Đừng động vào nam chính, để tôi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:34:47
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

06

 

Ăn xong, Phó Trọng Tiêu công ty họp, còn lái xe từ bãi đỗ thẳng về nhà.

 

Trước khi nhắn cho Tạ Hoài Cẩn một tin. Đi nửa đường thì nhận hồi âm: [Xin xin nhé, bên vốn sắp xong , ai ngờ phía Hằng Phong đột nhiên tỏ hứng thú, cũng ngờ tới. Lần nhất định mời ăn một bữa thật lớn!]

 

Tôi trả lời cô : [Xem chiếc vòng tay tặng phát huy tác dụng . Cố lên cố lên, nhớ cố gắng để còn mời ăn tiệc mừng công nhé ~]

 

Vừa đặt điện thoại xuống thì hệ thống nghiêm giọng : [Có gì đó .]

 

Tôi bất đắc dĩ đáp: [Lại nữa , tiểu thư của ?]

 

Hệ thống : [Sao cảm giác nam chính địch ý với nữ chính?]

 

Tôi ngạc nhiên: [Cậu chắc là địch ý chứ tò mò ?]

 

Hệ thống:[Chắc chắn.]

 

Tôi bật ha hả.

 

Hệ thống lập tức cảnh giác:[Cậu cái gì? Chẳng lẽ …]

 

Tôi nghiêm mặt

 

[Hoảng cái gì? Cậu là hệ thống ngôn tình mà hiểu mô-típ của truyện ngôn tình ? “Kiêu hãnh và Định kiến” chắc cũng xem chứ. Hai nhân vật chính ban đầu chẳng mắt, nhưng cưỡng sức hút c.h.ế.t của đối phương, cứ giằng co qua , cuối cùng vượt qua giới hạn của bản yêu . Chẳng như còn thú vị hơn là gặp trúng tiếng sét ái tình ?]

 

Hệ thống im lặng, vẻ rơi trầm tư sâu sắc.

 

Tôi nhân cơ hội tiếp, giọng đầy đau đớn: [Đừng khiến nghĩ rằng là một hệ thống gu.]

 

Hệ thống lập tức phản bác: [Tôi như ! Cậu đừng vu khống !]

 

Tôi “ừm” hai tiếng: [Tôi tin .]

 

Sau ngày đó, liền một tuần gặp Phó Trọng Tiêu.

 

Cuộc đàm phán thâu tóm Ngân hàng Một của nước M bước giai đoạn quyết định cuối cùng. Hai bên đều dốc lực để tất giao dịch, Phó Trọng Tiêu trực tiếp bay sang đó để chỉ huy.

 

Tuyến tình cảm của nam nữ chính mãi tiến triển, hệ thống lo lắng thôi, cứ than phiền với : [Bận thế thì còn yêu đương kiểu gì? Anh như thật sự thể mang hạnh phúc cho nữ chính ?]

 

Tôi sách thuận miệng an ủi nó vài câu. lúc đó điện thoại đột nhiên nhận cuộc gọi từ Tạ Hoài Cẩn.

 

Tôi nhấc máy, bên ồn ào.

 

Giọng Tạ Hoài Cẩn cứng: “Nhậm Hồng, nghỉ ?”

 

Bên cạnh một giọng đàn ông : “Tiểu Tạ, gọi qua đây chơi !”

 

Ngay đó là một tràng tiếng ồn ào, huýt sáo, cợt đầy ác ý.

 

Tôi nhướng mày hỏi: “Cô đang ở ? Bên cạnh là những ai?”

 

Tạ Hoài Cẩn : “Đồng nghiệp thôi. Bọn đang liên hoan.”

 

Tôi dậy về phía gara: “Gửi địa chỉ cho , qua tìm cô.”

 

Đến quán KTV, qua hành lang ánh đèn lập lòe hỗn loạn, tìm thấy Tạ Hoài Cẩn trong một phòng nhỏ. Cô đang ép uống rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dung-dong-vao-nam-chinh-de-toi/chuong-4.html.]

