Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 59: Lên Phố
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:24:22
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm nay trời lạnh hơn một chút, bên ngoài đều đóng băng cả . Mau , bên trong lọt gió, ấm hơn.”
“ , hai bước mà lạnh cóng cả , ai, tuyết năm nay vẫn chịu rơi xuống nhỉ.”
Hai tên ngục xuyên qua hành lang nhà giam, mang theo một luồng gió lạnh.
Bóng ẩn trong bóng tối khẽ động, gió thổi đến khiến y rùng một cái.
Kỳ Trường Ức hôn mê nửa ngày, mới gió thổi cho tỉnh .
Lạnh thật đấy.
Vừa y một giấc mơ, trong mơ cũng là mùa đông.
Đó là 5 năm , y mười một tuổi, chỉ là một đứa trẻ choai choai, vì ngốc nghếch hơn thường một chút nên luôn bắt nạt.
Mà khi đó Bùi Tranh mười chín tuổi, kế thừa chức quan của phụ , trở thành Thừa tướng trẻ tuổi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mùa đông năm , y đầu tiên thấy Bùi Tranh trong cung.
Hôm đó tuyết rơi lớn, buổi lâm triều, Hoàng thượng cùng mấy vị đại thần đang bàn chính sự trong cung điện, Bùi Tranh cũng ở đó.
Cửa điện đột nhiên đẩy , hoa tuyết lẫn trong gió tuyết bay , cắt ngang cuộc đối thoại của trong phòng.
Tất cả đều về phía cửa, một cục bông nhỏ trắng muốt đang sõng soài ở cửa đại điện, dường như ngã đau, run rẩy gượng dậy nổi.
Sắc mặt Hoàng thượng nhất thời sa sầm, “Ức Nhi, lỗ mãng như , còn mau dậy ngoài.”
Mấy thái giám bên cạnh vội vàng chạy tới đỡ y, nhưng Hoàng thượng quát dừng .
“Đừng ai đỡ! Để nó tự lên! Ham chơi cũng chừng mực, thấy trẫm đang xử lý việc quan trọng , còn dám quấy rầy như , đừng trách trẫm phạt ngươi!”
Kỳ Trường Ức ngoan ngoãn cố gắng tự dậy, y Tam công chúa Kỳ Y Nhu lừa đến bên cửa , đó đột nhiên đẩy , thật đầu gối vẫn còn đau.
Khó khăn lắm mới lên , giẫm hoa tuyết bay sàn nhà, trượt chân suýt nữa thì ngã.
— Một mùi đàn hương thoảng qua, Kỳ Trường Ức ngã xuống đất nữa mà rơi một vòng tay ấm áp.
Bùi Tranh đỡ eo y vững xong thì lập tức thu tay về.
Đứa bé mặt, mặc áo khoác tơ vàng màu trắng, còn cổ áo lông xù, và tóc đều dính đầy hoa tuyết, run rẩy, hốc mắt đỏ hoe, trông như một chú thỏ trắng dọa sợ.
“Hoàng thượng, bên ngoài tuyết lớn đường trơn, là để thần đưa Cửu hoàng tử về .”
Hoàng thượng trọng dụng tài hoa của Bùi Tranh, đưa yêu cầu nhỏ nhặt tất nhiên sẽ từ chối, huống hồ còn là hộ tống đứa con trai ngốc của trở về.
Thở dài một tiếng, Hoàng thượng đồng ý, còn phái thêm mấy theo.
“Về chăm sóc Cửu hoàng tử cho , cho gọi thái y đến xem, đừng để nhiễm phong hàn.”
Ra khỏi cung điện, gió tuyết tạt mặt, tuyết mặt đất cũng tích một lớp khá dày, bước đó kêu kèn kẹt.
Bùi Tranh khoác áo choàng vai, cao chân dài, ở phía một xa.
Vị Cửu hoàng tử tuy là đầu gặp, nhưng thể nhận ngay lập tức, đơn giản vì y và Tứ hoàng tử trông quá giống .
Chỉ là hiện tại Tứ hoàng tử bắt đầu thể hiện tài năng, là con Hoàng thượng yêu thương nhất, thậm chí còn sủng ái hơn cả Thái tử vài phần, động .
con thỏ nhỏ đơn thuần ngây thơ ai để ý , thì thể dễ dàng nắm trong lòng bàn tay, xoa tròn bóp méo.
Đang suy nghĩ, bước chân Bùi Tranh đột nhiên dừng , đứa bé vẫn luôn cố gắng cúi đầu theo phía kịp phản ứng, đ.â.m thẳng lưng .
“A……”
— Một tiếng kêu khẽ, hình nhỏ bé đ.â.m lảo đảo ngửa , mắt thấy sắp ngã chổng vó.
