Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 115: Ngoại truyện: Chúng ta của ngày thơ bé (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:41:46
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vâng.” Người cha , “Mẹ nó hôm nay bận việc, ai trông nên dắt nó theo.”

Hàn Thước cứ chằm chằm đứa nhỏ xe ba bánh. Dù còn nhỏ nhưng cũng cảm nhận sự khác biệt, đôi mắt cứ dán chặt mu bàn tay trắng nõn của đối phương, thầm nghĩ tay gì mà trắng thế, mu bàn tay còn mấy cái hố nhỏ xinh xinh.

Hàn Thước ngửa đầu trời, thầm nghĩ nếu hôm nay trời mưa, chắc mấy cái hố tay đứa nhỏ thể hứng một giọt nước chứ.

Trẻ con thường hiếu kỳ với bạn mới, trong trường hợp , hai đứa trẻ ở hai sạp hàng cạnh thường sẽ nhanh chóng làm quen. Mạnh Duật Tu xe ba bánh trông sạch sẽ quá, quá im lặng, làm một đứa vốn líu lo như Hàn Thước bỗng dưng thấy rụt rè lạ thường.

Người cha Hàn Thước đang nấp lưng trai, con trai , ông chỉ Hàn Thước hỏi Mạnh Duật Tu: “Tiểu Tu, chơi với trai con?”

Hàn Thước xong, đôi mắt sáng rực lên, khóe môi khẽ nhếch. Thế nhưng Mạnh Duật Tu là một đứa trẻ hổ, dù ba khích lệ nhưng nó vẫn nhíu mày nhất quyết chịu cử động. Người quen ngang qua chào hỏi cũng bảo: “Tiểu Tu, chơi với bạn con.”

Người cha lắc đầu thở dài: “Nó nhát lắm, thôi cứ để nó đấy .”

Thấy đứa nhỏ xe chơi với , Hàn Thước thấy hụt hẫng đôi chút.

may những bán hàng xung quanh bắt đầu dọn hàng nhiều hơn, mấy đứa bạn hôm qua chạy đến gọi, thế là tính ham chơi nổi lên, Hàn Thước lập tức quẳng nỗi thất vọng đầu. Hắn cùng đám trẻ con chạy đất trống phía chơi đùa. Nơi đó mấy cây đại thụ, ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lấp lánh lên những khuôn mặt rạng rỡ tiếng .

Mạnh Duật Tu chơi, mà từ khi tính hướng nội. Nghe tiếng nô đùa líu lo của đám trẻ, nó xe ba bánh, đôi mắt đen láy cứ theo đắm đuối. Nó đứa nhỏ bán cá nhà bên cạnh đang dẫn đầu đám trẻ trèo cây, b.ắ.n bi.

Người cha bận rộn một hồi con. Thấy từ lúc Hàn Thước chơi, cổ của con trai cứ ngoái về hướng đó rời, ông bèn hỏi: “Tiểu Tu, đằng chơi với các bạn ? Ba làm việc còn lâu lắm.”

Mạnh Duật Tu bắt đầu thấy d.a.o động. Nghe lời ba, nó mím môi, đôi lông mi dài khẽ rung động. Rồi nó đưa bàn tay nhỏ nắm lấy ngón tay ba, vẻ mặt chơi thẹn thùng.

Hàn Hồng mấy ngày nay cha giúp đỡ nhiều nên nhanh trí, lập tức gọi Hàn Thước . Hàn Thước lạch bạch chạy , mồ hôi nhễ nhại đầy đầu.

“Tiểu Thước.” Hàn Hồng bảo em trai, “Em dắt Tiểu Tu chơi cùng .”

Hàn Thước dĩ nhiên là hớn hở đồng ý, Mạnh Duật Tu gật đầu lia lịa. Mạnh Duật Tu mím môi Hàn Thước, thực nó cũng yên nữa . Thế là sự dỗ dành của cha, hai bàn tay nhỏ bé nắm lấy , Mạnh Duật Tu cuối cùng cũng theo Hàn Thước về phía đất trống.

