2.
Sáng hôm sau tia nắng chiếu rọi qua rèm dừa chiếu sáng cả căn phòng,cùng với tiếng chuông điện thoại reo hết hồi chuông này đến hồi chuông khác cho đến cuộc gọi thứ ba mới có người nhận máy.
“điện thoại của em” anh cau mày đưa điện thoại cho cô bên cạnh
“Alo”
“Giang Tiểu My, cô mau dậy cho tôi có biết mấy giờ chưa hả”
Tiếng rống chói tai từ điện thoại vang lên, cô nhíu mày từ từ ngồi dậy cả người mất hết sức lực dựa vào thành giường mơ màng nói: '"có chuyện gì”
“Cô biết hôm nay ngày mấy chưa hả, bản thảo của của cô”
“ chị gọi cho trợ lý em đi, nó gửi qua cho chị, “
“ tuần này cô phải đến tòa soạn gặp tôi, tôi có việc tìm cô”
“ em biết rồi, không còn gì em tắt máy đây"
Cô không để bên kia nói tiếp đã tắt máy trước một bước,nhắm mắt xoa huyệt thái dương một hồi, lần nữa mở mắt ra đập vào mắt cô là người đàn ông đang ngồi chễm chệ trên giường nhìn cô.
Cô kinh ngạc mở mắt to nhìn anh hỏi: ‘tại sao anh lại ở phòng tôi”
Anh đứng dậy chỉnh lại áo sơmi nhìn cô hỏi: “Phòng em?”
Cô gật đầu nói: “đúng vậy, đây là phòng tôi mà anh là ai”
Anh cau mày nói: ‘em lại quên tôi rồi’
Lại? Có từng gặp nhau sao?
“Hả” cô ngơ ngác nhìn anh hỏi: “chúng ta từng quen nhau sao”
Anh lạnh nhạt lên tiếng: ‘tôi tên Trần Minh Tuấn, là chú của Trần Nhã Hân’
Cô gật đầu rồi quay lại vấn đề lúc nãy hỏi ; “vậy tại sao chú lại ở trong phòng tôi, còn ngồi trên giường nữa”
Trần Minh Tuấn bước qua kéo rèm cửa ra nhìn cô nói: “đây là phòng tôi”
Tại sảnh khách sạn cô cau mày nhìn đôi vợ chồng son ngồi đối diện chỉ cúi đầu nhìn cốc cà phê.
cô không nhìn nổi nữa cau mày hỏi: ‘tại sao lại có hai thẻ phòng giống nhau ,tụi mày nói đi”
Trần Nhã Hân ho nhẹ một tiếng rồi nhìn cô nói : “là hiểu lầm thôi, không phải tụi tao cố ý đâu”
Tần Hiểu gật đầu nói : ‘đúng vậy, hiểu lầm thôi”
“Hết rồi”cô khoang tay trước n.g.ự.c nhìn hai người trước mặt.
Trần Nhã Hân bước qua ngồi lên ghế chung vòng tay ôm cô nói: “đươc mà đừng giận mà, tao cũng đâu có biết đâu”
Trần Minh Tuấn lạnh nhạt nói: “ tôi sẽ chịu trắc nhiệm với em’’
Cũng không có gì xảy ra chỉ do hiểu lầm do khách sạn lúc sơ suất đã đưa nhầm dù gì tối qua cũng không xảy ra chuyện gì, cô cũng không muốn đôi bên khó xử đành lắc đầu lên tiếng: “ không cần đâu,dù gì tối qua cũng không có xảy ra chuyện”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/duyen-phan/chuong-2.html.]
Cô gật đầu rồi đứng dậy nhìn vợ chồng Nhã Hân nói : “vậy thôi tao về trước”
“ chú nhỏ cho bạn con đi nhờ một đoạn đi”
“ không cần “
“ đi thôi’
Hai người đồng thanh nói
Nhã Hân cười hì rồi đưa hành lý cho anh nói: “ chú nhỏ làm phiền rồi”.
