Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 29: Ngươi thật đúng là dạy mãi không sửa

Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:23:03
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong rèm giường lộng lẫy, y phục gấm vóc hoa lệ vứt đầy đất, nhỏ bé co rúm ở một góc giường, chiếc áo lót màu trắng kéo xuống xương quai xanh, để lộ làn da trắng nõn nà.

Kỳ Trường Ức ôm đầu gối, trong mắt y tràn ngập vẻ sợ hãi và kinh hoàng.

Mấy nữ tử lả lướt như rắn nước đều y phục nửa cởi, vây quanh y, giọng mềm mại, ríu rít.

“Điện hạ~ đừng sợ nha, đây chúng cùng chơi nào.”

“Điện hạ~ n.g.ự.c đột nhiên đau quá, ngài xoa giúp .”

“Điện hạ~”

Từng tiếng gọi khẽ, thể khiến bất kỳ nam nhân nào thấy cũng xương cốt tê dại.

Thế nhưng hai ở đây, một thì hoang mang theo bản năng chống cự, còn thì chiếc ghế gỗ lim trong điện với vẻ mặt vô cảm.

Một nữ tử bạo gan trực tiếp tiến lên định lôi Kỳ Trường Ức , tóm lấy cánh tay y mà mạnh mẽ kéo ngoài.

Kỳ Trường Ức quả nhiên kéo thẳng đến giữa giường, mấy đôi tay mềm mại xương lập tức sờ lên y.

“Không cần, các ngươi đừng chạm ! A!”

Kỳ Trường Ức đè giường, y liều mạng giãy giụa, hốc mắt ngày càng đỏ hoe.

Bùi ca ca còn ở bên ngoài, thể mặc cho những bắt nạt như chứ?

Y càng nghĩ càng tủi , nước mắt bắt đầu chảy từ hốc mắt, sức giãy giụa cũng dần yếu , cuối cùng chỉ ngừng lắc đầu, ngừng rơi lệ.

“Dừng .”

Giọng lạnh lùng của Bùi Tranh truyền đến, mắt đang trình diễn một màn kịch liệt, nhưng vẫn bình tĩnh đến lạ.

“Các ngươi đang hầu hạ , là bắt cóc ?”

Mấy nữ tử luống cuống tay chân buông Kỳ Trường Ức , run rẩy quỳ rạp xuống đất.

“Đại nhân tha mạng ạ, điện hạ thật sự quá kỳ quái, bọn gặp qua nhiều nam nhân , nhưng từng gặp ai giống như điện hạ.”

Ánh mắt Bùi Tranh lạnh vài phần, nâng cằm nữ tử chuyện lên, trầm giọng hỏi: “Ồ? Điện hạ là dạng thế nào?”

Nàng đột nhiên rơi một vũng đầm sâu thấy đáy, nụ nơi khóe miệng Bùi Tranh làm cho gương mặt đỏ ửng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Bẩm, bẩm đại nhân, điện hạ rõ ràng là đầu óc lanh lợi, e là đến chuyện phòng the là gì cũng . Đại nhân chúng dạy điện hạ chuyện riêng tư như , cũng để điện hạ xem hiểu chứ ạ…”

Bùi Tranh thu ngón tay về, dùng sức vung qua.

“Chát” một tiếng giòn tan, nàng ăn một cái tát mặt, lực mạnh đến nỗi cả nàng siêu vẹo sang một bên, khóe miệng rách toạc ngừng rỉ máu.

Những đang quỳ trong điện lập tức liên tục dập đầu xin tha.

Bùi Tranh duỗi năm ngón tay , gọi một tiếng: “Người .”

Ngoài cửa, Thừa Phong tiếng bước .

“Xử lý mấy .” Bùi Tranh phân phó xong liền về phía giường.

Lại thêm mấy thị vệ tiến , mắt thẳng phía kéo mấy nữ tử ngoài.

Bế nhỏ bé đang đến sắp ngất giường lên, Bùi Tranh vỗ về lưng y.

Trong khoảnh khắc đôi mắt Kỳ Trường Ức đẫm lệ m.ô.n.g lung, y thấy từng đợt tiếng la hét xin tha trong điện, nấc lên một tiếng.

“Bùi ca ca, thể tha cho các nàng một mạng .”

Bùi Tranh y gì.

Kỳ Trường Ức dùng mu bàn tay lau nước mắt: “Các tỷ tỷ cũng làm gì sai, đều là do quá ngốc, cái gì cũng hiểu, cái gì cũng học , là liên lụy các nàng…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-29-nguoi-that-dung-la-day-mai-khong-sua.html.]

Bùi Tranh đặt ngón tay lên môi y, chặn những lời còn , đó ngước mắt lên lệnh: “Nghe thấy , điện hạ tha cho các ngươi một mạng, còn mau tạ ơn?”

Mấy nữ tử vội vàng dập đầu tạ ơn.

Thừa Phong dẫn mấy lui xuống, khoảnh khắc đóng cửa điện , Bùi Tranh hiệu bằng mắt với , Thừa Phong lập tức hiểu ý, đóng cửa rời .

