Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-03-26 03:07:05
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Hiểu Viễn đương nhiên là thật sự ngủ, cho nên mới mở mắt đúng lúc Lục Sâm hôn , ánh mắt còn trong trẻo như .
cũng thật sự Lục Sâm đang hôn , tưởng cái chạm nhẹ đỉnh đầu là Lục Sâm dùng cằm cọ , giống như dùng cằm cọ Đại Miêu , xem như cử chỉ mật mà vẫn chừng mực giữa quen.
Còn việc chủ động đến gần, vòng tay ôm lòng Lục Sâm, nếu vì uống rượu, men say lâng lâng, xúc động nhiều như tối nay, thật sự làm .
Ngượng c.h.ế.t .
tối nay nội tâm mềm mại, an ủi quá nhiều, ấm áp quá nhiều, liền làm Hạ Hiểu Viễn thường ngày nữa, làm một đứa trẻ cần dựa dẫm một , dựa đàn ông đáng tin cậy bên cạnh —— bao nhiêu năm , khi mất, từng thật sự dựa dẫm ai.
Lục Sâm đối với giống như một hải cảng an tỏa ánh sáng ấm áp, trải qua mưa gió, lảo đảo nơi , liền yên lặng dựa nữa.
Rốt cuộc cũng mới 21 tuổi, lớn lắm, vẫn trưởng thành đến mức thể sợ cô độc, một gánh chịu mưa gió.
Gặp thể tin tưởng và đáng để dựa dẫm, bất giác chủ động tới.
Là bản năng thôi thúc, cũng là tìm kiếm một nơi an cho tâm hồn.
Cậu tin tưởng Lục Sâm như .
Thỉnh thoảng, cũng hãy để dựa dẫm một chút .
Sáng hôm , Hạ Hiểu Viễn tận mắt thấy Lục Sâm gỡ tấm biểu ngữ cửa sổ xuống, gấp làm đôi, làm tư cuộn , chuẩn chuyện gì đáng ăn mừng làm một cái biểu ngữ, xem một năm thể tích góp bao nhiêu.
Còn tích góp?
Xem bao nhiêu?
Hạ Hiểu Viễn dở dở .
Bó hoa thì Hạ Hiểu Viễn mang đến công ty, đặt sân thượng tầng 11.
Trên chiếc tủ thấp ở sân thượng đặt bình hoa tươi, hoa sắp tàn, bó mới.
Thay xong, Hạ Hiểu Viễn lùi một bước , hài lòng, lấy điện thoại chụp “tách” một tấm, tự lưu , tiện thể gửi cho Lục Sâm.
Lục Sâm trả lời: 【 Anh còn đang lúc em mang hoa mất. 】
Hạ Hiểu Viễn trêu : 【 , vứt . 】
Lục Sâm: 【 Có mèo, sợ, vứt để nó tha về. 】
Hạ Hiểu Viễn cầm điện thoại khẽ.
Sáng sớm đến văn phòng Tổ Dự Án, ngày thường các bạn hành chính, trợ lý đều đến sớm, hôm nay Hạ Hiểu Viễn đến khá sớm, xuống chuẩn đăng bài lên vòng bạn bè cho chuyện tối qua, đang chọn ảnh, các đồng nghiệp mới lục tục cửa, là tối qua uống nhiều, bước chân vội vàng thì cũng mặt mày phù nề, gần như nào cũng thống nhất cầm cốc phòng nước pha cà phê.
“Tối qua uống ?”
Trợ lý của Thường Bắc ngang qua chỗ Hạ Hiểu Viễn, thắc mắc hỏi.
Cô nàng nghi hoặc tại chỉ Hạ Hiểu Viễn phù, bọng mắt, tơ m.á.u đỏ.
Trai trời phú khác ?
Hạ Hiểu Viễn ở chỗ làm việc cầm điện thoại đăng bài vòng bạn bè, giải thích: “Tôi hôm qua uống t.h.u.ố.c giải rượu.”
Trong văn phòng : “Thuốc giải rượu là thứ giả khoa học ?”
“Loại nào thế?”
Hạ Hiểu Viễn uống chỉ một , sáng nay còn uống, xem qua nhãn hiệu, liền tên nhãn hiệu .