Hàn Thước nắm lấy bàn tay mềm mại của Mạnh Duật Tu mà vui sướng vô cùng. Hắn cứ khuôn mặt xinh xắn trắng trẻo của Mạnh Duật Tu, chiếc sơ mi hoa nhỏ sạch sẽ của đối phương. Liếc sang mấy bé gái đang chơi gần đó mặc váy hoa, thấy lạ lắm.

Thế là nghiêng đầu hỏi: “Cậu là em gái ?”

Mạnh Duật Tu lắc đầu, Hàn Thước nghiêm túc trả lời: “Tớ là em trai.”

Hàn Thước kinh ngạc há hốc mồm: “ xinh giống em gái lắm.”

Đôi lông mày nhỏ của Mạnh Duật Tu bỗng nhíu . Nó nghĩ một lát, dừng chân bảo: “Tớ cao hơn .”

Hàn Thước cũng dừng , lấy tay so chiều cao với Mạnh Duật Tu, kinh ngạc nữa: “Oa, cao hơn tớ thật .”

Mạnh Duật Tu gật gật đầu. Dù Hàn Thước vẫn thấy Mạnh Duật Tu giống con gái, nhưng hai đứa trẻ chẳng vì chuyện mà tranh cãi lâu. Lần đầu theo ba làm ăn mà kiếm bạn đầu tiên ở trấn, dù thể hiện quá nhiều khuôn mặt nhưng trong lòng Mạnh Duật Tu vui lắm.

Nhất là khi thấy Hàn Thước , còn cầm cành cây đuổi theo con ch.ó bên đường.

“Gâu gâu gâu gâu!!”

Thấy con ch.ó đuổi sủa vang trời, Hàn Thước như con khỉ đột đắc ý cầm cành cây chạy về, Mạnh Duật Tu cũng nhịn mà bật . Phút chốc, tiếng non nớt của hai đứa trẻ vang lên rộn rã.

Trẻ con làm quen với nhanh. Khi hơn một chút, Hàn Thước mới nhận bạn mới thực cũng khá nhiều. Trên quãng đường ngắn bãi đất trống, Mạnh Duật Tu hỏi tên .

“Tớ tên là Tiểu Thước.”

“Người trai ?”

! Là trai tớ!”

“Ngày nào các cũng đây bán cá ?”

“Không, tớ với tớ hôm qua mới đến, hôm nay đến.”

Mạnh Duật Tu bảo: “Hôm qua ba tớ cũng cho tớ ăn cá đấy.”

Mắt Hàn Thước sáng rực, vui sướng reo lên: “Đấy là cá của tớ với tớ đấy! Hôm qua tớ cho bác cá mà!”

Đôi mắt Mạnh Duật Tu cũng sáng lấp lánh: “Cậu bắt cá ?”

“Anh tớ bắt đấy!”

“Thế bắt con nào ?”

“Anh tớ bắt! Anh tớ câu!” Hàn Thước đắc ý múa tay múa chân diễn tả cho bạn xem, “Anh tớ đang câu cá, tớ thấy một con to vật vã nước, tớ định nhào xuống bắt nhưng tớ cho, thế là tớ... Bùm! Con cá đó to quá, nó quẫy đuôi lặn mất tiêu luôn!”

Mạnh Duật Tu mà ngẩn cả .

“Cá ngon ? Anh tớ siêu lắm, câu một loáng rõ nhiều!”

“Có!!” Mạnh Duật Tu há miệng to, “Ngon lắm!”

Đám trẻ chơi bãi trống cộng cả Hàn Thước và Mạnh Duật Tu bảy tám đứa. Thời đó chẳng đồ chơi gì, trò chơi cũng chỉ quanh quẩn cảnh sát bắt trộm, đại bàng bắt gà con là chơi đồ hàng. Hôm nay nhiều bé gái nên chúng đề nghị chơi đồ hàng.

Vốn dĩ Hàn Thước định đóng vai ba với một bé gái, nhưng Mạnh Duật Tu cùng , quen ai nên cứ bám dính lấy .

“Tớ làm ba với .” Mạnh Duật Tu .