Hắn ngay chủ nhân thể nào cứ thế mà tha cho mấy nữ tử lựa lời , chẳng qua chỉ làm bộ cho điện hạ xem thôi.

Dẫn mấy nữ tử đến một nơi hẻo lánh ngoài cung, Thừa Phong vung tay c.h.é.m xuống, nhanh gọn giải quyết mấy , đó tùy tiện tìm một chỗ rừng núi hoang vắng mà chôn.

Bùi Tranh sai mang một chậu nước lạnh tới, cẩn thận lau mặt cho Kỳ Trường Ức, đắp lên đôi mắt y sưng lên như quả óc chó.

“Bùi ca ca, học giỏi , nhận thưởng nữa ?”

Kỳ Trường Ức mím môi, cố gắng kìm nén nước mắt.

Đây là đầu tiên Bùi Tranh thưởng cho y, y làm hỏng bét như .

Bùi Tranh cầm lấy chiếc khăn, đôi mắt thấm đẫm nước mắt của y, : “Từ giờ trở rơi một giọt nước mắt nào nữa, thì vẫn còn thưởng.”

Kỳ Trường Ức mở to mắt, ngẩng đầu lên chớp chớp, cố gắng nuốt nước mắt trong.

“Ta thể, đừng rơi, đừng rơi…”

Kỳ Trường Ức lẩm bẩm, tay còn quạt quạt mắt.

Không ngờ chiêu tác dụng thật, nước mắt đúng là chảy xuống nữa.

Kỳ Trường Ức cố gắng mở to đôi mắt hạnh tròn xoe, về phía Bùi Tranh: “Bùi ca ca ngươi xem, nữa .”

Bùi Tranh khoác áo choàng cho y, : “Vậy thì sáng mai, nhớ đến thư phòng.”

Nói xong điểm nhẹ lên trán y: “Không đến muộn, cũng tự chạy lung tung ngoài nữa.”

Kỳ Trường Ức nghĩ đến thư phòng là nhớ tới hồi ức vui ngày đó, y bĩu môi: “Ta đến muộn, rõ ràng là Bùi ca ca đến muộn, còn với Tứ ca ca nữa.”

“Sao nào, cùng Tứ hoàng tử ?” Bùi Tranh nảy sinh ý định trêu chọc y, “ cùng Tứ hoàng tử bàn bạc quốc sự, khó tránh khỏi thường xuyên gặp mặt.”

Kỳ Trường Ức cảm thấy trong lòng thoải mái, nhỏ giọng phản kháng: “ Bùi ca ca ở cùng cũng , mỗi gặp Tứ ca ca đều ngớt.”

Bùi Tranh híp mắt y: “Điện hạ đang trách phạt ? Ta chẳng bất kỳ tiếp xúc tay chân nào với Tứ hoàng tử cả, còn điện hạ thì , Triệu Lệ Đường ôm là ôm ?”

Lần thì Kỳ Trường Ức còn lời nào để phản bác, dù thì ngay hôm nay, Triệu Lệ Đường gặp mặt ôm chầm lấy y.

“Ngươi thật đúng là dạy mãi sửa, nghĩ cách gì mới thể khiến ngươi ngoan ngoãn lời đây? Hửm?”

Bùi Tranh đột nhiên sáp gần, khí thế bức nghiêng trời lệch đất ập tới, Kỳ Trường Ức ngây ngốc ngẩng đầu , lặng lẽ nuốt nước bọt.

“Không, cần cách gì , nhất định… A!”

Kỳ Trường Ức còn hết lời, liền cảm thấy m.ô.n.g đột nhiên nhói đau, y vội đưa tay sờ lên chỗ đánh, chút nóng rát.

“Nhất định cái gì?” Bùi Tranh hỏi, vung tay đánh bên m.ô.n.g nhỏ còn .

Kỳ Trường Ức “A” một tiếng kêu đau, ôm m.ô.n.g nhỏ của liều mạng lùi về , lúc y mới thấy rõ Bùi Tranh từ lúc nào cầm một cây thước trong tay, giống hệt cây thước mà thái phó dùng để dạy học trong thư phòng.

Chỉ khác là thái phó dùng nó để đánh lòng bàn tay những học trò lời, còn Bùi Tranh thì dùng để đánh m.ô.n.g Kỳ Trường Ức lời.

Kỳ Trường Ức lùi một bước, Bùi Tranh liền ung dung tiến lên một bước, cho đến khi Kỳ Trường Ức dồn góc giá sách, còn đường lui.

Y trưng khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở, : “Bùi ca ca, sai , thật sự sai , cái đánh m.ô.n.g đau lắm…”

Cây thước trong tay Bùi Tranh như mắt, thế mà luồn áo choàng của y, nặng nhẹ là một tiếng “chát” giòn tan.

Sau đó ghé sát , thì thầm bên tai y: “?”

-------------*-------------

--------------------

Loading...