Vùng da xương quai xanh mỏng, khó kim, đòi hỏi kim thật linh hoạt mới thể chọc rách da mà đ.â.m trúng xương.
Cổ áo Kỳ Trường Ức hé mở, y giường, dường như mệt rã rời, đến sức lực nhấc mí mắt lên cũng .
Sư phụ xăm hình cầm một cây bút trong tay, phác họa đồ án đỏ rực lên chỗ dấu cắn. Một hàng dấu răng đều tăm tắp bung nở thành những cánh hoa, tùy hứng hoang dại, quyến rũ ngông cuồng.
Việc dễ làm, phía còn một đôi mắt u ám lạnh băng chằm chằm, sư phụ xăm hình căng thẳng tột độ, dồn hết công lực cả đời mảng da trắng nõn nho nhỏ .
Vẽ xong đặt bút, đóa hồng liên ở đó trông y như thật, mỗi một cánh hoa đều thon dài, vươn ngoài, bao bọc lấy nhụy hoa mềm mại ở giữa.
Sắp dùng kim. Kim bạc thon dài, cần men theo đường viền đ.â.m thủng da từng chút một, tách m.á.u thịt , để những giọt m.á.u lăn , hòa chu sa đó cho dung hợp với da thịt, đó khép . Như , chu sa sẽ vĩnh viễn lưu da.
Trừ phi lóc bỏ cả mảng da đó , nếu hình xăm sẽ mãi mãi ở .
Bùi Tranh quả nhiên sai mang loại chu sa đặc biệt quý giá trong cung tới, màu sắc đỏ tươi như máu, bột phấn mịn màng còn lấp lánh ánh vàng, vô cùng.
Sư phụ xăm hình giơ kim lên ướm thử hồi lâu mà vẫn chần chừ dám hạ xuống.
“Đại nhân, là cứ đánh thức dậy ạ, sợ trong lúc kim ngài đột nhiên tỉnh , cây kim sẽ làm ngài thương.”
Bùi Tranh gì, Lý Ngọc bèn thẳng đến mép giường, khẽ gọi Kỳ Trường Ức.
“Điện hạ, Điện hạ tỉnh ... Điện hạ, Điện hạ?”
Gọi liên tục nửa ngày, Kỳ Trường Ức vẫn bất kỳ phản ứng nào, y vẫn chìm sâu trong giấc ngủ.
“Thôi.” Bùi Tranh đến mép giường, đỡ bé nhỏ dậy dựa lòng , nắm lấy hai tay y.
Người trong lòng bao giờ ngủ say như c.h.ế.t thế , ngoan ngoãn mặc sắp đặt.
Bùi Tranh khẽ , cằm cọ cọ lên đỉnh đầu y.
Là do bắt nạt thảm , mấy ngày liền ngủ một giấc yên , nên giờ ngủ một mạch tỉnh.
“Đại nhân, đây là...”
Bùi Tranh điều chỉnh vị trí của trong lòng, để lộ phần xương quai xanh , những chỗ khác đều che đậy kín kẽ.
“Cứ xăm như .”
Sư phụ xăm hình rõ ràng chút khó xử, đây là cái tư thế quái quỷ gì thế , nhưng mặt vị đại nhân , chẳng dám gì, cũng chẳng dám hỏi gì.
Sư phụ xăm hình hít một , kim bạc xuyên qua làn da non mịn đ.â.m , xoáy nhẹ một vòng nhấc lên, m.á.u tươi lập tức trào .
Gã sư phụ định lấy khăn tay lau vết m.á.u thì Bùi Tranh liếc một cái lạnh lùng, chiếc khăn trong tay liền rơi xuống.
Hắn còn kịp nhặt lên thì thấy Bùi Tranh lấy một chiếc khăn tay trắng muốt, chấm nhẹ từng chút một lên vết m.á.u đang rỉ .
Mới chỉ đ.â.m một mũi, vẫn đau lắm, bé nhỏ trong giấc ngủ chỉ khẽ nhíu mày chứ tỉnh .