Bùi Tranh đưa tay vớt một cái, nhẹ nhàng kéo lòng.
“Các ngươi lui xuống .”
Các thái giám cung nữ lệnh lui .
Bây giờ bên cạnh ai, tay Bùi Tranh liền ôm eo y buông, ngược còn kéo sát hơn một chút.
Cảm nhận hình nhỏ bé run rẩy lợi hại hơn, Bùi Tranh cảm thấy thật thú vị, cúi đầu đến gần mặt y, phủi hoa tuyết hàng mi dài của y.
Vị trí hai đang là lối vườn mai, khác với cảnh băng thiên tuyết địa xám xịt bên ngoài, hồng mai trong vườn rực rỡ như lửa, là một màu đỏ như máu. Hoa mai mỏng manh, chạm nhẹ là cánh hoa dễ dàng rơi rụng, nhưng kiên cường, một khoe sắc giữa trời đông giá rét.
Nhìn gần, làn da của đứa bé trắng như tuyết tì vết, đôi môi đỏ mọng mềm mại, ngón tay Bùi Tranh bất giác véo lấy chiếc cằm tinh xảo của y, khiến y ngẩng đầu lên.
Vẻ u ám trong đáy mắt thu , Bùi Tranh cố gắng làm cho trông quá lạnh lùng.
Dưới trời tuyết lớn và hoa mai đỏ, Bùi Tranh nở một nụ hút hồn.
“Cửu hoàng tử điện hạ, thần tên Bùi Tranh, ngài nhớ kỹ.”
Trái tim Kỳ Trường Ức đập thình thịch như sắp nhảy khỏi lồng ngực, y lớn lên trong hậu cung từ nhỏ, phụ hoàng ngày thường cũng cho y ngoài, y căn bản từng tiếp xúc với ai ngoài cung nữ và thái giám.
Nhìn mắt Bùi Tranh, Kỳ Trường Ức ngoan ngoãn gật đầu.
“Ta… ……”
Tuyết trắng hồng mai, cùng Bùi Tranh trong bộ y phục màu đen huyền tạo thành một sự va chạm thị giác quá mức chấn động, khiến đứa bé nhớ mãi suốt bao nhiêu năm.
Hồi tưởng những chuyện cũ quá hao tổn tinh thần, khi Kỳ Trường Ức rút ý thức khỏi dòng suy nghĩ, khỏi cảm nhận cơn đau từ khắp nơi cơ thể.
Khí mà Bùi Tranh truyền cho y cũng chống đỡ bao lâu, hiện giờ mắt Kỳ Trường Ức tối sầm hôn mê bất tỉnh.
Không y hôn mê bao lâu, trong mơ một đôi tay lành lạnh mà mềm mại, đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của y.
Y từ từ mở mắt, đầu là một tấm màn giường màu sẫm xa lạ, thứ giường đều màu sẫm, chút ngột ngạt.
Đây là ?
Kỳ Trường Ức khẽ động , vết thương dường như còn đau như nữa, bôi thuốc, quần áo cũng bằng bộ sạch sẽ, mềm mại ấm áp dễ chịu.
Người đang y là Bùi Tranh, thấy y tỉnh, bàn tay đang vuốt tóc chuyển sang sờ mặt y.
Giọng Bùi Tranh khàn khàn, “Tỉnh ?”
Đây chắc là đang mơ, mơ thấy khỏi phòng giam đó, thậm chí còn ngủ giường của Bùi Tranh.
Kỳ Trường Ức cho rằng đang ở trong mơ, tạm thời thả lỏng, giọng mềm mại mang theo tiếng nức nở gọi, “Bùi ca ca……”
Đã lâu y gọi như , Bùi Tranh thoáng sững sờ, đỡ dậy tựa vai , vỗ nhẹ gáy y. “Ừ, đây, ngoan , ôm một cái là nữa.”
Kỳ Trường Ức như thể chịu uất ức tột cùng, nước mắt ngừng tuôn rơi, mặt chôn cổ Bùi Tranh, nước mắt làm ướt đẫm vạt áo .
Hôm nay tâm trạng Bùi Tranh thật sự , khi mật đàm với Hoàng thượng khỏi cung, về đến phủ liền xử tử hai phạm nhân trong mật lao.
Thừa Phong bẩm báo với rằng điện hạ ngất , trong lúc hôn mê vẫn luôn gọi “Bùi ca ca”……
Bùi Tranh ma xui quỷ khiến thế nào mà đột nhiên sai đưa y , đưa đến tiểu lâu, mà là đưa đến giường của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-59-len-pho.html.]