Hàn Thước nghĩ một lát đồng ý: “Thế làm nhé?”

Mạnh Duật Tu nhíu mày: “Tớ làm ba cơ.”

Hàn Thước đôi giày vải sạch sẽ của bạn, chỉ mấy mảnh ngói và lá cây đất bảo: “Làm ba nấu cơm đấy.”

Mạnh Duật Tu mấy mảnh ngói bẩn thỉu, nhíu mày im lặng.

Trong đám trẻ một bé gái nhà mở tiệm tạp hóa trấn, bé thạo trò đồ hàng nhất, liền lạch bạch chạy về nhà lấy mấy con búp bê chia cho mỗi đóng vai một con. Bốn " ", gồm ba bé gái và một Mạnh Duật Tu, đều ôm búp bê các "ông bố" dùng ngói và lá cây để nấu cơm.

Hàn Thước hì hục xổm đất "nấu cơm", làm hăng say đến mức nước miếng suýt rơi cả , hít một lẩm bẩm: “Sắp chín nhé, lát nữa qua nhà ăn cơm.”

Đám "ông bố" và "bà " khác đồng thanh đáp: “Được, lát cũng qua nhà chúng ăn cơm nhé.”

Mạnh Duật Tu chơi trò bao giờ, thấy Hàn Thước thế cũng sang bảo các bạn: “Qua nhà chúng tớ ăn cơm .”

Trước mặt Hàn Thước bày ba bốn mảnh ngói cùng một đống lá cây. khi chuẩn "khai tiệc" đến nơi, Mạnh Duật Tu bỗng đem búp bê trả cho bé gái lạch bạch chạy về phía sạp hàng đằng .

Hàn Thước gọi với theo: “Cậu đấy?”

Mạnh Duật Tu đáp vọng : “Tớ tìm ba tớ đây.” Rồi hai cái chân ngắn cứ thế chạy biến .

Hàn Thước đợi vài phút, ngước lên thì thấy Mạnh Duật Tu ở cạnh cha. Hắn tò mò chạy hỏi: “Bác ơi, Tiểu Tu ạ?”

Người cha chỉ tay về phía một cái cây đại thụ cách đó xa.

Hàn Thước lạch bạch chạy tìm.

“Tiểu Tu, Tiểu Tu ơi!” khi đến gốc cây, thấy một cái bóng nhỏ xíu đang xổm, lộ cái m.ô.n.g trắng nõn, còn quần thì tụt tận mắt cá chân.

“Cậu đang ị đùn.” Hàn Thước phán một câu xanh rờn.

Mạnh Duật Tu bé tí hổ , thấy Hàn Thước chạy , khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên ngay lập tức. Đôi lông mày và cái mũi nhỏ nhăn tít , nó khua tay quát: “Cậu .”

Hàn Thước năm tuổi làm gì hiểu cái gọi là hổ, vì ở vùng nông thôn và thị trấn nhỏ thế , đám trẻ bằng tuổi m.ô.n.g trần chạy khắp nơi là chuyện thường. Thậm chí thỉnh thoảng theo trai đồng, lúc vệ sinh trai cũng giúp tụt quần cho xổm trong bụi cỏ. Thế nên chẳng những mà còn xổm xuống đối diện Mạnh Duật Tu bảo: “Tớ nấu xong thức ăn , lát nữa đến nhà ...”

Mạnh Duật Tu nắm chặt hai cái nắm đ.ấ.m nhỏ, mặt mếu máo gào lên: “Ba ơi!!!”

“Đến ngay đây!” Người cha thấy liền vội vàng làm nốt vụ khách cầm mấy tờ giấy bản chạy phía con trai.

Mạnh Duật Tu đuổi Hàn Thước , nhưng lời còn kịp thốt cha bế thốc lên đặt lên gối, cứ thế chổng m.ô.n.g cho ba lau bằng giấy bản. Cái đầu nó rúc khuỷu tay ba, đôi mắt trân trối Hàn Thước vẫn đang xổm mặt, miệng lẩm bẩm: “Hừ... .”

