Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 195: Là tiểu hài tử nhà ta
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:55:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc khỏi Nhất Phẩm Hương, cánh môi của tiểu nhân nhi đỏ mọng, trông vẻ sưng lên. Chính y cũng cảm nhận điều đó, bèn che miệng rảo bước phía , giận dỗi như đầu chờ Bùi Tranh.
Bùi Tranh thì ngược , tâm trạng cực kỳ , cảnh bi thảm lúc giờ đây tan thành mây khói. Hắn ngậm ý , thong thả theo tiểu nhân nhi.
Xe ngựa đưa họ tới về , hai đường cái náo nhiệt phồn hoa, ăn cơm xong thì dạo tiêu thực, cũng là để dỗ dành tiểu nhân nhi đang hờn dỗi nào đó.
Kỳ Trường Ức chỉ mải cắm đầu về phía , miệng lẩm bẩm: “Ghét ghét ghét, ghét ngươi.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đang thì suýt nữa y đ.â.m sầm một qua đường.
May mà một bàn tay từ phía kịp thời vươn tới, ôm lấy eo y kéo , tấm lưng y liền áp một lồng n.g.ự.c ấm áp.
Người qua đường bình an qua, Kỳ Trường Ức lập tức im dám động, bởi vì y cảm nhận rõ ràng thứ gì đó đang chống m.ô.n.g .
“Nhìn đường.”
Hai chữ bằng giọng trầm thấp, phả chiếc cổ non mịn của Kỳ Trường Ức, y lập tức giật nảy , vội vàng thoát khỏi vòng tay của Bùi Tranh, vẻ trừng mắt .
Chỉ là công lực lườm của y thật sự bằng một phần mười của Giang Du Bạch, thế nào cũng chút sức uy h.i.ế.p nào, ngược còn đáng yêu.
Đáy mắt Bùi Tranh nhuốm đầy ý , ngón tay nhẹ nhàng xoa khóe mắt y: “Mắt của tâm can mỏi , xoa cho.”
Kỳ Trường Ức đầu , “Hừ” một tiếng, miệng vểnh lên cao. Y quyết định thèm để ý đến Bùi ca ca nữa, trừ phi xin vì làm sưng miệng y .
Kết quả là cái liếc mắt của y chẳng hề gì, y liền thấy một bán hàng rong đang bán kẹo hồ lô.
Cửu hoàng tử điện hạ tôn quý thích ăn kẹo hồ lô, đáng tiếc vì đủ loại nguyên nhân, đến nay mới chỉ ăn hai .
Lúc thấy những viên sơn tra nhỏ bọc trong lớp đường đỏ au, mắt Kỳ Trường Ức liền dời nữa. Y bao lâu ăn món ngon, ở nơi thâm sơn cùng cốc như biên cương làm gì những thứ .
Mấy đứa trẻ mua kẹo hồ lô ríu rít chạy qua bên cạnh hai , mắt Kỳ Trường Ức cứ thế dõi theo chúng.
Bùi Tranh bên cạnh thấy rõ, nhưng chỉ mà gì. Hắn xem tiểu nhân nhi thể nhịn bao lâu.
Hai đó một lúc, Kỳ Trường Ức nuốt nước bọt mấy . Thấy xiên kẹo hồ lô bó rơm chỉ còn một xiên cuối cùng, mắt Kỳ Trường Ức sáng rực, trong lòng chút hoảng hốt.
Cách đó xa một đứa trẻ chỉ kẹo hồ lô chạy tới, ngày càng gần, càng gần bán hàng rong.
Kỳ Trường Ức đột nhiên cất bước chạy , với tốc độ như tên b.ắ.n lao về phía bán hàng rong , thậm chí còn đầu Bùi Tranh một cái.
Ngay khi tay đứa bé sắp chạm xiên kẹo hồ lô, Kỳ Trường Ức nhanh hơn một bước lao lên, mặc kệ trả tiền, trực tiếp vươn tay lấy xiên kẹo hồ lô cuối cùng xuống, nắm chặt trong tay như thể đang bảo vệ một món đồ quý giá.
“Vị tiểu công tử , trả tiền , xiên kẹo hồ lô cuối cùng là của bé, nên trả cho .”
Người bán hàng rong định lấy xiên kẹo hồ lô từ tay Kỳ Trường Ức.
Kỳ Trường Ức bĩu môi, ngón tay nắm chặt que tre nỡ buông , dáng vẻ đáng thương vô cùng như sắp .
