[ĐM] Tôi làm nông trong game kinh dị - Chương 13: Phó bản 1 - Thế giới này đen tối hơn ngài nghĩ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-04-03 13:21:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tịnh Vân rất thản nhiên trước câu hỏi của bá tước nhỏ, cậu không suy nghĩ lâu mà nhanh chóng đáp: “Tôi muốn một phòng ngủ mới tốt hơn và được trở thành đầu bếp của lâu đài.”

Tịnh Vân nghĩ đây là một đề nghị rất bình thường. Cậu thật sự không thể chịu được cái phòng ngủ trông như chiếc chuồng gà như vậy được. Mà làm ở trong phòng bếp sẽ là một lựa chọn hoàn hảo để cậu che dấu sự tồn tại của không gian.

Tuy nhiên có người lại không nghĩ như vậy. Biểu hiện rõ ràng nhất chính là hiện trường đã xuất hiện 3 phản ứng hoàn toàn khác nhau.

Bá tước có vẻ rất sửng sốt trước đề nghị đơn giản đó, đứa trẻ kì lạ ấy thậm chí đã bật cười và ra lệnh cho quản gia sắp xếp phòng ngủ của cậu lên tầng 4, chỉ cách phòng của bá tước một tầng.

Bên cạnh đó còn cho cậu quyền kiểm soát một nửa phòng bếp, phụ trách bữa sáng và bữa phụ cho ngài.

Riêng về phía người hầu thì lại là một mảnh im lặng thậm chí là những ánh nhìn khinh miệt. Những người hầu trong bếp thậm chí còn tỏ rõ vẻ cáu kỉnh, nhiều người cắn móng tay đến bật máu, đưa các ánh nhìn lăm lăm đầy coi thường rọi vào cơ thể của Tịnh Vân.

Bọn họ cho rằng thiếu niên không đủ tư cách để ra lệnh cho họ.

Thông qua cái vẻ mặt đó, Tam Tam thậm chí còn có thể phiên dịch ra bọn họ đang muốn nói gì.

Một kẻ bị Thánh Địa vứt bỏ mà dám ra lệnh cho bọn này sao?!

Xíiii, nhìn thấy mà ghét.

Myfamilytwo

Nhóm người hầu thì đúng là thống nhất một thái độ, còn về phía người chơi lại chia thành hai nhóm đối lập. Những người chơi mới thì ghen tị, ao ước thậm chí là ngưỡng mộ về những gì Tịnh Vân có được. Trong khi nhóm người chơi lão làng thì mặt mày nghiêm trọng, thậm chí có kẻ còn thể hiện sự thương hại dành cho thiếu niên.

Bởi bất kì người chơi lão làng nào cũng biết một điều cực kì tối kỵ trong trò chơi, đó là bị đồng hoá với phó bản.

Nếu người chơi quá mức nhập tâm vào phó bản, hoặc tìm cách hoà nhập vào cộng đồng người ở đây để có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh hơn thì xác suất người đó bị thế giới phán rằng đã đồng hoá với phó bản và mắc kẹt tại đây mãi mãi là rất cao.

Trong khi người chơi đang xôn xao không thôi thì riêng nhóm đoàn đội có kinh nghiệm kia lại trầm mặc đến kì lạ.

Một cô gái tóc tím xoay đầu hỏi: “Anh nghĩ sao?”

“.... Tuy đó là một hành động khá nguy hiểm có thể dẫn đến việc bị thế giới đồng hoá nhanh hơn, nhưng lại là cách nhanh nhất để thu thập thức ăn.”

Người đàn ông trung niên với một vết sẹo ngay khoé miệng đáp lại. Không giống với những người chơi lâu năm khác cho rằng việc Tịnh Vân làm là hành động nguy hiểm, hắn lại đánh giá khá cao lựa chọn của cậu.

“Nhưng cậu ta làm vậy quá sớm. Theo như chúng ta suy đoán thì có thể nơi được gọi là Thánh Địa mới chính là địa điểm thu thập thực phẩm tốt nhất, cậu ta hoà nhập với phó bản sớm như vậy là đang đẩy nhanh quá trình đồng hoá của chính mình.” Một thanh niên khác trong đội lắc đầu, không cho rằng điều đội trưởng nói là đúng. 