Hàn Thước dậy. Mạnh Duật Tu thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng nó vạn ngờ, Hàn Thước cư nhiên vòng phía để xem cha lau m.ô.n.g cho . Mạnh Duật Tu sấp gối ba, mặt đỏ gắt như gấc chín, hai cái chân ngắn sức đạp loạn xạ.

Người cha giữ chặt lấy cái hình cứ như con cá quẫy của con trai: “Làm gì mà cựa dữ thế? Ba lau dính quần bây giờ!”

Mạnh Duật Tu cuối cùng nhịn nữa mà nấc lên.

Lau xong mông, Mạnh Duật Tu chẳng bộ nữa, cứ như đang oán trách ba lúc nãy đuổi Hàn Thước để bạn sạch bách. Khi đặt xuống đất, đứa nhỏ mếu máo, túm chặt gấu áo ba, uất ức giậm chân bình bịch.

“Sao thế con?” Người cha hỏi.

Mạnh Duật Tu , cứ quấn lấy ba làm làm mẩy. Người cha hết cách đành bế con sạp hàng.

“Tiểu Tu.” Hàn Thước lẽo đẽo theo hỏi, “Mọi chuẩn qua nhà ăn cơm đấy.”

Mạnh Duật Tu vẫn đang ấm ức chuyện thấy mông, nó tựa đầu lên vai ba im lặng gì, đôi mắt cứ chằm chằm cái tên lùn tịt đang bám đuôi phía .

Quay sạp hàng, cha định đặt con xuống nhưng , đứa nhỏ cứ như miếng bánh mạch nha, hễ ba định buông tay là nhăn mặt nhè. Người cha hiểu tính con, từ nhỏ những nỗi khổ tâm kỳ quặc, bèn dỗ dành: “Được , con cứ thế ba làm ăn ? Có lên xe ba bánh ?”

Mạnh Duật Tu lắc đầu.

“Anh trai đang kìa, con thế thấy ngại ?”

Mạnh Duật Tu cuối cùng cũng quấy nữa, nhưng tay vẫn nắm chặt áo ba, đùi ông.

“Tiểu Tu, thế?” Hàn Thước vò đầu bứt tai bên cạnh với vẻ mặt ngơ ngác.

Hôm nay cha mang theo bốn cái ghế nhỏ, ngoài của ông và con trai thì nhường hai cái cho em nhà họ Hàn. Hàn Thước chẳng hiểu chuyện gì đang xảy với Mạnh Duật Tu, cũng chẳng còn tâm trí chơi với đám bạn nữa. Hắn chiếc ghế nhỏ ở giữa trai và cha, thỉnh thoảng nghiêng đầu hỏi đứa nhỏ đang đùi ông: “Tiểu Tu, chơi tiếp ?”

Mạnh Duật Tu ngậm chặt miệng lời nào, chỉ dùng đôi mắt đen láy chằm chằm Hàn Thước. Cho đến khi thấy Hàn Hồng đem trả cái cân cán cho ba , nó mới nhận đám Hàn Thước sắp về. Nó lập tức trượt xuống khỏi đùi ba, hỏi Hàn Thước: “Cậu đấy?”

Thấy Mạnh Duật Tu chịu chuyện với , Hàn Thước mừng húm, toe toét: “Tớ theo trai về nhà đây!”

Đôi lông mày Mạnh Duật Tu dần nhíu , nó xuống thùng nước, cuống quýt chỉ đó bảo Hàn Thước: “Vẫn còn cá nhỏ !”

Hàn Hồng hỏi cha: “Bác ơi, còn một ít bác với Tiểu Tu mang về ăn nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-115-ngoai-truyen-chung-ta-cua-ngay-tho-be-2.html.]

Người cha : “Cá hôm qua vẫn ăn hết , các cháu cứ mang về mà ăn.”

Mạnh Duật Tu vẫn chỉ thùng, ngước khuôn mặt nhỏ lên gọi Hàn Thước: “Vẫn còn cá mà!!”

Người cha kéo con dậy bảo: “Chỗ cá còn Hồng với Tiểu Thước mang về nhà ăn đấy, bán nữa .”

