hạ Hiểu Viễn theo về phía bếp: “Hôm nay việc gì, đến giờ em liền tan làm.”

Vừa vuốt ve Hạ Hạ trong lòng.

Vào bếp, Hạ Hiểu Viễn liền ôm mèo giữa bếp, Lục Sâm , Hạ Hiểu Viễn liền vuốt mèo xoay theo hướng đó, như hoa hướng dương.

Lục Sâm: “Đói bụng .”

Hạ Hiểu Viễn: “Cũng tạm.”

Lục Sâm: “Xong ngay đây, ngoài .”

Hạ Hiểu Viễn nhúc nhích, vẫn đang làm hoa hướng dương vuốt mèo.

Lục Sâm đến tủ lạnh lấy đồ, chắn đường một nữa, đặt đồ trong tay xuống, hai tay ôm vai “hoa hướng dương”, dịch cửa bếp: “Đứng ở đây.”

Vừa xoay , trở bàn bếp, phía truyền đến tiếng thầm gần ngay bên tai của Hạ Hiểu Viễn: “Hạ Hạ ơi, ba chê chúng vướng víu.”

Lục Sâm buồn , đầu, với phía : “Hôm nay ngày đầu làm hội chứng lo âu chia ly ? Bám thế.”

Hạ Hiểu Viễn cúi đầu sờ mèo: “Ba còn chê chúng bám .”

Lục Sâm xoay , duỗi tay véo cằm Hạ Hiểu Viễn.

Hạ Hiểu Viễn tức khắc như móng vuốt nhỏ cào qua, từ cằm đến n.g.ự.c đều ngứa ran, còn ngọt ngào, ngọt ngào lạ thường.

Cậu tiến lên một bước, bàn bếp, dựa sát cánh tay Lục Sâm: “Xem ba làm món gì ngon cho chúng .”

Loading...