Gả Cho Đại Boss Hào Môn - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-03-26 09:59:11
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
A thành, mùa đông, hành trình công tác của Hạ Hiểu Viễn kết thúc bộ. Do thời tiết, đặt vé máy bay ngày .
Cậu ở hàng ghế xe taxi ngoài, đối với thành phố phương bắc tò mò cảm tình.
Nếu vội vàng trở về cùng bạn trai ấp ôm hôn hít yêu đương, thật sự ở chơi hai ngày.
Thôi, .
Hạ Hiểu Viễn ngoài xe, gương mặt trẻ trung mang theo sự tò mò, ánh mắt dõi theo ven đường —— giờ phút đang đường về khách sạn, nhưng trở về để nghỉ ngơi, mà còn đến nhà ăn khách sạn gặp một vị Chu nữ sĩ.
Vị Chu nữ sĩ lấy phương thức liên lạc của từ , gọi điện thoại tới, rõ trong tay một dự án tài nguyên khoáng sản tìm SP hợp tác.
Chu nữ sĩ trong điện thoại năng dáng, giống khoác lác cũng giống lời suông, Hạ Hiểu Viễn quyết định gặp một , cảm thấy lẽ là một cơ hội hợp tác.
Thu hồi ánh mắt từ ngoài cửa sổ xe, Hạ Hiểu Viễn điện thoại trong tay —— gửi tin nhắn cho Lục Sâm, Lục Sâm trả lời.
Chắc là đang bận.
Hạ Hiểu Viễn để ý, Lục Sâm bận xong thấy tin nhắn sẽ trả lời .
Xe lâu đến khách sạn Kempinski, nhân viên gác cửa mở cửa xe cho Hạ Hiểu Viễn, Hạ Hiểu Viễn bước , tiếng cảm ơn, cầm cặp tài liệu, khuỷu tay khoác áo khoác, thong thả về phía cửa xoay tự động.
Đến tầng nhà ăn, khỏi thang máy, nhà ăn, Hạ Hiểu Viễn ngước mắt lướt qua, liền thấy nhà ăn nhiều , một bàn sát cửa sổ một nữ sĩ mặc áo trắng đang .
Hạ Hiểu Viễn đoán vị chính là Chu nữ sĩ, hiệu với phục vụ đang tới đón khách về phía cửa sổ, phục vụ cung kính hiệu, dẫn đường phía .
Lúc sắp đến gần, nữ sĩ gương mặt xa lạ qua, bình tĩnh Hạ Hiểu Viễn, .
Hạ Hiểu Viễn: “Chu nữ sĩ?”
Người phụ nữ gật đầu, , lúc Hạ Hiểu Viễn mới xuống.
Người phục vụ rót nước cho Hạ Hiểu Viễn, hỏi gọi gì , Hạ Hiểu Viễn tự nhiên hào phóng : “Cho ly nước khoáng ga là .”
Người phục vụ: “Vâng, ngài chờ một lát.” Xoay rời .
Hai đối diện , Hạ Hiểu Viễn lễ phép chào hỏi: “Chào Chu nữ sĩ, họ Hạ, Hạ trong cung hạ.”
Chu nữ sĩ , nụ ôn hòa thanh đạm, Hạ Hiểu Viễn âm thầm đ.á.n.h giá nữ sĩ mặt là tính cách thanh đạm.
Hạ Hiểu Viễn vì thế hàn huyên nhiều, ngay: “Chúng chuyện về khu mỏ mà bà trong điện thoại?”
Chu nữ sĩ xoay , lấy một tập tài liệu từ chiếc túi bên cạnh , gì, trực tiếp đặt lên bàn, ngón trỏ và ngón giữa tay ấn xuống, nhẹ nhàng đẩy về phía Hạ Hiểu Viễn, gật đầu, hiệu bảo Hạ Hiểu Viễn xem.
“Được.”
Hạ Hiểu Viễn đáp một tiếng, đưa tay lấy tập tài liệu, cầm trong tay, mở miệng túi, lấy đồ vật bên trong .
Trước khi mở , Hạ Hiểu Viễn tưởng là tài liệu gì đó, nhưng rút là ảnh chụp, ảnh của .