Teela - Đam Mỹ Daily

Mạnh Duật Tu mếu máo, Hàn Thước hỏi: “Cậu đến nữa ?”

Hàn Thước: “Anh tớ bảo sẽ đến, vì bọn tớ mua gà con, bán cá kiếm tiền mua gà con, nuôi gà lớn để nó đẻ trứng, thế là tớ với tớ sẽ ăn trứng hằng ngày.”

Đến lúc , Mạnh Duật Tu sạp hàng theo bóng dáng Hàn Hồng dắt tay Hàn Thước dần khuất đám đông đường phố sầm uất.

“Mua gà con...” Nó lẩm bẩm lặp lời Hàn Thước, “Nuôi gà đẻ trứng, Tiểu Thước và trai sẽ ăn trứng hằng ngày...”

Hôm nay cha làm ăn khá , gần trưa mà khách vẫn nườm nượp, ông bèn nhờ nhắn bà ngoại của Mạnh Duật Tu đón nó về ăn cơm . Bà ngoại đến, bế Mạnh Duật Tu lên xe máy cày. Khi xe dừng ở đầu làng Tây Kiều, bà dắt tay nó thong thả bộ về nhà.

“Tiểu Tu.” Bà ngoại hỏi cháu ngoại, “Hôm nay theo ba làm ăn vui con?”

Đôi mắt Mạnh Duật Tu đảo qua đảo mỉm gật đầu.

“Thế Tiểu Tu ở trấn chơi trò gì?”

Nhắc đến bạn mới quen, Mạnh Duật Tu nắm tay bà ngoại kể lể: “Chơi với Tiểu Thước ạ!”

“Tiểu Thước là ai thế?”

Mạnh Duật Tu suy nghĩ một lát: “Tiểu Thước đôi mắt sáng rực, đen láy. Tiểu Thước làm ba, còn cháu làm ạ...”

Bà ngoại , hỏi cháu: “Sao con làm ba?”

Mạnh Duật Tu: “Vì Tiểu Thước làm ba ạ.”

Bà ngoại: “ con là Công mà.”

Mạnh Duật Tu: “Công ạ?”

, Công là làm ba, Tiểu Tu nhà lớn lên cũng làm ba nhé...”

Bài học giáo d.ụ.c giới tính đầu tiên của Mạnh Duật Tu cư nhiên đến từ bà ngoại. Nghe xong, nó ngơ ngác mở to mắt, vẫn hiểu "Công" nghĩa là gì, chỉ con trai và con gái, nhưng nó ghi nhớ kỹ: là Công, làm ba.

Lại một tuần nữa trôi qua, Mạnh Duật Tu dậy từ sớm để theo ba chợ bày hàng. Lần xe ba bánh nữa mà sạp hàng ngó đông tây, rõ ràng là đang ngóng Hàn Thước đến mức cuống quýt, thấy Hàn Hồng dắt Hàn Thước tới, nó thẹn thùng nép lưng ba .

Ngược , Hàn Thước vui sướng lạch bạch chạy tìm bạn chơi. Đã chơi với một nên cảm giác thuộc nhanh. Lần Mạnh Duật Tu chủ động dắt tay Hàn Thước rủ chơi đồ hàng.

“Tớ cái cho .” Lúc bãi đất trống, Mạnh Duật Tu móc từ trong túi áo một thứ.

Hàn Thước kỹ, khi thấy đó là một con gà con lông vàng óng mượt, reo lên: “Oa! Gà con kìa!”

Mạnh Duật Tu đặt con gà tay Hàn Thước, vui vẻ : “Cậu gà con nhé!”

“Ở thế?” Hàn Thước hỏi.

“Tớ lấy ở nhà mang đấy.”

Hàn Thước cúi đầu con gà, chút đắn đo: “Ba mắng ?”

Mạnh Duật Tu lắc đầu, giục bạn: “Mình chơi đồ hàng , hôm nay tớ làm ba.”

Hàn Thước: “Làm ba là làm việc đấy.”