Có mở máy tính, bấm tìm kiếm: “Để xem.”
Một lát : “Ối giời! Một lọ nhỏ 3000?!”
Hạ Hiểu Viễn: ?
Các đồng nghiệp khác: ……
“Cái gì? Thật giả, nhầm chứ?”
“Không nhầm, thật sự 3000, hàng nhập khẩu, là thật sự thể giải rượu.”
Lập tức cảm thán: “Hạ tổng, giàu quá ? Ngày thường kín tiếng thế.”
Hạ Hiểu Viễn vội vàng ngậm miệng .
Cậu làm lọ t.h.u.ố.c giải rượu Lục Sâm đưa cho giá 3000.
Cậu nghĩ 3000 mà chỉ để giải rượu thôi ? Thế nào cũng bảo vệ thận gan, cường kiện thể chứ nhỉ?
Chuyện qua , Hạ Hiểu Viễn tiếp tục soạn bài đăng lên vòng bạn bè.
Không lâu đăng một bài — ảnh: chín ô vuông. Có ảnh môi trường nhà hàng nhạc sống tối qua, món ăn, ảnh chụp chung với đồng nghiệp, còn ảnh tối qua ôm Đại Miêu và hoa, làm mờ tấm kính sát đất phía chỉ lộ biểu ngữ chụp chung.
Tấm ảnh cuối cùng trong chín ô là Đại Miêu, bàn tay của Lục Sâm vuốt ve, con mèo rõ ràng, năm ngón tay thon dài khớp xương của Lục Sâm cũng rõ ràng, là kiểu bàn tay là thể khiến liên tưởng đến một đàn ông, còn là một đàn ông ưa .
Dòng chữ kèm ảnh dài, đơn giản nhắc đến việc dự án đầu tiên ký hợp đồng thành công, cùng đồng nghiệp ăn mừng một chút, vui.
Vòng bạn bè đăng lên xong, bấm thích nhiều, bình luận cũng ít, Hạ Hiểu Viễn trả lời từng .
Đến lượt bạn Từ Nhược Manh trả lời, cô nàng : 【 Cục cưng, cái khác , tấm cuối cùng của là thế? Tay ai ? 】
Hạ Hiểu Viễn đang định trả lời, Từ Nhược Manh trực tiếp chat riêng với WeChat: 【 [Ảnh chụp màn hình] 】
Từ Nhược Manh: 【 Ai đây? 】
Hạ Hiểu Viễn trả lời: 【 Bạn tớ. 】
Từ Nhược Manh: 【 Bạn nào? Bên cạnh bạn mà tớ ? 】
Từ Nhược Manh: 【 Là tớ quen đúng ? Nếu tớ quen, tay là tớ ai . 】
Từ Nhược Manh: 【 Là ai? 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Ừm, quen. 】
Từ Nhược Manh: 【 Nào nào nào, hẹn ăn cơm . 】
Từ Nhược Manh: 【 [Ảnh linh hồn hóng chuyện đang bùng cháy.jpg] 】
Hạ Hiểu Viễn , quả thật gần đây bận dự án, một thời gian cùng Từ Nhược Manh ăn cơm, liền đơn giản hẹn một bữa cơm trưa công việc, ăn ở gần công ty.
Từ Nhược Manh hét lớn nhà tư bản vô nhân tính, : 【 Cậu bận đến mức ngay cả một ngày nghỉ cuối tuần cũng rảnh ? 】
Hạ Hiểu Viễn: 【 Cuối tuần tớ luyện thi thực hành lái xe. 】
Từ Nhược Manh: 【 Úi úi úi úi, xem cái não tớ , quên mất. 】
Từ Nhược Manh: 【 Đều tại nhà tư bản, bắt làm việc cật lực. 】
Trong tuần đó, Hạ Hiểu Viễn bắt đầu bận rộn với công việc kết nối giữa 《Miêu Ô Miêu》 và Khách Lục.
Cậu bắt đầu bận tối mắt tối mũi, đang chuẩn tài liệu mà bên Khách Lục yêu cầu cho việc kết nối, thì cũng là đang họp cùng Khách Lục, Barre, thảo luận về việc phát hành và mắt 《Miêu Ô Miêu》.