Hắn tự tay lau rửa sạch sẽ cho đứa bé đầy vết máu, cho hạ nhân chạm y một chút nào, bộ quá trình động tác đều cực kỳ nhẹ nhàng, chậm rãi.
Hơi cúi đầu, hôn lên cánh môi của đứa bé.
“Ngươi vẫn luôn lên phố , ngày mai đưa ngươi , ?”
Cánh cửa lớn của phủ Thừa tướng mở , gió lạnh tức khắc ùa , rét buốt thấu xương.
Kỳ Trường Ức mặc dày, cổ áo còn thêm một chiếc cổ lông trắng muốt, nhưng vẫn cảm thấy lạnh, y kìm mà run lên một cái.
Bùi Tranh kéo y lòng, chiếc áo choàng ấm áp bao bọc lấy hình nhỏ bé, cánh tay hữu lực đỡ lấy cơ thể mềm mại, chậm rãi bước ngoài.
Không cho khác cùng, chỉ Thừa Phong theo xa gần.
Bùi Tranh chọn dẫn y ngoài ban ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh lộ ngoài quá mức phô trương, buổi tối , tối tăm rõ.
Thời tiết lạnh lẽo như , nhưng đường vẫn ít, các cửa hàng đèn đuốc sáng trưng, những gánh hàng rong ven đường cũng tấp nập mời gọi.
Hai chậm rãi phố, khí tuy giá lạnh nhưng trong lành, tươi mới, mùi m.á.u tanh và thở vẩn đục như trong nhà giam.
Kỳ Trường Ức dường như cuối cùng cũng chút tinh thần, mấy hiếm hoi y khỏi cung, đều cơ hội để ngắm kỹ Đế Đô Thành phồn hoa náo nhiệt .
Những món đồ chơi nhỏ mới lạ thu hút ánh mắt y, chỉ cần ánh mắt y dừng đó một lúc, Thừa Phong sẽ tiến lên mua về, chẳng mấy chốc tay Thừa Phong cầm ít đồ.
Đi bao lâu, Kỳ Trường Ức chút thở hổn hển, tuy rằng dọc đường gần như là Bùi Tranh nửa ôm y , nhưng cơ thể y thật sự quá yếu.
Đột nhiên một mùi son phấn xộc mũi, Kỳ Trường Ức ngẩng đầu lên xem, lầu các xuất hiện mặt chút quen thuộc, là quán nhỏ đến, Túy Xuân Phường.
Nơi để cho y ấn tượng gì, Kỳ Trường Ức khẽ kéo tay áo Bùi Tranh, nhíu mày.
Bùi Tranh đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh băng , tay ngày thường vốn lạnh, như loài động vật m.á.u lạnh, bây giờ bàn tay nhỏ còn lạnh hơn vài phần.
Bùi Tranh đặt bàn tay nhỏ lòng bàn tay , tiếc là đủ ấm, liền nắm lấy bàn tay nhỏ cho trong tay áo của , dùng ấm của cánh tay để sưởi ấm cho y.
Nhận thấy sự kháng cự của đứa bé đối với nơi , Bùi Tranh ôm y xoay định , đột nhiên níu lấy cánh tay.
“Bùi công tử, ngài lâu đến , dạo vẫn khỏe chứ ạ?”
Nam tử áo hồng của Túy Xuân Phường vẫy khăn tay, vẻ mặt quyến rũ Bùi Tranh, “ , tiểu mỹ nhân tìm ạ? Trong lầu chúng mới về mấy đứa bé mềm mại như cục bột sữa, Bùi công tử một lát ạ?”
Nam tử áo hồng tự cho là nắm sở thích của Bùi Tranh, vội vàng nịnh nọt.
Kỳ Trường Ức co rúm trong áo choàng của Bùi Tranh, thấy những lời , bàn tay nắm tay áo Bùi Tranh siết chặt hơn.
Bùi Tranh thấp giọng, “Đừng sợ, .”
“Bùi công tử, ngài còn mang theo bên cạnh nữa , dẫn cùng , sẽ tìm cho vị tiểu công tử một tuyệt diệu……”
“Cút.”
Bùi Tranh vung tay, nam tử áo hồng trực tiếp hất văng xuống đất, ngã sấp mặt.
Hắn ngã đến chảy cả nước mắt, câu nào đắc tội với vị đại gia .
Bùi Tranh ôm xoay , qua kẻ xung quanh, nam tử áo hồng vội vàng lau nước mắt định bò dậy từ đất, kết quả vạt áo giẫm rút .
“Hắn trêu , khác còn trêu ! Để xem là kẻ mắt nào dám giẫm lên quần áo của !”
Thừa Phong tay xách đủ thứ đồ vật, đôi giày đen chút xê dịch, mặt biểu cảm.