“Được.” Mạnh Duật Tu gật đầu.

Hôm nay Hàn Thước thêm con gà con, đám bạn tò mò vây quanh chơi cùng. Mạnh Duật Tu keo kiệt giấu con gà lòng Hàn Thước: “Cái tớ cho Tiểu Thước mà!”

Rồi nó bảo Hàn Thước: “Tớ làm ba, làm , đây là con gà cưng của chúng .”

“Được.” Hàn Thước gà con, trai sẽ trứng ăn, nên Mạnh Duật Tu đòi gì cũng chiều hết.

Trò chơi bắt đầu, Mạnh Duật Tu học theo Hàn Thước tuần , xổm đất dùng tay bới ngói và lá cây, một lúc dậy xem con gà tay Hàn Thước. Nó dùng ngón tay nhỏ xíu chạm đầu con gà, miệng lẩm bẩm: “Cưng ơi, ba nấu cơm nhé, con với ở nhà nha.”

Con gà con ngoảnh đầu, mổ nhẹ lòng bàn tay Mạnh Duật Tu, làm cả nó và Hàn Thước khà khà.

Gần đến trưa, cá của Hàn Hồng bán hết, gọi Hàn Thước để chuẩn về nhà. Hàn Thước vẫy tay chào tạm biệt Mạnh Duật Tu.

Hàn Hồng dắt em trai đầu phố để bắt xe máy cày cùng làng. Gần đến nơi, Hàn Thước móc túi áo, khuôn mặt hồng hào đầy vẻ khoe khoang, giơ cao bàn tay cho trai xem con gà con.

“Anh ơi, chúng gà con !!”

Hàn Hồng sững mất hai giây, sầm mặt hỏi: “Ở thế hả?”

Hàn Thước: “Tiểu Tu cho em đấy.”

Hàn Hồng nhíu mày, dắt tay Hàn Thước định : “Đem trả cho Tiểu Tu ngay.”

Hàn Thước thấy trả gà thì lập tức chịu, giằng cánh tay , gồng chân chống đối: “Không , gà của Tiểu Tu cho mà! Tiểu Tu cho em mà!”

Hàn Thước và Mạnh Duật Tu còn nhỏ, nhưng Hàn Hồng là một thiếu niên hiểu chuyện . Người cha họ Mạnh giúp đỡ em nhiều như thế, dù là ông đồng ý là Mạnh Duật Tu tự ý lấy mang , đều thấy ngại dám nhận. Mà nếu chuyện cha , càng thấy hổ thẹn hơn.

“Đi trả cho Tiểu Tu.”

“Không trả trả!!” Hàn Thước gào ngay giữa phố, làm đường ngoái .

“Đây là gà của em! Hu oa...”

Hàn Hồng đành kéo em trai một góc tường, xổm xuống kiên nhẫn bảo: “Tiểu Thước, em , chúng tùy tiện lấy đồ của khác.”

Nước mắt Hàn Thước rơi lã chã xuống áo, thút thít: “ con mua gà con.”

“Ừ, mua gà con.” Hàn Hồng xoa mái tóc mềm mại của em trai, “Anh sẽ câu cá, sẽ kiếm tiền mua gà con.”

“Tiền đủ .”

Hàn Hồng giữ chặt hai bả vai nhỏ xíu của Hàn Thước, khuôn mặt nhỏ vì gió thổi mà nứt nẻ của em: “Từ từ sẽ đủ, sẽ câu thật nhiều cá, chúng trấn vài nữa là mua gà ngay thôi.”

đây là gà của Tiểu Tu cho mà, con cũng ăn trứng gà!” Hàn Thước mím chặt môi để phát tiếng , nhưng nước mắt vẫn cứ ngừng trào .

“Con cũng ăn trứng gà mà...”

Nghe giọng non nớt cùng những lời hiểu chuyện của em trai, mắt Hàn Hồng bỗng nhòe . Anh gật đầu, đưa tay lau nước mắt mặt em. Đối với Hàn Thước năm tuổi, ba chỉ là những sự tồn tại mơ hồ trong ký ức. Thứ mà đôi mắt thấy chỉ là sự vất vả của trai, thứ mà thể nắm chặt chính là bàn tay của , và tâm nguyện duy nhất là cùng ăn trứng gà.

