Ít lâu sau, Bùi Ngôn Xuyên tuyên bố rút khỏi công ty, cùng Tạ Ngữ Nhu rời đi.
Thím Bùi tức giận đến nỗi suýt nữa nhập viện tại chỗ.
Chú Bùi chỉ thẳng vào mặt hắn, bảo hắn đừng bao giờ hối hận. Bởi vì cho dù có hối hận, hắn cũng sẽ không bao giờ có được cơ hội nào khác nữa.
Trước tình cảnh ấy, khung bình luận bắt đầu nhảy loạn.
[Hướng đi của cốt truyện này có gì đó sai sai.]
[Mặc dù truyện chưa kết nhưng theo logic bình thường, không phải nên là nam chính đánh bại anh họ phản diện, sau đó hủy hôn với nữ phụ rồi đường đường chính chính kết hôn với nữ chính sao? Tiểu thuyết tổng tài bá đạo không phải đều theo motip như vậy à?]
[Có cảm giác truyện đang chuyển dần sang tag điền văn. Kế tiếp nam nữ chính định về quê, sống đời hòa hợp với thiên nhiên à?]
[Ừ thì.. có hơi kỳ lạ, nhưng cũng có thể coi như kết thúc có hậu mà.]
Tôi lặng lẽ rời mắt, bất đầu tập trung vào công việc.
Với sự trợ giúp của khung bình luận, tôi liên tục giành được mấy vụ làm ăn béo bở, mang về doanh thu cực cao cho công ty.
Cho đến một ngày nọ, khung bình luận tung hoa đốt pháo ăn mừng Bùi Ngôn Xuyên cầu hôn Tạ Ngữ Nhu sau đó hoàn toàn biến mất.
Một thời gian dài sau đó, tôi chẳng còn bận tâm đến tin tức về hai người họ nữa.
Chỉ là đôi khi bạn không quan tâm nhưng tin tức vẫn sẽ bằng cách nào đó truyền đến tai bạn.
Ví dụ như khoảng thời gian đầu, Bùi Ngôn Xuyên và Tạ Ngữ Nhu sống rất yên vui, hạnh phúc.
Ví dụ như ba mẹ và em trai Tạ Ngữ Nhu phát hiện cô ta đang ở cùng Bùi Ngôn Xuyên. Bọn họ mất nhiều tháng để tìm đến nơi họ đang sống và liên tục đòi tiền Bùi Ngôn Xuyên.
Bùi Ngôn Xuyên bị bọn họ hút m.á.u không ngừng nghỉ, dần chịu không nổi. Mối quan hệ giữa hắn và Tạ Ngữ Nhu bắt đầu nảy sinh vấn đề.
Tuy nhiên, những chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Xin lỗi chứ nhà bao việc.
Đen tình thì phải đỏ sự nghiệp chứ đúng không?
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
Hai năm sau, tôi chính thức tiếp quản công ty, không một anh chị em nào trong gia tộc có thể lay chuyển vị trí của tôi được nữa.
Cùng ngày hôm đó, tôi gặp lại Bùi Ngôn Xuyên.
Có lẽ do đã hai năm không gặp, đột ngột nhìn thấy nhau nên tôi thấy như đã trải qua mấy đời.
Vẻ ngoài của hắn không thay đổi gì nhiều nhưng không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy giữa hai mày hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt hắn sáng lên trong giây lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/duyen-troi-dinh-cua-ban-trai-toi/chuong-6-het.html.]
“Sầm Sầm, đã lâu không gặp.”
Tôi điềm tĩnh gật đầu. Thời gian hai năm đủ để tôi quên đi tình cảm dành cho hắn.
Thấy tôi thờ ơ, ánh mắt Bùi Ngôn Xuyên chợt lóe lên chút tổn thương.
Sau đó, hắn bắt đầu kể về những gì mình trải qua suốt hai năm nay.
“Ban đầu, anh thật sự tin mình yêu Tạ Ngữ Nhu. Nhưng sau hai năm chung sống, anh phát hiện mình không thể quên được em. Một đêm nọ, anh đột nhiên nhận ra. Có lẽ anh chưa bao giờ thích Tạ Ngữ Nhu, mà chỉ lưu luyến màu sắc mà cô ấy mang lại, sau đó ngộ nhận cảm giác đó thành tình yêu. Thậm chí còn bởi vì vậy mà làm tổn thương đến em. Sầm Sầm, bây giờ anh biết sai rồi. Em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?”
Những lời này… đậu xanh rau má nó, đúng là một thằng khốn nạn!
Tôi nheo mắt lại, giọng điệu vẫn thản nhiên như thường lệ: “Bùi Ngôn Xuyên, anh cũng xứng sao?”
Mặt hắn trắng bệch không còn chút máu.
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
Tôi nói câu đó xuất phát từ tận đáy lòng.
Cho dù hiện tại, hắn đã thành công cầu xin chú thím Bùi tha thứ nhưng quyền thừa kế công ty đã rơi vào tay người khác.
Trong giới này, một người họ hàng bị người thừa kế gia tộc ghét bỏ không biết sẽ phải chịu những khổ sở gì trong tương lai.
Không có tiền cũng chẳng có quyền. Hắn lấy cái gì mà xứng với tôi?
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
Ít lâu sau, tôi lại nghe được tin tức về Bùi Ngôn Xuyên. Tin lần này làm tôi có chút bất ngờ.
Tuy tôi biết ba mẹ và em trai Tạ Ngữ Nhu không phải người tốt, nhưng không ngờ để moi thêm tiền từ Bùi Ngôn Xuyên, bọn họ ba lần bảy lượt đến trước cửa nhà hắn, vu khống hắn chà đạp con gái nhà bọn họ, bắt hắn phải chịu trách nhiệm, bắt hắn đền tiền.
Bùi Ngôn Xuyên không chịu, lời qua tiếng lại chuyển thành đánh nhau.
Em trai Tạ Ngữ Nhu là một tên lưu manh, luôn thủ sẵn d.a.o trong túi. Trong lúc m.á.u dồn lên não, gã rút d.a.o xông tới.
Có lẽ gã vốn chỉ định đe dọa, nhưng ra tay không biết kiềm chế, lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào mắt Bùi Ngôn Xuyên, m.á.u chảy không ngừng.
Bùi Ngôn Xuyên được đưa đi cấp cứu nhưng hoàn toàn vô ích. Hắn sẽ không bao giờ nhìn thấy được gì nữa.
Một người như vậy sẽ sớm bị gia tộc vứt bỏ, cuộc sống trong tương lai ngày càng khốn đốn.
Chỉ có thể nói là quả báo nhãn tiền.
Còn tôi? Dạo này đang bận rộn khai thác thị trường mới.
Nhà bao việc.
▂ ▃ ▅ ▆ █THIÊN PHONG TỰ TUYẾT█ ▆ ▅ ▃ ▂