Trên xe cô thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ để xoa dịu đi cơn say xe trong người. Anh lái xe khá trầm ổn đã rất nhanh cô lại chìm vào giấc ngủ.
Lần nữa mở mắt ra đã thấy tới dưới tòa chung cư nhìn cảnh vật quen thuộc trước mắt cô ngáp một cái rồi mệt mỏi hỏi: ‘ tới rồi sao”
Trần Minh Tuấn ý cười trong mắt nhìn cô vẫn còn trong cơn buồn ngủ, anh gật đầu dịu dàng nói: “tới nhà rồi”
Cô bước xe liền nhìn bóng dáng quen thuộc đang bước về phía mình, cô quay lại nhận vali từ tay anh rồi nhẹ giọng nói: “Chú Trần, cảm ơn chú đã đưa tôi về nhà”
Trần Minh Tuấn cau mày khi nghe xưng hô “chú” từ miệng cô phát ra, anh lạnh nhạt nói: ‘không có gì, mau lên nhà đi”
Cảm mơn các bạn đã đọc truyện của bé Ú rất nhiều ạ, bấm theo dõi mình để được đọc truyện mới nhất ạ 🥰🥰🥰
Giọng nói từ sau lưng truyền tới,”chị Giang” sau đó nhanh nhẹn nhận lấy vali.
Trần Minh Tuấn hơi nhíu mày nhìn “ tiểu thịt tươi' trước mặt còn thuận tay kéo cô lùi lại một bước cách xa anh.
Cô ngẩng đầu nhìn anh nhẹ giọng nói: “ tôi đi lên nhà trước , anh về cẩn thận”
Trần Minh Tuấn nhìn cô sánh vai đi theo “tiểu thit tươi” đi vào tòa nhà,anh mang tâm trạng buồn bực không lái xe quay đầu lại mà chạy thẳng vào hầm gửi xe của toàn nhà.
Anh không nói với cô là mình cùng ở đây thậm chí còn ở cạnh căn hộ của cô chỉ là cô không biết anh là chủ căn hộ của cô đang thuê mà thôi.
Cô vào nhà liền nằm dài lên sofa không quan tâm có người ở đây hay không, Cô nhìn thấy căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ liền ngạc nhiên nhìn người trong bếp hỏi: “em là người dọn dẹp nhà sau”
“Chứ chị nghĩ cô Tấm dọn dẹp cho chị sao?’
Cô ngồi dậy ôm gối vào lòng cười nhẹ hỏi: “ em đến khi nào?”
“tiểu thịt tươi” Thành Dương - trợ lý đã theo cô gần một năm, cậu năm nay chỉ vừa tốt nghiệp chưa kiếm được việc làm nên theo cô.
Thành Dương đưa ly nước cho cô cau mày nói: ‘ chị Giang rút cuộc khi nào chị mới giao bản thảo tuần này cho em vậy, chủ biên đã gọi hối em rồi đấy”
Cô ho nhẹ một tiếng rồi ấp úng nói: “ sắp xong rồi, em đừng hối chị nữa, chẳng phải chị mới về tới nhà sao vẫn chưa ngủ bù đấy”
Thành Dương giật ly nước lại không vui nói: “chị còn tâm trạng mà ngủ sao”
Cô uể oải nhắm mắt lại nói “ hết cách rồi, dạo gần đây chị không có tâm trạng nhìn vào đống chữ chi chít đó nữa”
Cô cũng không nói dối tại vì dạo gần đây cô phải theo Trần Nhã Hân chuẩn bị lễ cưới nên không thể tập trung vào công việc được,nên không thể nào giao bản thảo kịp thời hạn.
Thành Dương đứng dậy không nói nên lời nhìn cô thở dài, bất đắc dĩ nói: “chủ biên nói cho chị hạn cuối là ngày mai nếu không chị ấy sẽ bay về đây xử chị đấy”