Em Còn Có Thể Yêu Một Con Quỷ Như Anh Không? - Chương 14: Quả cam

Cập nhật lúc: 2026-02-14 12:45:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Bạch Túc Vũ kích động đến mức đẩy Diệp Mạc xuống nền tuyết, ánh mắt đỏ rực như nhuốm máu.

 

“Tại em rời khỏi nơi ? Anh đuổi em ? Anh em về thế giới đầy đau khổ đó ?”

 

Diệp Mạc mở to mắt, vẻ mặt thể tin : “Em trở về?”

 

Bạch Túc Vũ lau khô nước mắt, giọng vẫn còn nghẹn ngào: “Bọn họ Sơn Thần mang đến tai họa, nhưng chỉ em mang đến cho em chính là hạnh phúc!”

 

“Anh là ác thần trong mắt bọn họ, nhưng trong lòng em, là vị thần cao quý nhất, là bảo vệ em thật lâu…”

 

“A Túc… A Túc… A Túc…”

 

Diệp Mạc ngừng gọi tên . Hai ngã xuống nền tuyết lạnh giá, từng lớp tuyết lặng lẽ phủ lên hai bóng hình quấn chặt lấy .

 

Không bao lâu , tiếng nức nở trong lòng dần bình . Diệp Mạc trầm mặc thật lâu, bàn tay đang vuốt ve mái tóc cũng chậm rãi dừng .

 

“A Túc, .”

 

Bạch Túc Vũ giật ngẩng đầu, hoảng loạn đến mức gắt gao nắm chặt lấy tay .

 

“Không! Không cần ! Anh mãi mãi ở bên em mà!”

 

“A Túc… Thế giới tồn tại nhờ ý thức của em. Khi lý trí em nhận rằng tất cả chỉ là ảo giác trong đầu , nhanh thôi… nó sẽ sụp đổ.”

 

“Không cần… Không cần…”

 

Bạch Túc Vũ điên cuồng lắc đầu, nước mắt trào như vỡ đê.

 

“Anh hứa với em… cùng trượt tuyết, mỗi sáng thức dậy sẽ nấu cơm cho em. Em đ.á.n.h đàn, hát đệm… Anh em rời … Anh sẽ bỏ rơi em!”

 

Diệp Mạc mỉm , ánh mắt dịu dàng mà sâu thẳm.

 

“A Túc, sẽ rời xa em. Chỉ cần em vẫn còn tồn tại, trái tim còn đập, cơ thể còn ấm… Anh sẽ luôn ở đây. Anh sống nhờ em, vì em mà tồn tại, vĩnh viễn ở trong thể em.”

 

Giọng thật khẽ, thật nhẹ, như gió thoảng bên tai.

 

Thân thể Diệp Mạc dần tan biến, như tuyết ánh mặt trời, từng chút từng chút hòa khí.

 

“Anh Diệp… Anh ! Nếu , em chỉ còn một ! Bọn họ sẽ đ.á.n.h em, sẽ mắng em… Em sẽ c.h.ế.t… Em ! Em !”

 

Diệp Mạc cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên cổ .

 

“Nếu sẽ tha thứ cho bọn họ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/em-con-co-the-yeu-mot-con-quy-nhu-anh-khong/chuong-14-qua-cam.html.]

“Ngủ ngon, A Túc.”

 

---

 

Bạch Túc Vũ mở mắt.

 

Ánh nắng chói lóa khiến sững sờ. Cậu quanh, phát hiện đang trong phòng bệnh.

 

Đã trở … thế giới thực.

 

“Tỉnh ?”

 

Cậu đầu, trông thấy một đàn ông mặc áo blouse trắng. Người đó tháo khẩu trang xuống, để lộ gương mặt khiến Bạch Túc Vũ mở to mắt.

 

“Eamon?”

 

“Cái gì mà Eamon?” Đối phương nhướng mày, vẻ mặt thoáng qua một tia nghi hoặc: "Cậu đang gọi ? Tôi tên là Trương Vĩnh.”

 

Người đàn ông tự xưng là Trương Vĩnh quan sát một lượt, nhẹ giọng : "Tôi ngờ tỉnh nhanh như . Cảm thấy thế nào? Còn chỗ nào khỏe ?”

 

Bạch Túc Vũ lắc đầu, đưa tay che mắt. Đầu đau nhức, như thể thứ gì đó trong trí nhớ đang dần phai mờ. quên… quên đoạn ký ức .

 

“Bạch Túc Vũ! Cậu tỉnh ! Ô ô ô…”

 

Kim Thành An mua bữa sáng về liền thấy mở mắt, kích động lao đến.

 

"Tôi còn tưởng sẽ tỉnh nữa! Cậu lúc tìm thấy , đông cứng đến mức cứng đờ ? Cậu sợ hãi đến mức nào ?”

 

Bạch Túc Vũ khẽ lắc đầu, giọng khàn khàn: "Tôi .”

 

"Chú và dì bận việc ở công ty, hôm nay ở đây trông . Bọn họ xin vì chuyện hôm đó đ.á.n.h … Sau sẽ ép buộc như nữa.”

 

Cậu chợt cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Mấp máy môi như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.

 

“Túc Vũ, ngoài phơi nắng ?”

 

Ban đầu định từ chối, nhưng khi liếc đàn ông gương mặt giống hệt Eamon, cảm thấy ở chung một phòng với còn khó chịu hơn.

 

Trang Thảo

Vì thế, đồng ý với Kim Thành An.

 

Cậu dậy, để mặc giúp mặc áo khoác. Khi theo thói quen đút tay túi áo, vô thức chạm thứ gì đó.

 

Lấy xem, phát hiện đó là một quả cam.

 

“À đúng , du lịch ?”

 

Kim Thành An dìu bước ngoài : “Nhà gần đây đầu tư một nơi gọi là Thành Cổ Tố Nguyệt. Tôi , nơi đó một truyền thuyết về Sơn Thần…”

Loading...