Hạ Hiểu Viễn mà sửng sốt.
Có ý gì?
Người phục vụ lúc mang nước khoáng ga đến, Hạ Hiểu Viễn lên tiếng, xem từng tấm ảnh một, mấy tấm đầu là ảnh gần đây của , đến phía thì ảnh của nửa năm , một năm thậm chí còn sớm hơn.
Cái gì?
Hạ Hiểu Viễn khó hiểu, ngước mắt về phía đối diện bàn, Chu nữ sĩ cũng đang dùng ánh mắt bình tĩnh .
Nếu đoán sai, chắc là đang xem phản ứng của .
“Chu nữ sĩ?”
Hạ Hiểu Viễn tay cầm ảnh chụp hiệu, thần sắc cũng bình tĩnh, mấy kinh ngạc, trong ánh mắt lộ vẻ khó hiểu về phía đối diện bàn, Chu nữ sĩ giải đáp sự hoang mang của .
Chu Nhàn cảm thấy trai mặt bình tĩnh thong dong hơn nhiều so với những gì bà đây.
Chu Nhàn suy đoán sự thong dong là bản chất của , là do học về , học từ Lục Sâm.
Chu Nhàn bình tĩnh mở miệng, tiên tự giới thiệu: “Tôi là nhà họ Lục.”
Hạ Hiểu Viễn khựng .
Người nhà Lục Sâm?
Cho nên?
Chu Nhàn giới thiệu bản quá chi tiết với Hạ Hiểu Viễn, xong bà là nhà họ Lục, liền tiếp: “Sau khi và Lục Sâm ở bên , chúng tìm hiểu về tình hình của , mấy năm gần đây, tình hình của chúng xem như rõ ràng.”
Hạ Hiểu Viễn mặt vững vàng, động thanh sắc, trong lòng càng thêm khó hiểu: Thế là ý gì?
Chu Nhàn càng thong dong hơn, bình tĩnh chăm chú trai: “Ra giá .”
Rồi : “Chúng hy vọng thể rời khỏi Lục Sâm.”
Hạ Hiểu Viễn: “.........”
Chu Nhàn kéo dài, vô cùng lưu loát quyết đoán tiếp: “Cậu và Lục Sâm ở bên đến hai năm, sắp hai năm , theo , ngoài việc cho một chiếc xe, những thứ vật chất khác, dù là một căn nhà, cũng hề tặng cho .”
Chu Nhàn tiếp: “Tôi sẽ cho năm căn nhà trị giá hai mươi triệu.”
Hạ Hiểu Viễn: “...”
Chu Nhàn tiếp tục: “Về phương diện công việc, từ khi nghiệp đại học điều tạm đến Tổ Dự Án, vẫn luôn làm việc ở Tổ Dự Án của SP. Mấy năm nay, từng dự án của riêng , nhưng đều thành công cũng chẳng thất bại, vô cùng bình thường. Lục Sâm cũng hề cho bất kỳ tài nguyên nào về phương diện công việc, một cũng , một chút cũng .”
Hạ Hiểu Viễn mà tức giận.
Đây là dò xét chi tiết của rõ ràng đến mức nào.
Ừm, đến ý .
Hạ Hiểu Viễn quyết định kiên nhẫn tiếp một chút.
Chu Nhàn: “Rời khỏi rời khỏi Tổ Dự Án là lựa chọn cá nhân của , nhưng nếu đồng ý rời , bên sẽ cho đủ tài nguyên, dù rời khỏi SP, cũng thể tự lập trong ngành.”
Hạ Hiểu Viễn phụ nữ: Còn gì nữa .
Chu Nhàn: “Cậu theo Lục Sâm gần hai năm, chẳng gì cả, hà tất thế.”
Chu Nhàn: “Lục Sâm là thế nào? Cậu sẽ để khác thu lợi từ ?”
Chu Nhàn: “Hai năm thời gian đều khiến nhận gì từ Lục Sâm, hà tất tiếp tục lãng phí thời gian?”
