Đừng bán hủ nữa, tôi sợ lắm rồi - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:49:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Tri Ý trừng mắt , nhất thời nên gì.
Một lúc lâu , như thể hạ quyết tâm, lên tiếng:
“Có thể… đừng hút nữa ?”
“Được.” Du Tân thuận theo nhanh, lập tức cất t.h.u.ố.c lá và bật lửa .
Hai rơi im lặng một lúc.
“Thật , nếu câu hỏi gì hỏi, thể hỏi thẳng .” Du Tân đột nhiên .
Nam Tri Ý vốn đang tính xem nên mở miệng thế nào, câu của làm cho suy nghĩ khựng .
“Ờ… cái đó.” Anh , “Sao bây giờ ở đây?”
“ Tôi học ở đây.” Du Tân đáp.
Nam Tri Ý nghi ngờ tai vấn đề.
“Trường ngôn ngữ.” Có lẽ thấy rõ vẻ kinh ngạc che giấu mặt , Du Tân tiếp tục giải thích, “Ba sắp xếp. Vì đây chỉ học hết một năm cấp ba, nên khi học xong còn học dự . Ông hy vọng thể—”
“Không .” Nam Tri Ý cắt ngang.
Những thứ bây giờ mấy giải thích linh tinh về chế độ học tập, mà là—
“Du Tân, chẳng lẽ định với là… thật sự ý định giải nghệ ?”
Du Tân chớp mắt.
Cậu trả lời ngay.
“Cậu—” Trong lồng n.g.ự.c Nam Tri Ý bỗng bốc lên một ngọn lửa vô danh, khống chế mà bật dậy khỏi sofa, “Không một tiếng biến mất ba tháng, thi đấu, đ.á.n.h rank, chạy tới cái nơi chim thèm ị bảo với là đột nhiên đổi tính, học? Cậu bao nhiêu đang lo cho ? Cậu fan tin tức của thì sốt ruột đến mức nào ? Không chơi game, tắt máy, còn đoán c.h.ế.t đó!”
“Cậu… cũng còn là trẻ con nữa, khi làm chuyện gì thể chút trách nhiệm ?!”
Ngay cả Nam Tri Ý cũng vì nổi nóng đến . Lồng n.g.ự.c phập phồng, tim đập thình thịch ngực.
Trận chung kết ba tháng như mới hôm qua. Người sân khấu khi trông cam tâm đến thế, mà bây giờ với là đ.á.n.h nữa?
Du Tân vẫn gì.
Cậu giữ nguyên tư thế cất t.h.u.ố.c lúc nãy, tay đút trong túi, thẳng Nam Tri Ý, ánh mắt cụp xuống.
Rất lâu , bỗng “phụt” một tiếng .
“Xin .” Cậu nhanh.
Nam Tri Ý dám tin :
“Những gì buồn lắm ?”
“Không, ý đó.” Du Tân rút tay khỏi túi, khóe miệng động đậy, như đang cố gắng điều chỉnh biểu cảm về nghiêm túc, nhưng cuối cùng vẫn thất bại, “Xin … ngờ quan tâm như .”
Nam Tri Ý nhất thời khả năng bẻ lái chủ đề của làm cho chấn động. Anh yên tại chỗ, trừng mắt đối phương.
“Xin .” Du Tân thứ ba xin , giọng nhẹ, “Tôi định giải nghệ. Chuyện thì dài— đói ? Chúng ăn , đó từ từ giải thích cho ?”
Cậu nhắc thì thôi, nhắc, Nam Tri Ý đột nhiên thấy đói kinh khủng.
Hôm nay khi xuất phát ăn mấy, đồ ăn máy bay cũng chỉ động đũa vài miếng.
“Ờ… thôi.” Giọng Nam Tri Ý dịu xuống.
Du Tân xắn tay áo lên:
“Trong tủ lạnh nhiều đồ, chỉ thể tạm bợ một chút.”
Lúc Nam Tri Ý mới nhận “ăn cơm” mà là tự tay nấu.
Anh vội :
“Không cần phiền thế , gọi đại đồ ăn ngoài là . Tôi kén ăn.”