Trong thời gian Hạ Hiểu Viễn tiếp xúc nhiều : Bên Barre, mấy pháp vụ phụ trách các mảng khác của công ty, mấy vị giám đốc, quản lý của các bộ phận khác bên Khách Lục (truyền thông) , bộ phận Quan hệ công chúng phụ trách thương vụ và marketing, thậm chí cả họa sĩ concept bên bộ phận game, giám đốc kế hoạch của bộ phận quảng cáo, vân vân.
Việc Hạ Hiểu Viễn cần làm là giải thích, truyền đạt, phối hợp, thúc đẩy, đặc biệt là thúc đẩy. Cậu bận đến mức tranh thủ chuyện với Thường Bắc, mô tả gần đây giống như con bò, đang kéo cùng chạy về phía .
Thường Bắc gật đầu : “Cũng gần như . Tôi thường là ch.ó chăn cừu, chạy tới chạy lui đuổi đám ‘cừu’ đó ngoài ăn cỏ, mệt c.h.ế.t mệt sống lùa ‘đám cừu’ về chuồng.”
Thường Bắc hỏi: “Cảm thấy khó ?”
Hạ Hiểu Viễn cảm thấy cũng .
Cậu nhiệt tình tràn đầy, mỗi ngày tinh lực đều dồi dào.
Dự án cũng theo nỗ lực của và sự phối hợp của các bộ phận, từng chút một thúc đẩy về phía …
Hôm nay, Hạ Hiểu Viễn lén lút hẹn Trâu Phàm Bình, Viên Miểu ăn tối cùng , ở một nhà hàng gần công ty.
Ba tụ tránh khỏi chuyện công việc, Trâu Phàm Bình và Viên Miểu đều than phiền công việc hiện tại quá vụn vặt, KPI, KPI, KPI, hở là KPI, Trâu Phàm Bình bây giờ thấy KPI là ói.
Viên Miểu : “Văn phòng chúng một quản lý tật , coi như bia đỡ đạn, hễ thông báo nào dễ gây mất lòng là bắt với , cảm giác bộ phận lâu như , sắp đắc tội hết với .”
Trâu Phàm Bình: “Tôi cũng gần như , thì bảo là quản lý tập sự, còn tưởng là ch.ó săn trong nha môn.”
Hạ Hiểu Viễn giọng điệu quen thuộc liền .
Ba uống rượu, uống nước ngọt, Trâu Phàm Bình dứt câu ch.ó săn, ba liền nâng ly cụng một cái.
Sau đó Hạ Hiểu Viễn cũng về công việc hiện tại của , mà Trâu Phàm Bình và Viên Miểu nổi da gà vì ghen tị.
Viên Miểu cảm thán: “Cậu thế mới gọi là công việc chứ!”
Trâu Phàm Bình: “Wow, tiếp xúc với tổng giám đốc nọ, cao cấp quá ?”
Ba nâng ly cụng một cái.
Trâu Phàm Bình uống xong, giơ tay che mắt, làm bộ , : “Tôi ghen tị, thật sự.”
Viên Miểu thở dài: “Chảy nước miếng vì ghen tị.”
Hạ Hiểu Viễn cũng phát hiện sự khác biệt trong công việc giữa và Viên Miểu, Trâu Phàm Bình.
Lấy một ví dụ dễ hiểu: Viên Miểu và Trâu Phàm Bình là làm ở phần nguồn, ví dụ như nuôi gà vịt ngỗng heo, trưởng thành, g.i.ế.c mổ; còn là làm phần đẩy thịt thị trường bán, ví dụ như nơi nào cần thịt, liên hệ, vận chuyển, giấy tờ đầy đủ , đưa đến thị trường nào, bán buôn cho thị trường cấp hai, cấp ba nào.
Nói tóm , làm đều là công việc ở mặt chiến lược.
Hạ Hiểu Viễn nghĩ đến những điều , trong bữa tiệc lặng lẽ nhận những quản lý tập sự cùng lứa lúc , vì đưa những lựa chọn khác , những con đường khác .