Hàn Hồng nén nỗi xót xa và đau lòng trong, đứa em nhỏ đang nép chân tường, nghẹn ngào : “Được, chúng nhất định sẽ mua gà con. con đem con gà trả cho Tiểu Tu . Nhỡ bác trai Tiểu Tu tự ý mang gà cho , lúc về nhà Tiểu Tu đ.á.n.h thì làm ?”

“Có đúng nào?”

Hàn Thước chớp mắt, hít hít cái mũi nhỏ, cuối cùng cũng gật đầu đưa con gà cho trai.

Hai em sạp hàng của cha họ Mạnh. Khi , Mạnh Duật Tu bà ngoại đón . Hàn Hồng đem con gà trả cho cha đang ngẩn ngơ kinh ngạc, ngượng ngùng kể rõ đầu đuôi sự việc cho ông . Người cha xong, đôi mắt đỏ hoe của cả hai em thì im lặng một lúc.

Ông cúi xuống, nhét con gà túi áo của Hàn Thước.

“Thưa bác...” Hàn Hồng cuống quýt, “Chúng cháu nhận ạ.”

“Cứ cầm lấy, đây là Tiểu Tu cho Tiểu Thước mà.”

Hàn Hồng vội vàng móc hết tiền bán cá suốt hai tuần qua định nhét tay cha. Ông đẩy ngược trở , bảo : “Cầm về mà nuôi cho , bao giờ nó đẻ trứng thì mang biếu bác một giỏ, coi như đó là tiền mua gà, ?”

Nói đoạn ông xua tay, đẩy vai Hàn Hồng: “Đi , mau dắt em về nhà con.”

Hàn Hồng cha sẽ nhận tiền, cũng hiểu rõ lòng của ông. Anh nén dòng lệ đang chực trào, trịnh trọng cúi đầu cảm ơn ông. Thực giữa biển mênh mông, cha cũng chỉ đến trấn bán d.ư.ợ.c liệu trong một thời gian ngắn. Sau , dù Hàn Hồng xách theo trứng gà tìm thì cũng chẳng bao giờ gặp vị bác bụng từng giúp đỡ em năm đó nữa.

Con gà con giờ đây thực sự thuộc về Hàn Thước. Trên đường về, dù xe máy cày của làng mất từ lâu nhưng hai em bộ con đường đất gồ ghề mà vui sướng như bay lên.

“Chíp chíp chíp!” Hàn Thước thả con gà xuống đường.

Con gà con lạch bạch chạy đuổi theo bước chân nhỏ của Hàn Thước.

“Anh ơi ơi! Anh con gà kìa!” Hàn Thước vui sướng hét vang.

Hàn Hồng dắt em trai sát lề đường để tránh mải chạy nhảy mà đổ bệnh.

“Anh ơi.” Hàn Thước nắm tay Hàn Hồng, ngước khuôn mặt hồng hào lên hỏi: “Bao giờ gà con mới đẻ trứng hả ?”

Hàn Hồng suy nghĩ một lát: “Ừm... chắc nửa năm nữa đấy.”

“Lâu thế cơ ạ?”

thế, đợi gà con lớn lên, thành gà mái mới đẻ trứng .”

Hàn Thước hiểu, xổm xuống dùng năm ngón tay nhỏ xíu vuốt ve con gà, chớp mắt lẩm bẩm: “Gà con ơi gà con, mày mau lớn nhanh lên nhé...”

“Lớn nhanh đẻ trứng cho tao với trai ăn nhé.”

Hàn Hồng cũng xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn cùng nụ ngây thơ của em trai, lòng dâng lên một luồng điện ấm áp.

“Gà con mau lớn nhé.”

Anh khẽ tiếp: “Tiểu Thước, em cũng mau lớn nhé...”

“Hãy bình an mà lớn khôn nhé...”

[TOÀN VĂN HOÀN THÀNH]

Loading...