Đứa Trẻ Không Được Chọn - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-02-12 11:27:07
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3,

 

Không lâu sau đó, họ đưa tôi về quê ở cùng bà ngoại với lý do bận không thể chăm sóc tôi.

 

Mùa đông của một năm sau, tôi bị sốt cao.

 

Cả người nóng ran, mơ màng đến mức chẳng còn biết gì.

 

Bà ngoại luống cuống chạy đi mượn tiền để đưa tôi đến bệnh viện huyện.

 

Đêm hôm ấy, tôi tỉnh dậy giữa cơn sốt, mơ hồ thấy bà đang ngồi bên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

 

Bàn tay bà gầy guộc, đầy vết chai sần, nhưng lại ấm áp vô cùng.

 

Bà ngoại khẽ gọi:

 

“Hy Hy, con đỡ chưa?”

 

Tôi chớp mắt, giọng khàn đặc:

 

“Bố mẹ có đến không ạ?”

 

Bà cứng đờ người, ánh mắt thoáng vẻ áy náy.

 

“Bố mẹ con... vẫn chưa xong việc.”

 

Tôi im lặng, gật đầu.

 

Tôi không khóc.

 

Chỉ là ngay cả khi sốt đến mức chẳng còn tỉnh táo, tôi vẫn hy vọng bố mẹ có thể đến thăm mình.

 

Nhưng hy vọng vẫn chỉ là hy vọng mà thôi.

 

Hóa ra khi một người thực sự không cần bạn, dù bạn có thế nào đi nữa, họ cũng chẳng bận tâm.

 

4,

 

Tôi xuất viện sau ba ngày.

 

Bà ngoại phải chạy vạy khắp nơi mới vay được tiền đóng viện phí.

 

Tôi biết bà không muốn tôi lo lắng, nhưng đôi tay gầy gò với những vết chai sần của bà khi lật giở từng đồng tiền lẻ, tính toán tỉ mỉ số tiền còn lại, khiến tôi không thể nào làm ngơ.

 

Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy nghèo thật đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/dua-tre-khong-duoc-chon/chuong-2.html.]

 

Hôm đó, trên đường về nhà, tôi hỏi bà:

 

“Bà ơi, có phải con rất phiền phức không?”

 

Bà giật mình, xoa đầu tôi:

 

“Sao con lại nói vậy?”

 

“Vì con bị bệnh, bà phải chạy khắp nơi vay tiền. Nếu con không tồn tại, bà sẽ không phải vất vả như vậy.”

 

Bà ngoại hơi sững lại, sau đó vội vàng ôm tôi vào lòng, giọng bà run run:

 

“Đừng nói vậy… Con là bảo bối của bà mà.”

 

Tôi im lặng, vùi mặt vào lòng bà.

 

Hơi ấm từ bà là thứ duy nhất khiến tôi cảm thấy mình còn được yêu thương trên thế giới này.

 

Mùa đông năm ấy rất lạnh.

 

Sau trận sốt, tôi gầy đi trông thấy.

 

Bà ngoại lo lắng, ngày nào cũng tìm cách nấu những món ăn bổ dưỡng cho tôi, dù điều kiện chẳng khá giả gì.

 

Cảm ơn vì đã đọc truyện, nếu truyện không hay mong cậu góp ý nhẹ nhàng. Tớ là newbie ạ^^

Một hôm, bà hầm một nồi xương nóng hổi.

 

Tôi đang háo hức muốn ăn thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo vang.

 

Là mẹ tôi gọi.

 

Bà ngoại vội vàng nghe máy, giọng đầy mong chờ:

 

“Alo? Mai con về thăm con bé được không? Nó nhớ hai đứa lắm.”

 

Tôi siết chặt đôi đũa, tim đập thình thịch.

 

Một lát sau, bà ngoại cúp máy, vẻ mặt trầm xuống.

 

Tôi không hỏi gì, chỉ im lặng cúi đầu ăn canh.

 

Hóa ra, mẹ chỉ gọi để hỏi về giấy tờ hộ khẩu, hoàn toàn không nhắc gì đến tôi.

 

Tôi nên sớm quen với điều này mới phải.

 

Nhưng chẳng hiểu sao, lòng tôi vẫn đau đến khó tả.

Loading...