Cậu thể và cũng sẽ công việc của Trâu Phàm Bình và Viên Miểu bằng , nhưng rõ ràng, công việc của thể tiếp xúc với phạm vi rộng hơn, sâu hơn.
Hạ Hiểu Viễn gì, chỉ ý thức ghi nhớ những điều trong lòng.
Không lâu bữa tiệc , một hôm sắp đến giờ tan làm, Thường Bắc gọi Hạ Hiểu Viễn cùng tham gia một bữa tiệc, : “Cơ bản đều là quen, cả, , Du Tuần, bên pháp vụ Khuất tổng, bên xã giao Lữ Thi Thi, còn hai bên Khách Lục.”
Hạ Hiểu Viễn đúng là quen, cảm thấy Thường Bắc cố ý gọi , buổi tối cũng việc gì, thôi thì .
Đến nơi phát hiện quả thật là những , còn một vài gương mặt lạ, tổng cộng mười mấy , một bàn tròn lớn.
Hạ Hiểu Viễn cửa, Thường Bắc liền đùa giỡn giới thiệu là trụ cột của dự án Barre , qua, Lữ Thi Thi trách Thường Bắc: “Anh bớt tiện nghi khoe mẽ , ở đây ai mà Hạ giám đốc lúc là chuẩn đào từ chỗ quản lý tập sự về.”
Thường Bắc nhiều: “Ai da, cứ khoe đấy! Mặt dày!”
Mọi .
Hạ Hiểu Viễn cuối cùng giữa Thường Bắc và Du Tuần, cách ghế chủ tọa của Lữ Thi Thi quá xa.
Đảo mắt qua, ở đây thật đúng là nhân viên bình thường của SP, tất cả đều là cấp giám đốc trở lên.
Hạ Hiểu Viễn đầu tiên tham gia kiểu tiệc , vì rõ “thành phần” và “mục đích” của bữa tiệc, nên từ đầu đến cuối cẩn thận, luôn chủ động gì, thành thật dùng bữa, lặng lẽ dỏng tai .
Trong bữa tiệc ít chuyện, ví dụ như Thường Bắc coi trọng 《Miêu Ô Miêu》, cảm thấy nhất định sẽ là game hot tiếp theo, nhưng Thường Bắc hài lòng với công ty Barre, cảm thấy khó hợp tác thứ hai.
Ví dụ như Du Tuần chính là phụ trách dự án cơm hộp cộng đồng mà .
Lúc chính phụ trách dự án , khiến SP trở thành cổ đông lớn của công ty cơm hộp cộng đồng đó, A luân đầu tư ba trăm triệu đô la Mỹ.
Còn đủ loại dự án khác, mỗi cái đều liên quan đến việc quyết sách sử dụng vốn từ tám chín chữ trở lên.
Đương nhiên, cũng chuyện phiếm thông thường, ví dụ như Lữ Thi Thi mạnh mẽ quyết đoán như , lúc đào một quản lý tập sự.
Lữ Thi Thi , đầu Hạ Hiểu Viễn, kiểu bốn lạng đẩy ngàn cân: “Nếu sẽ đến bộ phận Dịch vụ Thương mại cùng Lão Dương, cũng thể cản đường thăng tiến của .”
Thăng tiến?
Hạ Hiểu Viễn khó hiểu.
Nghi ngờ lời ý châm biếm gì .
mà , một chút cũng , bởi vì tiếp theo Khuất Văn Ninh, Khuất tổng bên pháp vụ, theo: “Nghĩ đến Kiều Tư Hành mà xem, năm đó chẳng cũng theo Lão Dương , mới thăng lên làm việc bên cạnh sếp lớn ở văn phòng tổng tài .”
Khuất Văn Ninh với Lữ Thi Thi: “Nếu là chị, Dịch vụ Thương mại, cũng động đến , cứ để theo Lão Dương.”
Rồi : “Cũng nghĩ xem sếp lớn tin tưởng Lão Dương đến mức nào, Lão Dương tiến cử, sếp lớn bao giờ trọng dụng.”
Đoạn mà Hạ Hiểu Viễn nghi hoặc kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-55.html.]