ý định nấu ăn của Du Tân vẻ kiên quyết:
“Nếu từng ăn đồ giao quanh nhà , sẽ câu .”
Rồi thêm:
“Rất nhanh thôi, trong vòng ba mươi phút. Nếu chán, trong thư phòng sách để .”
Du Tân đồ, bếp, để Nam Tri Ý một trong phòng khách trống trải.
Nam Tri Ý như quả bóng xì , co sofa.
Anh ngẩn một lúc, tiện tay lấy một quyển sách đang để bàn , mở thì chữ ngoại ngữ.
Lúc nãy đang nổi giận thì cảm thấy gì, bây giờ nghĩ , Nam Tri Ý chỉ thấy một cảm giác hổ vô song đ.á.n.h trúng.
Người lòng cho ở nhờ, đột nhiên nổi giận với làm gì chứ? Lùi một vạn bước mà , cho dù Du Tân thật sự đ.á.n.h nữa, thì lấy tư cách gì, quyền gì mà tức giận? Một fan “thương cho roi cho vọt” ?
Nam Tri Ý cũng hiểu bản làm . Bình thường rõ ràng kiểu dễ nổi nóng như .
“Haiz…” Anh lật sách hờ hững, một chữ cũng đầu.
Du Tân để cho Nam Tri Ý quá nhiều thời gian u sầu. Sau vài bếp, mùi thơm nhanh lan khắp căn nhà.
Kèm theo tiếng đáy bát chạm mặt bàn cuối, Du Tân từ đầu vọng :
“Ăn .”
Nam Tri Ý đành đặt sách xuống, lề mề dậy.
, cảnh tượng mắt làm cho sững sờ—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dung-ban-hu-nua-toi-so-lam-roi/chuong-13.html.]
Du Tân bên bàn ăn, đang dùng khăn ướt lau tay.
Điều bình thường.
bình thường ở chỗ, cởi chiếc hoodie đen lúc nãy, đó là một chiếc tạp dề đen—dây mảnh vắt qua cổ, phần còn chỉ đủ che một mảng nhỏ phía , vùng ngực, cánh tay cho tới cả lưng , đường nét cơ bắp lộ rõ sót, là thói quen tập luyện.
Ngoài , n.g.ự.c còn đeo một sợi dây chuyền bạc, lấp lánh ánh sáng, làm hoa cả mắt Nam Tri Ý.
Nam Tri Ý cảm thấy trong đầu bốc lửa. giận dữ.
Motchutnganngo
“Cậu— mặc áo ?” Anh lắp bắp hỏi.
Du Tân , cúi đầu bản .
“Áo đó dễ bám dầu mỡ.” Cậu thản nhiên , “Xin , giờ ở nhà một quen .”
Ánh mắt Nam Tri Ý loạn xạ né tránh khắp nơi, trừ đối diện, cuối cùng vô thức dừng ngoài cửa sổ.
Anh tìm một lý do thuyết phục đối phương mặc áo :
“Bây giờ là mùa đông đó… lạnh ?”
Du Tân: “……”
Du Tân: “Tôi .”
Sau khi tin nhắn cầu hòa chìm nghỉm suốt hai năm mười một tháng, Nam Tri Ý lạc quan nhận : lẽ họ vẫn còn khả năng làm bạn.
Ít nhất hiện tại xem , Du Tân cũng ghét .
Du Tân làm ba món một canh: trứng xào cà chua, cánh gà kho Coca, thịt xào cay, thêm một bát canh tam tiên. Tuy đơn giản, nhưng màu sắc hương vị đều .
Ai tốn công làm ba món một canh cho ghét chứ?
Chỉ là cũng hiểu, nếu đối phương ghét , tại những năm qua chịu trả lời dù chỉ một tin nhắn của .
Nam Tri Ý từng một bài hỏi rằng sẵn sàng làm bạn với yêu cũ . Câu trả lời của là một trăm phần trăm “” —dù chỉ duy nhất một yêu cũ để làm ví dụ. Chia tay thôi mà, thù đội trời chung, mối quan hệ chẳng là ?
rõ ràng, đáp án của Du Tân là “”.
Vì lúc Nam Tri Ý nghĩ, ngay từ đầu nên bắt đầu mối quan hệ .