“Trong số các cậu, ai dám chắc rằng mình có thể đạt được cái gọi là chìa khoá để đến Thánh Địa?”

Người đàn ông bịt kín mắt bằng vải đen đứng bên cạnh rất nhẹ nhàng vạch trần một sự thật đẫm máu.

“Một nhiệm vụ mà ngay cả ý thức thế giới cũng cho rằng các cậu sẽ c.h.ế.t gần hết, cần phải nạp thêm người chơi vào bổ sung. Một nhiệm vụ như thế, mấy ai dám chắc mình có thể hoàn thành được?”

Thanh niên tóc cam bị phản bác thì cứng mỏ, há miệng ra vài lần nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng lại, buồn bực không nói thêm điều gì.

“Nếu không dám chắc mình có thể giành được chìa khoá vào Thánh Địa thì chi bằng tìm cách thu thập càng nhiều thực phẩm càng tốt, sau đó đổi chúng với người chơi khác lấy đạo cụ để sống sót cho đến khi phó bản kết thúc. Đó cũng có thể coi là một con đường sống.”

Đội trưởng của nhóm người thở dài, sau đó nhìn về phía Tịnh Vân đang đứng chính giữa phòng ăn: “Chỉ mong chúng ta cũng sẽ sống sót.”

Chiếc sừng nai bị cụt mất một khúc trên đầu ông ấy đã đau nhức âm ỉ kể từ khi bọn họ vào phó bản đến bây giờ. Nó đau nhói từng cơn, y hệt cái lần mà ông phải cắt sừng mới có thể sống sót thoát khỏi địa ngục kia vậy.

“Câm miệng hết đi, bọn hầu hèn kém.” – Vị bá tước dường như không mấy hài lòng vì sự ồn ào hiện tại, ngài ta gõ tay đầy mất kiên nhẫn lên thành chiếc ghế dựa xa xỉ, đôi mắt màu vàng lỏng liếc xéo đám người bên dưới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/dm-toi-lam-nong-trong-game-kinh-di/chuong-13-pho-ban-1-the-gioi-nay-den-toi-hon-ngai-nghi.html.]

Khác với nét hứng thú khi đối mặt với Tịnh Vân, trong mắt ngài ta bây giờ chỉ thuần một sự khinh miệt sâu đậm, ánh mắt như nhìn đám giòi bọ kí sinh nhung nhúc thối hoắc.

Khi thấy đám người đã ngoan ngoãn im lặng hết cả, vị bá tước trẻ tuổi mới hất cằm lên: “Còn không mau cút ra ngoài hết đi. Một đám rác tụ tập ở đây để làm ô nhiễm bầu không khí của ta à?”

Tịnh Vân có hơi kinh ngạc trước thái độ quay ngoắt 360 như vậy của đứa trẻ. Nhưng cậu không nói thêm gì nữa vì biết đây cũng không phải thế giới tươi đẹp và trật tự của cậu, có đôi khi nhiều lời thêm một câu chính là cái chết.

“Cậu Eros, ngài bá tước yêu cầu cậu ở lại một chút.”

Khi Tịnh Vân tính rời khỏi phòng ăn cùng những người khác thì cậu nhận được yêu cầu như vậy. Vì đây là yêu cầu một mình cậu ở lại, nên dù Tam Tam muốn vào cùng thì cũng bị Tịnh Vân đẩy ra ngoài.

Năm phút sau cậu rời khỏi phòng ăn, sau đó kéo Tam Tam đi xuống bếp trước cái nhìn dò xét của nhiều người.

“Đi ăn sáng thôi, bếp trưởng có quyền ăn những món mà mình nấu còn dư.” Tịnh Vân nói thế, và dưới ánh mắt có đôi phần ao ước của người khác, cậu bước chân vào phòng bếp.

***

“Bé Mây, tốt nhất là sau này bé đừng làm như vậy nữa.”