Cảm giác như thể, tương lai của trong mắt đám tổng giám đốc sẽ vô cùng xán lạn .
Kết quả là các vị tổng lớn nhỏ thật đúng là cố ý vì lời mà nâng ly, giống như chuyên môn kính Hạ Hiểu Viễn, làm chút hoang mang vì ưu ái.
Thường Bắc bên cạnh cũng trêu ghẹo: “Hạ tổng , giàu sang đừng quên nhé.”
Nói đưa ly nước dừa qua.
Hạ Hiểu Viễn cụng ly với , lặng lẽ dở dở , lời miệng thì kín kẽ chê , thể đặt lên bàn tiệc: “Thường tổng, đây chẳng vẫn đang theo ăn cơm . Chuyện lớn như ăn cơm đời đều quên .”
Làm đều bật , lời quá khéo.
Có : “Có chút phong thái của Lão Kiều đấy.”
Cũng tâng bốc: “Lão Kiều cũng thể ở văn phòng tổng tài mãi , sớm muộn gì cũng lên vị trí khác, đến lúc đó vị trí trợ lý đặc biệt của ông bỏ trống, thật khó ai sẽ thăng lên lấp .”
Ngụ ý, chính là đang Hạ Hiểu Viễn.
Nghe mà Hạ Hiểu Viễn chút kinh ngạc, khó hiểu lời rốt cuộc là tùy tiện tâng bốc cho chút mặt mũi, là thật sự sẽ khả năng như .
một điểm Hạ Hiểu Viễn rõ ràng: Những đang tiếp xúc trong công việc hiện tại, những đang cùng ăn cơm giờ khắc , bộ đều là cấp trung cao tầng trở lên của SP.
Hạ Hiểu Viễn đột nhiên ý thức điểm , hồi tưởng quá trình từ lúc phỏng vấn công ty, phân công quản lý tập sự, điều đến Tổ Dự Án, đến lúc dự án thúc đẩy trong mấy tháng ngắn ngủi , kinh ngạc nhận thế mà xa như … cao như .
, cao.
Cậu hiện giờ đang ở vị trí độ cao tương đương với Lữ Thi Thi, Khuất Văn Ninh, Thường Bắc, Dương Uân.
Trước đây nghĩ tới cũng từng nghĩ tới, bây giờ phát hiện , ngẫm nghĩ kỹ , trong lòng khỏi kinh ngạc, tự hỏi rốt cuộc là vô tình đường tắt, là một bước vượt qua vực sâu ngăn cách mà khác mất nhiều năm mới với tới ?
Hay là, chỉ đơn thuần là vận may ?
Hôm nay, sân thượng tầng 11, ngoài cửa sổ mưa nhỏ tí tách, hạt mưa trong veo rơi cửa kính, cửa sổ mở hé nửa, gió mát thổi , còn cái nóng của mùa hè, mà là cái lạnh lẽo của tháng chín theo mưa rơi xuống.
Trên sân thượng rộng lớn cây xanh um tùm, đàn cá chép đỏ nhỏ trong lu vẫy đuôi, rùa đen bò tới bò lui trong lu, bó hoa Lục Sâm tặng trong bình sớm bằng hoa hướng dương, hỗn hợp hoa hồng champagne và màu cam.
Hạ Hiểu Viễn đến một lúc, một nhàn nhã dựa ghế dài, lặng lẽ ngẩn .
Cách ngày dự tiệc cùng Thường Bắc, Lữ Thi Thi bọn họ qua mấy ngày .
Mấy ngày nay, Hạ Hiểu Viễn thỉnh thoảng rảnh liền nghĩ, một bước lựa chọn trong đời kéo theo từng bước lệch hướng, nếu lúc Lục Sâm, việc Lục Sâm cho xem nhiều tài liệu dự án như , sẽ kiên trì lựa chọn Dịch vụ Tài chính, cuối cùng đến Dịch vụ Tài chính ?
Đến Dịch vụ Tài chính, ở độ cao như bây giờ ?
Hay là giống như Trâu Phàm Bình, Viên Miểu bọn họ, chìm đắm trong những KPI vụn vặt mà dày đặc?
Nếu là như , còn thể ở vị trí và độ cao hiện tại ?