Người bán hàng rong thấy dáng vẻ của y, ngoan ngoãn đáng thương, còn xinh , nhất thời rụt tay về, sợ nước mắt y thật sự rơi xuống.
“Ai, là thế , xiên kẹo hồ lô cứ đưa cho tiểu công tử , trả tiền cho các vị ?”
Người bán hàng rong định lấy tiền thu trả cho cha đứa bé.
Kết quả là đứa bé “oa” một tiếng rống lên, la: “Con ăn kẹo hồ lô, con ăn!”
Mặc cho cha dỗ dành thế nào, tiếng của đứa bé càng lúc càng to.
Người bán hàng rong lập tức khó xử, bên nào cũng nỡ từ chối, nhưng kẹo hồ lô chỉ còn một xiên.
“Lão bản, chúng trả tiền , nên đưa cho chúng chứ. Con nhà nhắc mấy ngày nay ăn kẹo hồ lô , là chúng trả gấp đôi tiền ?”
Người bán hàng rong vẻ d.a.o động, tay vươn về phía xiên kẹo hồ lô trong tay Kỳ Trường Ức: “Tiểu công tử , là cứ đưa cho họ , ngày mai ngươi đến mua ?”
Kẹo hồ lô bán hàng rong cầm trong tay, dùng sức, Kỳ Trường Ức đành bất đắc dĩ buông lỏng tay, đuôi mắt cũng đỏ hoe.
Đôi vợ chồng nhét thêm tiền tay bán hàng rong, bán hàng rong đang định đưa kẹo hồ lô cho đứa bé thì một bàn tay với khớp xương rõ ràng đột nhiên vươn , mạnh mẽ đoạt lấy xiên kẹo hồ lô.
“Lão bản, bao nhiêu tiền?”
Bùi Tranh ăn mặc sang trọng, khí độ bất phàm, trong tay cầm xiên kẹo hồ lô rẻ tiền trông vẻ hợp, nhưng thêm chút thở đời thường cho khí chất lạnh lùng của .
“Xin nhé, họ mua , nên xiên là của họ.”
Đứa bé gật đầu: “Đây là của con, cha con mua với giá gấp đôi đó!”
Bùi Tranh đứa bé : “Vậy ngươi giá .”
Đứa bé nghiêng đầu suy nghĩ, giơ mười ngón tay : “Phải đổi mười xiên kẹo hồ lô mới !”
Bùi Tranh lấy một nén bạc nặng trĩu, đặt mặt đứa bé : “Đủ cho ngươi ăn kẹo hồ lô cả đời, đổi với ngươi một xiên , ?”
Đứa bé nhíu mày suy nghĩ, dùng cả đời kẹo hồ lô để đổi lấy một xiên mắt rốt cuộc đáng . Cha lưng nó thấy thỏi bạc thì mắt sáng rực, chỉ ước gì thể ấn đầu con xuống bắt nó gật đầu đồng ý.
May mắn là đứa bé đó vẫn gật đầu, nhận lấy nén bạc, cất trong ngực, ngẩng đầu Bùi Tranh cao hơn nhiều, ngoắc ngón tay với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-195-la-tieu-hai-tu-nha-ta.html.]
Bùi Tranh cúi xuống, đứa bé ghé tai : “Đại ca ca, tiểu ca ca xinh cũng thích ăn kẹo hồ lô, nhưng là trẻ con.”
Bùi Tranh : “Là tiểu hài tử nhà , nuông chiều quen .”
Đứa bé vẻ mặt nghiêm túc: “Đại ca ca, trẻ con thể nuông chiều mãi, nếu sẽ lời. Mẹ con trẻ con chịu nhiều khổ, lớn lên mới hiểu chuyện, mới thành tài .”
Bùi Tranh ngước mắt tiểu nhân nhi vẫn ngoan ngoãn bên cạnh, : “Y chịu khổ nhiều quá , nếm thêm nhiều vị ngọt, cho nên cần hiểu chuyện, cũng cần thành tài.”
“Y chỉ cần luôn vui vẻ là , còn gì cho nấy.”
Đôi vợ chồng ôm đứa con vui vẻ rời , bán hàng rong cũng .
Bùi Tranh đến mặt Kỳ Trường Ức, đưa xiên kẹo hồ lô đến mắt y.
“Muốn ăn ?”
