[FULL] Nhóc Gây Họa - Chương 44

Cập nhật lúc: 2025-11-08 06:43:16
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên Thiên Tuyết dậy định rời , nhưng Tư Chiêu giữ chặt lấy áo .

Căn phòng tối hơn lúc , Tư Chiêu thấy gì, thấy rõ gương mặt Liên Thiên Tuyết, những lời trách móc dữ dội trong lòng nén chặt , chỉ còn nỗi sợ hãi đè nén một cách thô bạo.

Trong bóng tối bao trùm, bên cạnh chỉ còn Liên Thiên Tuyết, chỉ nắm chặt lấy .

"Tại ... Tại ghét ..." Cậu khàn giọng hỏi: "Anh là em trai mà... Anh lừa nữa..." Nói xong, , ho ngừng, co trong góc sofa, thu .

"Buông ." Liên Thiên Tuyết thấy Tư Chiêu thật vô lý, rõ ràng là "ghét", đến khi khác ghét thì chịu nổi phát cáu.

Tư Chiêu buông tay, ôm chặt lấy đầu gối, nức nở. Đùi nóng rát, dính nhớp khó chịu, cổ họng cũng đau. Người gây chuyện ghét , thật tim.

Liên Thiên Tuyết : "Cậu cũng ghét mà." Anh cúi , nhặt chiếc ba lô vứt đất khi động tác mạnh lúc nãy, ném lên sofa. Ba lô nhẹ, Tư Chiêu cũng , nhẹ hều, bao giờ chuẩn gì cả, chẳng thích suy nghĩ: "Nhắm mắt , bật đèn."

Đèn nhà họ Liên luôn sáng dần, đủ thời gian để thích ứng. Ánh đèn ấm áp trong phòng khách dần sáng lên, cuối cùng Tư Chiêu cũng thấy rõ mặt Liên Thiên Tuyết, tóc rối, khóe miệng trễ xuống. Anh trông bình tĩnh, nếu do những nếp nhăn áo vest và chiếc thắt lưng còn buông thõng thì chẳng thể thấy tức giận thế nào.

chiếc khóa thắt lưng lạnh lẽo đó cứ ghì gấp chân , làm đau nhói.

"Đi tắm ." Liên Thiên Tuyết rút thắt lưng , quăng lên ghế sofa đơn, thong thả bước lên lầu, lẽ định phòng tắm ở tầng hai.

Tư Chiêu vội vã chạy tắm, nhưng vướng quần nên ngã từ sofa xuống, phát một tiếng thịch.

Liên Thiên Tuyết dừng chân : " phòng tắm mà ngã lăn thế?"

Tư Chiêu bực mắng, nhưng ngẩng đầu lên thì chỉ thấy bóng lưng khuất cầu thang. Cậu bèn kéo cái quần nhăn nhúm khỏi và quăng nó lên ghế sofa.

Dù ngã đau nhưng cắn răng chịu, lau nước mắt phòng , lục tủ quần áo kiếm đồ mặc. Cả hai bộ đồ ngủ đều là của Liên Thiên Tuyết, mặc cái nào, đành lấy đại một chiếc áo phông mùa hè bước phòng tắm.

Tư Chiêu tắm lâu, đó súc miệng mãi. Thật dấu gì rõ rệt, chỉ đôi mắt trong gương đỏ hoe, còn sưng vù vì .

Khi lau tóc và bước , Liên Thiên Tuyết tắm xong từ lâu và đang sofa ăn đồ ăn ngoài. Trên bàn đặt một cốc nước, lẽ là để cho , vì đó là chiếc cốc vẫn thường dùng. đồ ăn thì phần .

Tư Chiêu cầm cốc nước lên, đó là nước mật ong ấm, uống từ từ, nên xuống ghế sofa .

Liên Thiên Tuyết gì, chỉ mải nhắn tin điện thoại. Căn nhà im lặng đến rợn , Tư Chiêu một lúc rón rén xuống ghế sofa đơn bên cạnh, lôi cặp , tìm chai thuốc nhỏ mắt.

Cậu vốn nhỏ thuốc giỏi, ngửa mặt lên làm thuốc rơi lem nhem khắp mặt, trông cứ như thêm nữa.

"Anh Thiên Tuyết..."

Tư Chiêu gọi liền mấy tiếng, giọng đáng thương, mỗi hai phút gọi một . Cậu mới nhận hành động quá bồng bột. Kế hoạch ban đầu là đổ cho sự cố ngoài ý , rằng chiếc vòng tay hỏng do cố ý. Dự định chỉ chọc giận Liên Thiên Tuyết chút thôi, tiếp tục chờ thời cơ.

khi Liên Thiên Tuyết tìm kẻ giàu mà ngủ thì Tư Chiêu lập tức quên mất kế hoạch, chỉ còn chửi tên khốn kiếp đó. Mắng xong , sẽ đ.â.m c.h.ế.t Tư Hòa, bỗng thấy sợ hãi, nhớ đây là một con quỷ thích giận cá c.h.é.m thớt.

