"Nghiên Từ, chuyện là ? Sao cháu nhốt trai ở cái nơi như thế ?"
Sắc mặt Phó Nghiên Từ vẫn bình tĩnh. Y nhanh chậm lên tiếng: "Ông nội, cháu tra tấn . Việc sắp xếp cho ở đây là vì cho sự an của mà thôi. Bên ngoài bây giờ đang nhiều kẻ lùng sục tìm kiếm . Chỗ kín đáo an . Còn về chuyện ăn uống, cháu vẫn sai mang cơm nước đến đúng giờ."
Phó Trầm Chu thấy liền lóc càng t.h.ả.m thiết hơn: "Ông nội, nó dối! Hoàn cảnh ở đây tồi tệ thế , mỗi ngày cháu đều sống bằng c.h.ế.t. Nó cđang ghi hận chuyện năm xưa nên mới trả thù cháu!"
Ông cụ Phó bộ dạng chật vật, nhếch nhác của Phó Trầm Chu, trong lòng trào dâng một trận xót xa.
"Nghiên Từ , dù thế nào chăng nữa, Trầm Chu là trai của cháu. Cháu thể đối xử với nó như . Cho dù nó từng làm sai, cháu cũng nên cho nó một cơ hội để hối cải, làm cuộc đời."
Phó Trầm Chu vẫn tiếp tục lóc ỉ ôi: "Ông nội, nó nhốt cháu ở đây cả đời, cháu mãi mãi thấy ánh mặt trời nữa!"
"Nghiên Từ, cháu hãy suy nghĩ . Đổi một chỗ khác hơn để bố trí cho Trầm Chu cháu."
Nét mặt Phó Nghiên Từ vẫn tĩnh lặng như nước. Ánh của y lướt qua Phó Trầm Chu đang lóc kể lể, dừng ông cụ Phó đang hết lời khuyên can. Thanh âm y vang lên lạnh lẽo.
"Ông nội, đây là sự nhượng bộ lớn nhất của cháu . Ông và nên cảm thấy may mắn. Nếu nhờ cháu khoan dung, hiện tại biến thành một cái xác c.h.ế.t ."
Giọng lớn, nhưng vang vọng trong tầng hầm ngầm u ám.
Phó Trầm Chu đang gào đến khản cả cổ. Vừa những lời của Phó Nghiên Từ, tiếng của gã đột ngột im bặt. Cảm giác như một bàn tay vô hình nào đó thò bóp chặt lấy yết hầu của gã.
Gã chầm chậm ngẩng đầu, thẳng đôi mắt thâm thúy như đầm lầy lạnh lẽo của Phó Nghiên Từ. Gã chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, bất giác rùng .
Trong ánh mắt sâu thẳm , Phó Trầm Chu thấy sát ý đang cuồn cuộn dâng lên, chút che đậy nào.
Gã chợt nhận , Phó Nghiên Từ đang dọa nạt suông. Đứa em trai từng gã tùy ý bắt nạt, sỉ nhục năm xưa, nay thực sự đủ năng lực và cả quyết tâm để lấy mạng sống của gã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/eabo-vung-cam-enigma-doa-hong-trong-long-giam-cua-nha-ho-pho/chuong-75-tim-ong-noi-cau-xin-la-chuyen-ngu-xuan-nhat-ma-anh-tung-lam.html.]
Ông cụ Phó những lời của Phó Nghiên Từ làm cho kinh hãi. Ông mơ cũng ngờ y thể thốt những lời tuyệt tình đến .
Ông sững sờ mất một lúc lâu mới thể hồn . Trên gương mặt già nua lộ vẻ phức tạp khó tả.
"Phó Nghiên Từ, mày đừng tưởng bây giờ mày nắm trong tay quyền lên tiếng thì làm gì thì làm! Có ông nội ở đây, mày dám làm gì tao !"
"Hay là, thử xem ?"
Phó Trầm Chu một câu của Phó Nghiên Từ làm cho nghẹn họng, thốt lên lời nào. Dưới sức ép khí tràng quá mức cường đại của y, gã chỉ thể mang theo vẻ oán hận mà trừng mắt . Trong ánh tràn ngập sự thù độc cay nghiệt.
Ông cụ Phó dáng vẻ giương cung bạt kiếm của hai em, trong lòng dâng lên một trận phiền muộn xót xa.
Ông xua xua tay, mệt mỏi lên tiếng: "Thôi , hai đứa đừng cãi nữa. Đưa ông về . Trầm Chu, cháu ở đây tự kiểm điểm những lầm của , đừng gây thêm chuyện thị phi nào nữa."
Phó Nghiên Từ sai đưa ông cụ Phó về. Đợi đến khi bóng lưng ông khuất hẳn nơi cuối lối , y mới xoay , một bước trở tầng hầm.
Bên trong tầng hầm ngập tràn mùi ẩm mốc. Ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đuốc vách tường khẽ lay động, hắt chiếc bóng của Phó Trầm Chu trải dài nền đất.
Phó Trầm Chu đang cuộn tròn trong góc. Nghe thấy tiếng bước chân, gã vội ngẩng đầu lên. Vừa thấy Phó Nghiên Từ xuất hiện một nữa, trong mắt xẹt qua sự hoảng loạn cùng sợ hãi.
Phó Nghiên Từ thẳng đến mặt Phó Trầm Chu. Y xổm xuống, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm .
"Tìm ông nội để cầu xin là chuyện ngu xuẩn nhất mà từng làm."
Cả cơ thể Phó Trầm Chu đột ngột run lên. Đôi môi gã run rẩy, dường như điều gì đó. kịp mở miệng thì hành động và lời tiếp theo của Phó Nghiên Từ chặn .
Phó Nghiên Từ dậy. Y lạnh lùng lệnh cho tên thuộc hạ cạnh: "Lấy roi tới đây."