Ít nhất như , họ vẫn sẽ là bạn bè.
—
Trứng xào cà chua là vị ngọt, ngọt, cho nhiều đường, cực kỳ hợp khẩu vị Nam Tri Ý.
Khi đói thì cũng chẳng còn tâm trí để ý tới sự ngượng ngùng. Anh xúc thêm mấy muỗng, một ăn hết nửa bát cơm, ngẩng đầu lên mới phát hiện đối diện dường như động đũa mấy, ánh mắt一直落在 .
Bị như , trong lòng Nam Tri Ý rờn rợn. Anh cố ăn thêm vài miếng nữa, cuối cùng nhịn hỏi:
“Cậu ăn ?”
“Cậu ăn .” Du Tân , dời ánh mắt , tùy tiện gắp mấy lát dưa leo bỏ bát, “Tôi đói lắm.”
“… Ờ.”
Nam Tri Ý đáp một tiếng. Trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ: hình như từ nhỏ Du Tân thích đồ ngọt lắm.
Anh ăn thêm vài miếng trứng xào cà chua, bỗng lên tiếng:
“Cái đó…”
“Xin nhé, nên đột nhiên nổi giận với .” Nam Tri Ý nhỏ, “Có lẽ quá sốt ruột …”
Nghĩ kỹ , thực sự tư cách trách cứ Du Tân. Chưa đến việc giữa Du Tân và CG rốt cuộc xảy chuyện gì, riêng bản , khi đối mặt với làn sóng mắng c.h.ử.i chỉ trích ngập trời, chẳng cũng lập tức chọn cách trốn tránh đó ?
Áp lực dư luận mà tuyển thủ chuyên nghiệp gánh chịu còn lớn hơn streamer nhiều, chỉ cần một trận đấu là thể tế cha tế khắp các nền tảng, huống chi là trụ cột sân của đội豪门 như CG.
Du Tân còn nhỏ hơn hai tuổi. Yêu cầu một tròn hai mươi tuổi chín chắn đối mặt với thứ, quả thật phần quá khắt khe.
Du Tân xong gì, chỉ hỏi:
“Có hợp khẩu vị ?”
Nam Tri Ý gật đầu lia lịa.
“Ăn . Có chuyện gì thì ăn xong .”
Du Tân nhẹ nhàng bỏ qua đề tài . Bữa cơm kết thúc trong bầu khí “ăn , ngủ trò chuyện”.
Ăn xong, Nam Tri Ý nhất quyết giúp dọn dẹp, Du Tân kiên quyết cho, trong nhà máy rửa bát, đuổi phòng khách .
Nam Tri Ý rảnh rỗi việc gì làm. Đang lúc nghĩ xem nên nghiêm túc nghiên cứu thứ “chim ngữ” trong quyển sách , thì cửa gõ.
Du Tân đang bận trong bếp, hình như thấy. Anh do dự một chút, dậy tới cửa qua mắt mèo, phát hiện bên ngoài là một cô gái địa phương trẻ tuổi, tay còn dắt một sợi dây chó.
Nam Tri Ý mở cửa.
Rồi lập tức thứ gì đó lao thẳng chân .
Anh cúi đầu , phát hiện là một chú ch.ó con màu trắng, đôi tai lông xù quen mắt một cách kỳ lạ.
Một con Samoyed trông đến ba tháng tuổi.
Người phụ nữ thấy mở cửa chủ nhà thì kinh ngạc, nhưng nhanh lộ vẻ hiểu , líu lo với Nam Tri Ý một tràng. Anh mà mơ hồ, đoán đối phương là thường xuyên giúp Du Tân dắt ch.ó dạo, liền gật đầu cảm ơn, nhận lấy dây dắt, dẫn chú ch.ó nhỏ đang tung tăng nhảy nhót nhà.
lúc đó, Du Tân từ trong bếp . Thấy Nam Tri Ý dắt chó, nhướng mày:
“… Trước đó quên với . Tôi mới nuôi chó.”
Nam Tri Ý xổm xuống chơi với chó. Chú ch.ó , vui vẻ nhào tới l.i.ế.m tay .
Cảm xúc căng thẳng lập tức tan biến ít, hỏi:
“Nó tên là gì ?”