“Ngày mai, mang theo của ngươi biến mất khỏi tòa thành .”
Người đường dần dần đông lên, tối nay dường như lễ rước đèn, đường trong tay đều hoặc xách hoặc cầm những chiếc đèn lồng nhỏ nhắn tinh xảo, hình dạng khác , vô cùng mắt.
Mấy đứa trẻ đuổi theo bán hàng rong bán kẹo hồ lô la hét, khi cha mua cho thì vui vẻ cầm chạy .
Kỳ Trường Ức những viên bi đỏ cắm que rơm bọc một lớp đường đỏ, trong mắt rõ ràng là ăn.
Lần , kẹo hồ lô chua ngọt hấp dẫn cầm tay, nhưng Bùi Tranh tức giận vứt , còn làm rách tay y, khiến Kỳ Trường Ức bây giờ tuy ăn kẹo hồ lô, nhưng rõ ràng chút ám ảnh tâm lý với que tre .
Bùi Tranh đương nhiên y đang nghĩ gì, dù vẫn cảm thấy kẹo hồ lô làm sạch sẽ, cho y ăn, nhưng vẫn bảo Thừa Phong mua một xiên về.
Lớp vỏ đường dày cộp thấy ngọt gắt, Bùi Tranh cắn một miếng nhỏ, vị chua chua ngọt ngọt thế mà cũng tệ.
Bùi Tranh cầm xiên kẹo hồ lô trong tay đưa đến bên miệng đứa bé, để y nhận lấy, mà là tự cầm giúp y.
Kỳ Trường Ức l.i.ế.m môi, mong chờ Bùi Tranh một cái.
Bùi Tranh cong khóe môi, “Ăn , cho phép.”
Kỳ Trường Ức lúc mới mở miệng nhỏ cắn một viên lớn ở giữa, nhưng cắn trái cắn thế nào cũng xuống, cuối cùng đành nhả , môi dính một vòng vỏ đường.
Kỳ Trường Ức ngẩng đầu Bùi Tranh, làm thế nào mà một miếng cắn xuống , rõ ràng cứng như hòn đá nhỏ.
Bùi Tranh chỉ viên cùng cắn một miếng, “Phải ăn từ xuống, ăn cái , hạt bên trong nhổ ……”
Nói còn dứt lời, Kỳ Trường Ức một ngụm cắn lên nửa viên bi đỏ , nuốt trọn miệng, ngậm trong má l.i.ế.m lớp vỏ đường bên ngoài.
“Nhai , thì lát nữa bên trong sẽ chua.”
Má nhỏ lời cử động, ngừng vang lên tiếng cắn lách cách.
Nhai nhai, hình nhỏ bé đột nhiên khựng , nước mắt lưng tròng, miệng cũng động nữa.
“Cắn hạt ?”
Đôi mắt nhỏ đẫm lệ m.ô.n.g lung gật đầu, răng cấn đau.
Bùi Tranh đưa tay đến bên môi y, “Nhổ .”
Má nhỏ cử động, mấp máy mấp máy, hai hạt sơn tra nhỏ xíu rơi lòng bàn tay Bùi Tranh.
“Ngoan lắm, còn ăn nữa ?”
Răng Kỳ Trường Ức đỡ hơn một chút, y l.i.ế.m đôi môi dính dính, gật đầu.
Bùi Tranh ăn non nửa viên, phần còn đút cho Kỳ Trường Ức, khi y đột nhiên bắt đầu nhai, ngón tay nhẹ nhàng véo má y.
“Ăn từ từ, nhổ hạt .”
Cứ như ăn hết bốn năm viên, Bùi Tranh ném xiên kẹo hồ lô cho Thừa Phong.
Mắt Kỳ Trường Ức vẫn dõi theo xiên kẹo hồ lô ném trong trung, Bùi Tranh xoay nhét áo choàng.
“Không ăn nữa, sẽ hỏng răng đấy.”
Kỳ Trường Ức đành tự chép miệng, thưởng thức dư vị chua ngọt còn sót trong miệng.
Bùi Tranh đứa bé bất giác bĩu môi, xung quanh còn dính nước đường đỏ hồng, ôm lấy eo y xoay liền nép một con hẻm nhỏ tối tăm. Thừa Phong theo, thức thời canh giữ ở lối con hẻm che ánh sáng.
Bị ép tường chút thở nổi, bàn tay nhỏ của Kỳ Trường Ức chống đẩy n.g.ự.c Bùi Tranh, Bùi Tranh một tay giơ lên ấn đỉnh đầu.
“Ngoan, đừng động, miệng ngươi bẩn , lau sạch.”
--------------------