Hạ Hiểu Viễn suy đoán Chu nữ sĩ đến cả phần mở đầu cũng cần mà thẳng nhiều như , đại khái là thật sự cảm thấy tình cảnh của , yêu đương với đại lão bản, nhiều đều là nước mắt: Ở biệt thự cao cấp, là của Lục Sâm, xe, của Lục Sâm, ở bên hai năm, nhà xe đều , chẳng vớt vát gì, về mặt công việc càng nhận bất kỳ sự trợ giúp, đề bạt thậm chí là tài nguyên nào.
Hai chữ: Đáng thương.
Thêm hai chữ nữa: Yêu suông.
Hạ Hiểu Viễn trong lòng thở dài: Thôi , như thì đúng là thảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ga-cho-dai-boss-hao-mon/chuong-117.html.]
Nếu rõ với Lục Sâm ước pháp tam chương, cái cần cái cần, chính cũng cảm thấy Lục Sâm quá keo kiệt.
Thực đến đây, Hạ Hiểu Viễn thể dậy lễ phép cáo từ, về một cách thể diện.
Không cần thiết chuyện tiếp.
Hạ Hiểu Viễn, tính cách giờ vẫn , mấy năm nay ngược trong công việc mài giũa chút tính tình hòa khí.
Vị Chu nữ sĩ , lấy cớ hợp tác chủ động tìm , những lời , thật sự chút nhịn nổi.
Còn nữa, Hạ Hiểu Viễn học cách nhận vấn đề với tầm cao hơn và diện hơn, lúc đối mặt với vị Chu nữ sĩ , cảm thấy lý do của bà thật sự trăm ngàn sơ hở.
Chuyện khác , nếu trong mắt bà hoặc là bọn họ, Lục Sâm chẳng cho cái gì, cũng khả năng để , bạn trai , vớt vát lợi ích gì từ , bà cần gì nhảy , là cho nhà cửa là cho tài nguyên công việc?
Không kỳ lạ .
Bà rốt cuộc làm gì?
Cho nhà xe lợi ích tài nguyên?
Không.
Mục đích của bà ở câu hy vọng thể rời khỏi Lục Sâm.
Hạ Hiểu Viễn: Bà rốt cuộc là ai? Nếu bà thật sự là nhà họ Lục, chẳng lẽ đại diện cho việc nhà họ Lục coi trọng và Lục Sâm?
rõ ràng ông nội bên mấy tháng gặp , ông nội còn mời Tết đến nhà chơi.
Bà là ai?
Hay đúng hơn, bà đại diện cho ai?
Chu Nhàn lúc lấy một thứ từ trong túi , đặt lên bàn, ngón tay đè , nhẹ nhàng đẩy về phía Hạ Hiểu Viễn, hiệu bảo Hạ Hiểu Viễn tự xem.
Hạ Hiểu Viễn qua, phát hiện đó là một tấm séc.
Chính xác hơn, là một tấm séc trống ký tên đóng dấu.
Chu Nhàn hiệu xong bình tĩnh : “Ở bên cạnh Lục Sâm, sẽ chẳng gì cả, 23 tuổi là như , 24, 25, 26, 27 tuổi cũng sẽ giống , cái gì cũng sẽ .”
“Thay vì lãng phí thời gian với đàn ông như , tại lo lắng suy nghĩ nhiều hơn cho bản ?”
Hạ Hiểu Viễn cúi mắt tấm séc, phụ nữ xong những lời . Vừa mới xong, Hạ Hiểu Viễn ngước mắt lên, ánh mắt bình tĩnh thẳng đáy mắt Chu Nhàn.
Cậu : “Lục Sâm gần đây làm gì, mà các kiêng kỵ như ?”
Chu Nhàn: “...”
Chu Nhàn bất ngờ, bà cảm thấy còn trẻ, ngờ sẽ nhạy bén như .
Chu Nhàn giữ vững thần sắc: “Chúng chỉ là như ở bên cạnh mà thôi.”
Hạ Hiểu Viễn bình tĩnh: “Người như ? Loại nào?”
Chu Nhàn thong dong đối diện: “Người bình thường.”
Thì là thế.