Sư phụ xăm hình vội vàng kim tiếp, đường kim ngày càng tinh mịn, cảm giác đau đớn cũng ngày một dữ dội, bé nhỏ dần dần bắt đầu giãy giụa, đôi mắt cũng hé mở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-83-hinh-xam.html.]
cơ thể ôm chặt, hai tay cũng ghìm , bé nhỏ tài nào cử động , chỉ thể thấy mặt đang dùng cây kim bạc thon dài ngừng đ.â.m . Cơn đau nhói tim ập đến, theo là nỗi đau ngập trời.
Trán y rịn một lớp mồ hôi, móng tay bấu chặt phần thịt mềm trong lòng bàn tay, đau đến mức sắc mặt trắng bệch.
Bùi Tranh nhận y đang cố nén, rõ ràng đau đến mức run rẩy cả mà vẫn kêu lên một tiếng nào.
Bùi Tranh cúi xuống hôn lên tóc y, ghé tai y : “Nhanh thôi, sắp xong , ráng chịu một chút nữa.”
Ráng chịu một chút nữa? Y rõ ràng vẫn luôn chịu đựng mà.
Cuối cùng, kim bạc cũng dừng , phần nét thành.
Kỳ Trường Ức chợt thở phào một , chậm rãi thở dốc, từ từ tiêu hóa cơn đau ngực.
Sư phụ xăm hình lấy loại chu sa nhất tới, một lúc, mắt chợt sáng lên.
“Đại nhân, chu sa quả thật là thượng phẩm, dùng nó để tô màu những giữ màu lâu hơn mà còn tươi tắn hơn chu sa thường nhiều.”
Hắn đến đây thì dừng một chút: “Chỉ là, lúc tô màu bằng loại chu sa cũng sẽ đau hơn một chút. Ta thấy sắc mặt vị tiểu công tử lắm, chịu đựng nữa .”
Kỳ Trường Ức xong những lời , rằng phía còn chuyện đau đớn hơn nữa, hốc mắt y lập tức nóng lên, vô thức nắm chặt lấy ống tay áo của Bùi Tranh.
Ống tay áo Bùi Tranh căng , cúi đầu bé nhỏ với đôi môi trắng bệch, lòng cũng nhói lên đau đớn.
, thời gian để chờ đợi.
“Ngoan, ráng chịu thêm chút nữa là xong ngay, ?”
Nước mắt nơi khóe mắt Kỳ Trường Ức chợt lăn dài, Bùi Tranh đưa tay lau cho y với sư phụ xăm hình: “Tiếp tục.”
Gã sư phụ xăm hình do dự một lát, dám cãi lời, đành cầm chu sa bắt đầu tô màu.
Cảm giác dị vật thấm m.á.u thịt đau đớn thể chịu nổi, chu sa như thể rễ, chạm lập tức len lỏi qua m.á.u thịt để ẩn trong da.
Cơn đau thấu xương khoét thịt ập đến từng đợt, tựa như mảng da xương quai xanh sống sờ sờ xé xuống khâu vá trở về.
Nước mắt Kỳ Trường Ức còn chảy hết thì cả y mềm nhũn, trực tiếp đau đến ngất .
Sư phụ xăm hình liếc Bùi Tranh, nên dừng .
Bùi Tranh vẫn giữ nguyên tư thế ôm y hề nhúc nhích, sư phụ xăm hình đành tiếp tục tô màu.
Một lát , việc tô màu cũng thành, bây giờ chỉ cần chờ hình xăm lành là . Loại chu sa cực kỳ dễ hòa da thịt, chắc chỉ một hai ngày là sẽ lành.
Lý Ngọc dẫn gã sư phụ xăm hình mồ hôi đầm đìa lui xuống.
Bùi Tranh khẽ động, đặt bé nhỏ trong lòng trở giường.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nơi dấu cắn giờ đây bung nở một đóa hồng liên, đỏ rực mềm mại, tương phản với làn da trắng như tuyết càng thêm câu hồn đoạt phách.
Bùi Tranh vuốt ve hai cái, yêu thích nỡ buông tay, ngay đó cúi hôn nhẹ lên đó mới dậy rời .
--------------------