Nếu thể, cần bao lâu, mấy năm? Hay là lâu hơn?
Hạ Hiểu Viễn tưởng tượng , nhưng vẫn suy nghĩ.
Cậu thật sự cảm thấy kỳ diệu và tò mò, thể đến ngày hôm nay, là kết quả của thực lực và nỗ lực của ?
Không vì Lục Sâm?
Hay là, chính là vì Lục Sâm?
Vậy nếu lúc gặp Lục Sâm…
Tiếng đẩy cửa và tiếng bước chân từ phía truyền đến.
Hạ Hiểu Viễn thoát khỏi dòng suy nghĩ trầm tư, đầu sang bên cạnh.
Lục Sâm đến bên ghế dài, đôi chân dài thẳng tắp quần tây bao bọc, giọng vang lên đỉnh đầu Hạ Hiểu Viễn: “Mệt ? Ở đây lười biếng.”
Ánh mắt Hạ Hiểu Viễn theo sự xuất hiện của Lục Sâm ngước lên, chớp chớp mắt.
Lục Sâm hai tay đút túi, cúi đầu , giọng ôn hòa: “Đang nghĩ gì ?”
Hạ Hiểu Viễn: “Ừm.”
Thấy trai biểu cảm gì đặc biệt, Lục Sâm hỏi: “Công việc? Hay chuyện khác?”
Hạ Hiểu Viễn dậy, tiếp tục ghế dài, dời mắt nghĩ nghĩ, dường như vấn đề khó trả lời.
Lục Sâm: “Xem công việc.”
Hạ Hiểu Viễn về phía Lục Sâm: “Ừm, .”
Lục Sâm kiên nhẫn hỏi nữa: “Nghĩ gì thế?”
Nghĩ…
Hạ Hiểu Viễn dùng giọng chuyện phiếm: “Nghĩ, nếu gặp , em bây giờ sẽ ở .”
Lục Sâm: Hửm?
Hạ Hiểu Viễn kể cho Lục Sâm về bữa tiệc ngày đó cùng Thường Bắc, Lữ Thi Thi bọn họ, kể về những suy nghĩ gần đây của .
Nói xong bảo: “Chỉ là cảm thấy…” Ừm, “ thần kỳ.”
Hạ Hiểu Viễn: “Lúc đó em khao khát đến Dịch vụ Tài chính như , cảm thấy nỗ lực giành hạng nhất, thì nhất định đến nơi em đến. Sau đó cho em xem tài liệu trường hợp, em vùi đầu xem mấy ngày, liền bắt đầu đặc biệt đến Tổ Dự Án.”
Lục Sâm dẫn dắt hỏi: “Em cảm thấy là vì ?”
Vì , xem tài liệu liền đổi ý định, khiến cho sự kiên trì đến Dịch vụ Tài chính lúc vẻ đáng kể.
Hạ Hiểu Viễn nghĩ nghĩ: “Bởi vì ngay từ đầu em Dịch vụ Tài chính làm gì, em khái niệm về Dịch vụ Tài chính, càng khái niệm về tài chính.”
“ tài liệu cho em xem đều chi tiết, lúc xem trong đầu sẽ hình dung quá trình dự án thúc đẩy, em cảm thấy loại quá trình là hướng công việc em , phù hợp với ý tưởng của em về công việc.”
Hạ Hiểu Viễn ngước mắt lên, Lục Sâm bên cạnh: “Anh xem, , em căn bản sẽ những điều , cũng sẽ đưa lựa chọn và đổi lúc .”
Rồi : “Hơn nữa công việc hiện tại của em, đặc biệt…” Dừng .
Lục Sâm cúi đầu Hạ Hiểu Viễn, kiên nhẫn chờ đợi, hề thúc giục.
Hạ Hiểu Viễn suy nghĩ vài giây, dùng một từ: “Cao cấp.”
Đặc biệt cao cấp.
Tài chính liên quan đến dự án động một chút là tám chữ , hàng trăm triệu, đối tác qua đều là cấp giám đốc trở lên.
Mà bản Hạ Hiểu Viễn thì .