Hạ Hiểu Viễn hiểu .
Hạ Hiểu Viễn gì, cũng đưa tay, ấn tấm séc đẩy trả , lấy điện thoại , đặt lên bàn, hiệu bảo Chu Nhàn xem điện thoại của đồng thời bấm gọi cho Lục Sâm, bật loa ngoài.
“Đô —— đô —— đô ——”
“Tiểu Viễn?”
Điện thoại vang lên ba tiếng liền thông, Lục Sâm gọi tên Tiểu Viễn, giọng điệu nghiêm túc lộ sự dịu dàng: “Sao ? Anh đang ở bên ngoài.”
Chu Nhàn chiếc điện thoại bàn, ngước mắt Hạ Hiểu Viễn ánh mắt đề phòng, bà cho rằng Hạ Hiểu Viễn định mách lẻo với Lục Sâm mặt bà, nhưng mà ——
Hạ Hiểu Viễn giọng điệu nhẹ nhàng: “Đang bận ?”
Lục Sâm: “Cũng . Em về khách sạn ?”
Hạ Hiểu Viễn trả lời, ngay: “Anh, cho em mấy căn nhà .”
Bàn đối diện Chu Nhàn khựng , hàng mi dài bật lên, thể tin nổi về phía Hạ Hiểu Viễn.
Đầu dây bên , Lục Sâm nghi ngờ gì là hoang mang: “Sao ?” Sao đột nhiên nhắc đến chuyện .
Hạ Hiểu Viễn khuỷu tay chống lên mép bàn, điện thoại: “Anh đừng hỏi vội. Được ?”
Lục Sâm ngay: “Đương nhiên.”
Lần Hạ Hiểu Viễn ngước mắt, ánh mắt hướng về phụ nữ đối diện bàn, giọng hướng về phía điện thoại: “Em năm căn nhà trị giá hai mươi triệu trở lên.”
Lục Sâm hỏi nhiều, thẳng: “Được.”
Chu Nhàn: “...”
Hạ Hiểu Viễn phụ nữ, đáy mắt nhuốm chút hài hước dễ phát hiện, tiếp tục: “Em còn chút tài nguyên công việc.”
Ngừng một chút, sửa lời: “Không một chút, là nhiều, đặc biệt nhiều.”
Giọng Lục Sâm dung túng: “Hiếm khi em mở lời về chuyện .”
Hạ Hiểu Viễn vẫn Chu Nhàn: “Được chứ?”
Đầu dây bên : “Đương nhiên.”
Chu Nhàn: “...”
Hạ Hiểu Viễn tiếp tục: “Em còn thêm một tấm séc trống, tiền tùy em điền, ?”
Lục Sâm hỏi cũng hỏi thêm một câu, thẳng: “Anh bảo Trần Quân lấy cho em một quyển, em điền thế nào thì điền.”
Chu Nhàn: “...”
Hạ Hiểu Viễn phụ nữ, một bên khóe môi nhếch lên, là một nụ chế giễu.
Tiếp theo thu hồi ánh mắt, về phía điện thoại, giọng điệu nhẹ nhàng bình thường: “Cảm ơn , cứ bận việc , em lát nữa gọi cho .”
Điện thoại ngắt kết nối.
Hạ Hiểu Viễn cất điện thoại đặt tập tài liệu đựng ảnh lên bàn đẩy trả về, cầm lấy áo khoác và cặp công văn ghế bên cạnh, dậy giọng rõ ý tứ nhàn nhạt: “Rõ ràng, Lục Sâm thể cho nhiều hơn.”
Hạ Hiểu Viễn bên bàn, vững vàng thong dong xuống từ cao: “Như , bảo , đương nhiên là khả năng.”
Lại cố ý một câu tức c.h.ế.t đền mạng: “Tôi đây thích tiền, cho nên chuẩn sẽ luôn luôn, vĩnh viễn, cả đời theo Lục Sâm, như , đừng gì biệt thự cao cấp nhà xe sự nghiệp tài nguyên, bộ Sprees đều là của .”
Câu cuối cùng: “Ha ha, vui vẻ.”
Chu Nhàn: “.........”