Tam Tam và Tịnh Vân đang ngồi trong bếp ăn phần phở dư còn lại thì bé Mây bị Tam Tam dặn như vậy.

Chẳng phải nói nhiều chứ ban nãy khi thấy Tịnh Vân đưa ra yêu cầu như thế cho bá tước, Tam Tam đã đổ mồ hôi lạnh đầy người.

“Tại sao chứ?” Bé Mây nào đó lúng búng hỏi. Cậu thật sự không hiểu vì sao không được yêu cầu những điều kiện sống tốt hơn cho mình?

Tam Tam có chút kỳ lạ trong giây lát, nhưng sau đó hắn đã trở lại bình thường và nói: “Theo như tôi tìm hiểu từ người chơi khác thì việc cậu làm đã khiến cậu khác biệt so với người chơi. Trong khi người chơi khác đang là người hầu, thì cậu đã trở thành bếp trưởng. Khi người khác ở phòng kém thì cậu ở phòng tốt. Điều này khiến cậu nổi bật hơn hẳn những người chơi khác, dễ bị ý thức phó bản để ý.”

“Nếu nó cho rằng cậu đã đồng hoá thành người ở đây thì cậu sẽ không thể thoát ra được.”

Tịnh Vân nuốt miếng thịt trong miệng xuống, ngơ ngác hỏi: “Nhưng nếu không làm vậy thì chúng ta phải làm gì?”

“Chìa khoá, chúng ta chỉ nên yêu cầu chìa khoá thôi, làm theo những gì nhiệm vụ yêu cầu, tránh làm những điều khác biệt để rồi bị đồng hoá.”

“Vậy à...”

Thiếu niên chớp chớp đôi mắt tròn của mình, sau đó bẹp miệng lại, ngoan ngoãn ‘ò’ một tiếng.

Tuy trước mặt trông ngoan như vậy, nhưng sau lưng thì bé Mây đã nhanh chóng họp hội đồng quản trị với Cửu Cửu: “Cửu Cửu à, tôi thực sự không thể nói cho Tam Tam biết sự thật sao?”

[Ký chủ đừng coi thường nhân tính, nếu ngài nói ra, chưa chắc đã nhận lại được gì mà có khi còn rước hoạ vào người.]

Giọng nói có chút máy móc đó nhanh chóng đáp lại, hết lòng khuyên nhủ. Nhưng Tịnh Vân lại thoáng nhíu mày, âm thầm đáp: “Tam Tam không phải người như vậy đâu.”

Trong giây lát, Cửu Cửu không đáp lại lời phản bác của cậu, nhưng khi Tịnh Vân cho rằng nó sẽ không lên tiếng nữa thì hệ thống một lần nữa nói:

[Cứ cho là người đó sẽ không phản bội ngài, nhưng ký chủ cần phải biết trong thế giới trò chơi có vô số những điều đặc biệt mà ngài không thể hiểu hết được. Có lẽ ngay lúc này đây, có một kẻ nào đó đang nghe lén cuộc trò chuyện giữa ngài và người đối diện thông qua một đạo cụ đặc thù nào đó. Hoặc cũng có thể bọn họ sẽ dùng phương pháp của thế giới này để đọc kí ức của bạn thân ngài.]

[Nếu muốn thì sẽ tìm cách, ngài là người duy nhất tiếp xúc gần được với nhân vật cao tầng của phó bản, vậy nên sẽ có vô số người sẽ không từ thủ đoạn moi móc hết giá trị từ trên người ngài.]

[Thế giới tầng sâu đen tối hơn ngài nghĩ rất rất nhiều.]

Sau một tràng dài như vậy, rốt cuộc hệ thông cũng im lặng. Dù cho Tịnh Vân có gọi bao nhiêu lần nữa thì cũng chẳng thấy nó ngoi đầu lên.

Nhưng rồi thì Tịnh Vân cũng quyết định sẽ giữ bí mật này cho đến lúc thật sự cần phải phơi bày ra. Sự thật rằng cậu đã nhận được [chìa khoá].

Loading...