Hạ Hiểu Viễn mô tả : “Mới nghiệp, kinh nghiệm, cái gì cũng .”
Chính một như , vì Tổ Dự Án, tham gia dự án của Thường Bắc, mới cuối cùng cơ hội theo đuổi một dự án.
Ngụ ý: Cái tính là gì đây?
Tính là vận may ?
Suy ngược , tổ dự án, là vì Lục Sâm; đổi ý định Dịch vụ Tài chính, là vì Lục Sâm cho xem tài liệu dự án; ngay cả việc nhất trong kỳ luân chuyển quản lý tập sự, đều là vì gặp Lục Sâm, một vị tiền bối sẵn lòng dạy dỗ .
Hạ Hiểu Viễn nghĩ con đường ngắn dài của từ khi công ty, cảm giác xứng đáng đột nhiên nảy sinh.
Cậu nghĩ tất cả đều là vì vận may quá , bản tài đức gì…
Lục Sâm trong cuộc trò chuyện nỗi băn khoăn trong lòng Hạ Hiểu Viễn, gì khác, trầm mở miệng: “Em vì thể trường Ivy League ?”
Hạ Hiểu Viễn: Hửm?
Lục Sâm bên ghế dài, hai tay đút túi, ánh mắt thẳng ngoài cửa sổ, thần sắc đặc biệt bình tĩnh, : “Không vì thông minh, tài năng nhiều, trời sinh học giỏi hơn khác, mà là vì sinh trong một gia đình điều kiện cực kỳ hậu đãi.”
Hạ Hiểu Viễn dừng , nhất thời hiểu tại Lục Sâm đột nhiên điều .
Lục Sâm tiếp tục: “Gia đình cho những điều kiện ưu việt mà thường , từ khi còn nhỏ cho học các loại môn học, tìm tài nguyên nhất, mời giáo viên giỏi nhất.”
Lục Sâm đầu hạ mắt xuống, về phía Hạ Hiểu Viễn ghế dài: “Anh dựa cái gì để Ivy League? Bởi vì ngay từ đầu ở vị trí cao hơn khác.”
Giọng Lục Sâm ôn hòa, dẫn dắt Hạ Hiểu Viễn suy nghĩ: “Anh cần vì việc ngay từ đầu ở điểm xuất phát cao hơn, mà cảm thấy vốn xứng đáng ?”
Hạ Hiểu Viễn hỏi đến cứng họng.
Cậu điều giống , nhưng lời phản bác , chính cũng sự so sánh của Lục Sâm thực là thỏa đáng.
Là chính đang để tâm chuyện vụn vặt, đang suy nghĩ một vấn đề vốn cần đào sâu tìm tòi.
Lục Sâm lúc : “Con đôi khi cần suy nghĩ tại đến vị trí , vị trí cần , sẽ luôn lên, đó thì là em, em thì là , thì là khác.”
“Người lên thể là vì đúng lúc cơ hội như nắm bắt , cũng thể là thực lực cho phép, hoặc như em cho rằng, đơn thuần là vì vận may .”
“Bất kể là vì lý do gì, những đều lên , ở vị trí và độ cao như .”
“Nếu ở đây, nghĩ quá nhiều là vô ích và cần thiết, chỉ cần làm việc mà độ cao yêu cầu là .”
Hạ Hiểu Viễn: Chỉ cần làm việc mà độ cao yêu cầu là …
Lục Sâm: “Em xem?”
Cậu ?
Hạ Hiểu Viễn tự giễu một cái, vì sự chui ngõ cụt vô cớ của : “Em cảm thấy đúng.”
“Huống chi…”
Lời Lục Sâm vẫn hết, đôi mắt đen láy lặng lẽ : “Huống chi cảm thấy, em là dựa thực lực đến ngày hôm nay.”
“Không vì , cũng vì vận may.”
Lục Sâm Hạ Hiểu Viễn: “Em thông minh, hiểu nhanh, cũng nỗ lực, kiên trì hơn bình thường, sức bền cũng đủ, khả năng hành động mạnh.”
Hạ Hiểu Viễn đột nhiên thấy những lời , đôi mắt ngước lên chứa đầy kinh ngạc, ánh mắt mở to.