Cậu ngờ Liên Thiên Tuyết thật sự , là vì vì chuyện khác? Nếu là vì thì nên vui ?

Liên Thiên Tuyết ăn xong, dọn dẹp hộp đồ ăn túi và buộc miệng túi , mang bỏ thùng rác ở cửa. Anh gì, trông vẻ định lên lầu.

"Tôi cố ý ngăn , lời Liên Thiên Ý...." Tư Chiêu lắp bắp, ít nhất cũng giải thích điều .

Liên Thiên Tuyết thản nhiên: "Tôi ." Anh lên cầu thang, đến khúc quanh, lạnh lùng liếc xuống Tư Chiêu: "Không tin , còn giải thích gì nữa."

Tư Chiêu lập tức bật dậy từ ghế sofa, bước vài bước đến cầu thang, tay nắm chặt lấy lan can gỗ, như tù nhân van lạy luật sư: "Đừng g.i.ế.c Tư Hòa, g.i.ế.c là phạm pháp."

Liên Thiên Tuyết bậc thang, xuống vài giây : "Cậu là đồ chơi ? Đồ chơi quyền yêu cầu ?"

Tư Chiêu làm , đành nhón chân lên ôm lấy Liên Thiên Tuyết, chỉ nghĩ chiêu cũ duy nhất, định hôn lên cằm . Liên Thiên Tuyết cúi xuống, cầu thang nên thể với tới.

"Đồ chơi bước ." Liên Thiên Tuyết , đôi mắt vô cảm: "Chẳng chỉ là xử lý chuyện Tinh Vũ thôi ."

Những nụ hôn đây như một trò , Tư Chiêu , đóng vai ngoan ngoãn làm gì. Không từ chối, chống cự, lúc còn chủ động nữa. Liên Thiên Tuyết nên gọi Tư Chiêu là kẻ ngốc, thật cũng học nhiều , chẳng hạn như chịu đựng những thứ thích, học cách đổi lợi ích bằng những gì , lừa một phen.

việc hôn Tư Chiêu, ôm , cho tiền tiêu, cho thẻ để mua sắm, giúp xử lý đủ loại rắc rối, đều vì nghĩ cần, , nên mới làm thế.

"Anh giận cái gì chứ!" Tư Chiêu thấy hôn , bèn chạy một vòng lên cầu thang, bậc cao hơn, cao hơn Liên Thiên Tuyết: "Anh giám sát , rõ ràng là sai. Nếu ngay từ đầu cái vòng tay đó dùng để làm gì... Anh bao giờ giải thích, cần thiết ?"

Liên Thiên Tuyết ngược hỏi : "Chuyện gì cũng cần giải thích ? Tư Chiêu, bao nhiêu tuổi ? Có mắt mà ?" Anh từng bước tiến gần, khiến Tư Chiêu hoảng sợ lùi về phía góc cầu thang: "Tôi cần giải thích với Liên Hồng Nghiệp rằng mỗi năm tham gia trại hè để mong ông luôn nhớ hy sinh cho kế hoạch kinh doanh của ông , đó giao tập đoàn cho ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/full-nhoc-gay-hoa/chuong-44.html.]

Nếu mỗi việc làm đều giải thích thì chỉ chứng tỏ Tư Chiêu bao giờ quan tâm đến những gì làm, từng suy nghĩ về chúng, cũng đặt tâm Liên Thiên Tuyết.

Đã , cần gì bận tâm nữa, coi như đầu tư thất bại cũng .

"Tôi , cái dùng để báo động mà." Liên Thiên Tuyết cổ tay trống của : "Không sợ c.h.ế.t ? Vậy mà còn dám đem tính mạng đùa giỡn với ."

Chiếc vòng tay giá cực kỳ đắt, gần bằng chiếc đồng hồ bán đấu giá, dễ gì hỏng .

"Liên Thiên Ý rằng sẽ theo dõi vị trí của , cho chạm bí mật..." Giọng Tư Chiêu càng lúc càng nhỏ, lẽ cũng nhớ rằng phần lớn thời gian tự ý các cuộc họp.

"Liên Thiên Ý cũng tin, hai hợp lắm." Liên Thiên Tuyết đáp: "Cậu về Pháp với , thích ăn hến xanh ở đó lắm , ăn cho ."

Anh định bước tiếp lên , nhưng Tư Chiêu giữ kịp, đành theo : "Vậy với , theo dõi hàng ngày là mà..."