 

Bên cạnh cô một trai gục đầu, trông vẻ say mềm.

 

Tôi lập tức nhớ tới trong cuộc điện thoại rằng về quê.

 

Mấy gã đàn ông đang ép họ uống rượu trông bề ngoài đạo mạo nhưng ánh mắt chẳng đàng hoàng. Thấy bước , mắt họ sáng lên: “Ồ, ấm nhà nào thế , nhầm phòng ? Ở chơi với mấy ?” 

 

Tôi c.h.ử.i thề một câu: “Đồ ngu!” xắn tay áo định lao đ.á.n.h .

 

lúc đó, Tạ Hoài Cẩn uống cạn một ly rượu, “cạch” một tiếng đặt mạnh chiếc ly xuống bàn. Hai má cô đỏ ửng, sang lớn tiếng: “Nhậm Hồng, đến ! Phó Trọng Tiêu đưa tới ? Cậu đúng là một trai thật.”

 

Nói xong, cô kéo phắt trai say khướt bên cạnh dậy, loạng choạng chen qua mấy gã ngu ngốc , còn giẫm chân mấy .

 

Đến khi cạnh , cô sảng khoái: “Các tiền bối, trò ‘thử thách mạo hiểm’ em cũng làm xong . Vậy em với Từ Lãng nhé. Tối nay vui, mai gặp ở công ty!”

 

Mấy ghế sofa từ lúc thấy cái tên Phó Trọng Tiêu thì sắc mặt đổi liên tục như đèn xoay. Nghe liền vội vàng phụ họa: “Được , .”

 

Tạ Hoài Cẩn khẽ với : “Đi thôi.”

 

07

 

Về đến xe, Từ Lãng đặt ở ghế .

 

Tạ Hoài Cẩn ghế phụ, đầu óc vẫn còn tỉnh táo. Cô chắp tay n.g.ự.c xin :

“Xin ! Tôi lợi dụng với trai . Thật sự là ép quá!”

 

Tôi để tâm, : “Có gì , bạn bè chẳng lúc nào cũng lợi dụng qua ? Hay là coi là bạn?”

Tạ Hoài Cẩn ngẩn một lúc lâu, : “Cậu đúng là thú vị.”

 

Tôi cũng : “Cảm ơn lời khen.”

 

Tạ Hoài Cẩn là chủ kiến, nên cũng hỏi thêm gì. Đưa hai họ về nhà an xong, nhiệm vụ của coi như thành.

 

https://www.facebook.com/profile.php?id=100093346523385

Trên đường về, nghĩ đến việc nhà chẳng ai, bỗng thấy hụt hẫng.

 

Hệ thống xúi giục: [Sao nào, là nổi loạn một ? Ngày mai làm đứa em ngoan của .]

 

Tôi theo ngay. Vừa lúc ngang qua phố bar, chọn một quán bar yên tĩnh uống một ly.

 

Đã lâu chạm đến rượu, lúc bước xuống khỏi ghế cao thấy chân lảo đảo.

 

Tôi gọi tài xế lái thuê đưa về nhà. Khi xe dừng cổng, còn chẳng tự xuống nổi, đành chờ hầu đỡ.

 

Tôi nhắm mắt dựa ghế . Trong cơn mơ màng, mở cửa xe.

 

Người đó ở cửa vài giây, cúi xuống bế lên.

 

Chóp mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, hé mắt. Gương mặt nghiêng sắc nét của Phó Trọng Tiêu lọt tầm mắt.

 

Tôi chớp chớp mắt, trong mắt long lanh nước, khàn giọng gọi: “Anh…?”

 

Phó Trọng Tiêu lời nào, cứ bế nhà thẳng lên lầu, sắc mặt lạnh lùng.

 

đôi tay lớn của đỡ vững vàng, cẩn thận như đang nâng một món đồ sứ đắt tiền thể để xảy sơ suất.

 

Tôi áp mặt n.g.ự.c , lưu luyến cọ cọ, giọng dính dính: “Anh, em nhớ quá.”

 

Loading...