Lục Sâm đón nhận biểu cảm đó, khẳng định : “Theo thấy, lúc dù em chọn Dịch vụ Thương mại, kiên trì chọn Dịch vụ Tài chính, cần bao lâu, em cũng thể đến vị trí ngày hôm nay.”
Hạ Hiểu Viễn trăm triệu ngờ Lục Sâm lúc vẫn thể khẳng định , vô cùng chắc chắn, một trăm phần trăm khẳng định .
Mà sự khẳng định và ủng hộ nhận từ Lục Sâm thật sự quá nhiều quá nhiều, nhiều đến mức sắp đếm xuể.
Hạ Hiểu Viễn nữa xúc động, biểu cảm giữ nữa, cảm động , cảm thấy lúc gì cũng vẻ sến sẩm, liền ngước mắt lên trêu: “Lục tổng, sếp lớn, em trong mắt là vàng , lúc nào cũng lấp lánh?”
Lục Sâm mỉm , năng đặc biệt dễ : “Là báu vật vô giá.”
Hạ Hiểu Viễn càng giữ bình tĩnh.
Cậu nghĩ đây hó hé gì mà để tâm chuyện vụn vặt, Lục Sâm đến liền “lời ngon tiếng ngọt”.
Cậu còn nghĩ gì nữa? Đừng nghĩ nữa, thời gian rảnh bằng thúc đẩy tiến độ dự án.
Hạ Hiểu Viễn đối với việc thể đến vị trí hôm nay, thông suốt.
Cậu từ ghế dài dậy định lên, tay Lục Sâm từ túi quần đưa , hướng về phía , Hạ Hiểu Viễn thấy, đưa tay qua nắm lấy, lên, mượn lực tay Lục Sâm bất ngờ nắm chặt.
?
Hạ Hiểu Viễn nghi hoặc về phía Lục Sâm.
Lục Sâm nắm lấy tay , cùng mặt đối mặt, nghiêm túc mà đắn, ánh mắt sâu thẳm, : “Không cần suy nghĩ tại , cần đầu con đường qua, việc hãy về phía .”
Đôi mắt đen láy của đàn ông phản chiếu ánh mắt và gương mặt lặng im đối diện của Hạ Hiểu Viễn, tiếp: “Nhìn về phía , về phía .”
Rõ ràng là lời khuyên giải dẫn đường, Hạ Hiểu Viễn hiểu , cũng vì , khi câu “Nhìn về phía ” của Lục Sâm, lồng n.g.ự.c vô cớ khẽ nhảy lên, giống như lỡ mất một nhịp.
Cùng lúc đó, rõ ràng cảm nhận từ bàn tay hai đang nắm, ấm từ lòng bàn tay Lục Sâm ngừng truyền đến tay .
Cậu chợt cảm thấy tay Lục Sâm thật lớn thật ấm áp, cảm giác nắm ấm áp thoải mái.
Cũng là do ấm truyền đến vì lý do nào khác, khi đối diện xong lời khuyên bảo “Nhìn về phía ” của Lục Sâm, tai Hạ Hiểu Viễn đột nhiên đỏ lên một cách khó hiểu, ánh mắt cũng giống như chú nai con lấp lánh.
Lục Sâm vẫn mặt đối mặt đắn như thường nắm tay trai mặt, khẽ, một cách trọng mà nhanh chậm, chút ý vị rõ còn cố hỏi, : “Anh gì ? Chưa gì mà đúng ? Sao làm mặt em đỏ lên thế?”
Trách thì trách, trêu thì trêu, nắm tay thì nắm tay, đàn ông xong những lời mà chỉ cáo già mới , thế mà còn đưa tay lên duỗi về phía , nhẹ nhàng véo lên má trai trẻ đang dần đỏ bừng , giọng điệu nhướng lên: “Hửm?”
Không lâu , Hạ Hiểu Viễn mặt đỏ bừng, lấy mu bàn tay xoa xoa gò má về hướng văn phòng.
Cậu tự hỏi trong lòng: Anh Lục gì nhỉ? Chưa gì mà đúng ? Mặt đỏ cái gì chứ?
Mặt đỏ cái đầu mèo thật là.