Điểm dừng chân đầu tiên trong hành trình của hai chính là bờ biển.
Ánh nắng rực rỡ, nước biển xanh biếc, bãi cát vàng óng, những ngôi nhà ven biển mái nhọn, chế độ nghỉ dưỡng dễ chịu nhất.
Lục Sâm khỏi bệnh ngửa chiếc ghế dài ô che nắng ngoài trời, cởi trần, hai tay đan gối đầu, mặt đeo một cặp kính râm lớn, chiếc bàn thấp cạnh ghế dài bày nước dừa, đĩa hoa quả, bên cạnh Hạ Hiểu Viễn mặc quần short biển, áo sơ mi màu sắc sặc sỡ in họa tiết hoa lớn đặc trưng của đảo, cũng với tư thế tương tự.
Quá thoải mái, chỉ thôi thổi gió biển cũng khiến cảm thấy đặc biệt thư giãn. Lại nâng ly nước dừa chạm , uống tiếng sóng vỗ cảm nhận ánh nắng ven biển, cuộc đời lúc chẳng cần ý nghĩa gì cả, thôi là một chữ: Sướng!
Hạ Hiểu Viễn còn trò chuyện với Lục Sâm: “Nếu ngày nào cũng thế , hình như cũng khá .”
Lục Sâm đầu , hạ cằm xuống, ánh mắt ló từ phía cặp kính râm lớn, hỏi: “Really?”
Hai cùng , đều điều là thể, thì cùng mơ mộng một chút .
Ở bờ biển vui, đây thậm chí còn là chuyến du lịch đúng nghĩa đầu tiên của Hạ Hiểu Viễn kể từ khi lớn lên. Cậu ghế dài cảm nhận sự dễ chịu của kỳ nghỉ, cùng Lục Sâm tay trong tay chân trần dạo bước bờ biển sóng trắng cuộn trào, đào cát, xây lâu đài cát chơi, còn tham gia bữa tiệc lửa trại công cộng ven biển, lái mô tô nước, nghịch nước biển, bơi lội trong hồ bơi của khách sạn.
Lục Sâm khỏi viêm dày, ăn ăn nhiều, chơi cũng thể tùy ý như Hạ Hiểu Viễn, liền ở bên cạnh vợ làm nhiếp ảnh gia, trong điện thoại, máy ảnh là hình ảnh Hạ Hiểu Viễn ăn đủ món ngon, chơi đủ trò vui, vòng bạn bè một ngày thể đăng mười bài.
Hạ Hiểu Viễn như một nàng tiên cá trồi lên khỏi mặt nước bên thành bể bơi, nước trong vắt ào ào chảy xuống theo gò má, Lục Sâm đang đăng bài vòng bạn bè ở bờ tới, xổm xuống cúi đầu, hôn lên đôi môi Hạ Hiểu Viễn đang ngẩng cổ lên.
Hạ Hiểu Viễn , giơ cánh tay ướt sũng lên ôm cổ Lục Sâm, hôn môi cùng đàn ông.
Mà trong vòng bạn bè ít khi cập nhật của Hạ Hiểu Viễn, mấy ngày thường xuyên đăng ảnh, đều là ảnh chụp chung của và Lục Sâm, hai dựa sát ống kính, tình cảm mắt.
Từ Nhược Manh: [Like thủ công]
Từ Nhược Manh: Dễ thương quá, quá dễ thương !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-146.html.]
Sau mấy ngày ở bờ biển, hai đến một vùng núi non phong cảnh hữu tình nào đó.
Trong phòng khách sạn ở khu nghỉ dưỡng núi, mở rèm cửa , bên ngoài cửa sổ kính ba mặt là mây mù núi non trải dài vạn dặm, khung cảnh như một bức tranh thủy mặc sạch sẽ trong trẻo, khiến lòng tĩnh lặng.
Ở đây, Hạ Hiểu Viễn và Lục Sâm chỉ thỉnh thoảng khỏi khách sạn dạo loanh quanh trong núi, phần lớn thời gian đều quấn quýt giường trong phòng, hứng thì liền "làm", lười động thì cạnh trò chuyện đùa.
Ở như hai ngày, Hạ Hiểu Viễn lên cơn lụy tình, cái gì cũng làm, đôi khi cơm cũng ăn, chỉ ôm Lục Sâm cùng . Cậu cảm thấy trong núi yên tĩnh, sự yên tĩnh khiến lòng đặc biệt cảm giác định, mà việc ở cùng Lục Sâm từng phút từng giây hỏi chuyện thế sự, khiến đặc biệt mãn nguyện an tâm. Cậu thậm chí còn tắt cả điện thoại, núi non cách biệt với bên ngoài, thế giới dường như chỉ và Lục Sâm.
Lục Sâm cũng thích Tiểu Viễn là của , thích Tiểu Viễn chiếm hữu. Anh còn đề nghị với Hạ Hiểu Viễn, cũng tìm một đỉnh núi phong cảnh như thế , xây riêng một dinh thự, dùng để làm gì khác, chỉ dùng để chuyên hưởng thụ.
Hạ Hiểu Viễn ngừng, trách Lục Sâm nghĩ chuyện đắn.
Đáp Hạ Hiểu Viễn, là một vòng tấn công mới của Lục Sâm.
Sau đó hai trò chuyện phiếm, chiếc giường sạch sẽ ga mới, Hạ Hiểu Viễn đắp chăn , đôi chân trần trắng nõn lộ ngoài chăn, khẽ động đậy, chạm chạm Lục Sâm bên cạnh, : “Em vẫn thích nơi chút ấm cuộc sống như thành phố hơn.”
Mơ màng : “Đợi chúng nghỉ hưu , ban ngày thể dạo công viên, buổi tối đến chợ đêm ăn khuya. Muốn du lịch thì tìm một bờ biển, ngọn núi nào đó ở mấy ngày, như thú vị hơn.”
Tòa nhà Tư Phổ, trong cuộc họp quản lý cấp cao, cả hội trường im phăng phắc, Hạ Hiểu Viễn giọng điệu u ám : “Tôi cho các vị mười ngày để giải quyết vấn đề .”
Bên bờ ao cá, Lục Sâm đột nhiên dậy cầm lấy cần câu giá đỡ, giật cần thu dây, thấy câu một con cá lớn, Lục Sâm khoe với Dương Uân và Phương Định Hào bên cạnh: “Thấy .”
Văn phòng CEO của Văn phòng Tổng Giám đốc, chiếc bàn làm việc lớn nơi ánh nắng chiếu rọi, đặt một khung ảnh, trong khung ảnh là một tấm ảnh gia đình – Hạ Hiểu Viễn ôm Trân Trân dựa sát Lục Sâm đang ôm Hạ Hạ.
Năm Hạ Hiểu Viễn 31 tuổi, tính từ lúc và Lục Sâm quen , tròn mười năm.
Mười năm , trong thang máy quản lý cấp cao, Lục Sâm và Hạ Hiểu Viễn đầu gặp gỡ, câu đầu tiên:
“Tôi họ Lục, Lục Sâm.”