Liên Thiên Tuyết đáp: "Tôi theo dõi, ?"

Tư Chiêu liệu đang đùa : "Anh còn xem như thú cưng, quản và cả Ares như !"

"Chính làm chó cho ."

"Tôi khi nào chứ!"

"..." Chỉ trong hai câu ngắn ngủi, Liên Thiên Tuyết bước phòng ngủ: "Vậy coi như từng ."

Tư Chiêu chịu để đóng cửa, vội vàng đưa tay chặn giữa cửa, nếu đóng cửa chắc chắn sẽ kẹp trúng tay : "Tôi sai , xin , thật sự định giúp Liên Thiên Ý, cũng sẽ trở về..."

Liên Thiên Tuyết : "Tôi , chỉ là máy bay hoãn thôi."

"Vậy đừng đụng Tư Hòa nữa, chuyện đó liên quan đến ." Tư Chiêu đẩy đầu khe cửa, thành thật ngước lên : "Anh gì thì cứ nhắm , còn một nhà hàng, thể bán để trả tiền cho . Sau khi kết hôn thể lấy bộ tài sản thừa kế, cũng sẽ đưa hết cho ..."

Cánh cửa sầm , suýt chút nữa kẹp trúng Tư Chiêu.

Liên Thiên Tuyết mặt lạnh lùng : "Cái nhà hàng tệ hại đó bán chắc bằng chiếc vòng tay ."

Đắt ? Tư Chiêu ngẩn : "Anh lừa giá ..."

Liên Thiên Tuyết định đóng cửa, Tư Chiêu nhanh chóng lao khi cửa đóng kín, kịp bước phòng ngủ.

"Vậy làm !" Tư Chiêu suy nghĩ: "Muốn ngủ với ?"

Lời dứt, Liên Thiên Tuyết đẩy lên giường, định bò dậy thì trọng lượng từ phía đè xuống. Hơi thở của Liên Thiên Tuyết gần kề bên tai, cổ cảm nhận rõ thở nhẹ nhàng phả , khiến cả vùng gáy trở nên ngứa ngáy. Mùi trầm hương từ tủ quần áo và sữa tắm hương chanh làm nhận phía là ai.

Liên Thiên Tuyết kéo vạt áo phông của lên, đặt tay lên vai , Tư Chiêu khẽ : "Anh, làm xong thì đừng gây chuyện với Tư Hòa nữa..."

"Cậu nghĩ đáng giá đến ?" Liên Thiên Tuyết hỏi.

"Vậy cần bao nhiêu ..." Mặt Tư Chiêu úp xuống chăn mềm, giọng u u: "Cần nhiều lắm ?"

Bất chợt, Liên Thiên Tuyết cảm thấy mệt mỏi, hiểu vì cố chấp với Tư Chiêu như thế, lẽ cần kiểm tra cả tâm trí lẫn cơ thể .

Thật , nỗi sợ hãi và sự chống cự của Tư Chiêu là điều dễ nhận thấy, chẳng bao giờ giấu gì, ngay cả khi "hại" khác, khuôn mặt cũng bộc lộ tất cả, như thể đang hét lên rằng "Tôi sắp nhảy xuống hồ bơi đây".

Nhiệt độ trong phòng , thậm chí sàn nhà còn quá ấm, khiến lưng Tư Chiêu chỉ cần chạm nhẹ là rùng . Rõ ràng như , lúc lừa nhỉ?

Liên Thiên Tuyết xoay Tư Chiêu , , chỉ đôi mắt ngấn nước, môi cắn chặt.

Không lạ khi là ép buộc, lúc Tư Hòa cũng thấy với khuôn mặt đúng ?

"Không ?" Liên Thiên Tuyết cúi xuống hỏi.

Tư Chiêu vội đáp: "Em mà, Liên Thiên Tuyết, đừng giận em nữa." Cậu vòng tay qua cổ , hôn nhưng từ chối.

Liên Thiên Tuyết lấy điện thoại , mở chế độ ghi âm đưa cho Tư Chiêu. Hiểu ý, nghiêng mặt, ghé sát mic của điện thoại thì thầm: "Em đồng ý."

Ghi âm vẫn tắt, Liên Thiên Tuyết cầm lên, điện thoại: "Sau sẽ động đến Tư Hòa." Anh gửi đoạn ghi âm sang điện thoại của Tư Chiêu, cho xem tin nhắn bảo lập tức khỏi phòng ngủ của .

Ra khỏi phòng, Tư Chiêu cảm thấy trống rỗng, lẽ vì ăn tối, nên bếp nấu một gói mì ăn liền. Sau khi ăn xong, rửa sạch nồi, mới về ngủ.

Loading...