Kỳ Trường Ức chằm chằm chớp mắt, l.i.ế.m môi, gật đầu.
Bùi Tranh cũng chằm chằm đôi môi đỏ mọng của y, đáy mắt kìm sự mãnh liệt. Vừa ở Nhất Phẩm Hương chỉ là lướt qua dừng , làm thể chống ý niệm kìm nén bấy lâu nay.
Thấy Bùi Tranh , Kỳ Trường Ức há miệng cắn một viên sơn tra đỏ au, cắn xuống một miếng chép miệng nhai nuốt một cách thỏa mãn, trong miệng là vị chua chua ngọt ngọt, ngon.
Bùi Tranh thấy y ăn đến cong cả mày, hỏi: “Ngon ?”
Kỳ Trường Ức vì xiên kẹo hồ lô quyết định giận Bùi Tranh nữa, y gật đầu.
“Ngon! Bùi ca ca, ngươi nếm thử một miếng ?”
Bùi Tranh cũng , kéo y đến một góc tường, đưa xiên kẹo hồ lô đến bên miệng tiểu nhân nhi, y cắn viên tiếp theo cúi đầu hôn lên.
Cuối cùng, Kỳ Trường Ức thở hổn hển tựa vai Bùi Tranh, viên sơn tra trong miệng sớm chia ăn sạch.
Bùi Tranh đưa xiên kẹo hồ lô tay y, để y tự cầm ăn.
Kỳ Trường Ức hỏi: “Bùi ca ca, ngươi thấy ngon ?”
Bùi Tranh sờ khóe môi, : “Ngon, ngọt.”
Kỳ Trường Ức đồng tình gật đầu, đó để Bùi Tranh dắt . Y chỉ mải mê ăn từng miếng nhỏ xiên kẹo hồ lô trong tay.
Kẹo hồ lô sắp ăn xong, hai cũng chậm rãi về phía phủ Thừa tướng.
Ai ngờ ăn xong đồ chua ngọt, Kỳ Trường Ức ăn thứ khác, là một quán mì ven đường.
Bùi Tranh sợ y ăn nhiều quá sẽ đầy bụng, liền gọi cho y một phần nhỏ.
Bát mì bò với vài lát thịt bưng lên bàn, Kỳ Trường Ức xì xụp ăn.
Bùi Tranh thấy dáng vẻ ham ăn của y, nhất thời nghi ngờ mấy năm nay y bao giờ ăn no .
Đang ăn, tay cầm đũa của Kỳ Trường Ức bỗng nhiên dừng .
Bùi Tranh tưởng y nóng, cầm đũa của y xuống: “Sao ?”
Kỳ Trường Ức ngước mắt lên, đáy mắt thế mà ươn ướt.
“Bùi ca ca, nhớ đến bát mì bò chúng ăn ở biên cương, trong đó nhiều thịt…”
Bùi Tranh sững sờ, sờ tóc Kỳ Trường Ức.
“Bùi ca ca, nhớ sư phụ, còn Đường ca ca, còn A Nguyệt… bọn họ khi nào mới về a…”
Lúc ở biên cương, là một biển m.á.u hỗn loạn.
Trong doanh trại của Thiên triều, ánh nến sáng suốt đêm.
“Thẩm sư phụ! Tướng quân ngài thế nào ?”
Võ Tuyền kéo Thẩm Hoan khỏi doanh trướng , mặt đầy lo lắng.
“Nếu gì bất ngờ, tối nay thể tỉnh . , tuyệt đối để chiến trường nữa, nếu cánh tay đó của đừng hòng giữ .”
“ nếu tướng quân chiến trường, ai sẽ chỉ huy đây? Hiện giờ tộc Man tấn công dữ dội như , sắp công phá phòng tuyến biên giới của chúng …”
Thẩm Hoan nghiêm túc : “Chờ Triệu tướng quân tỉnh , tình hình cơ thể của sẽ thật cho . Nên làm thế nào, để tự quyết định . Ta bây giờ cứu chữa những khác.”
Võ Tuyền tránh đường, thoáng qua Triệu Lệ Đường đang giường từ xa, đó xoay rời , lao tiền tuyến.
Trong doanh trướng của Triệu Lệ Đường hiện canh giữ, một tiểu binh lẳng lặng lẻn . Thân hình trông gầy yếu hơn hẳn so với các tướng sĩ khác, chiến phục mặc chút rộng thùng thình.
Tiểu binh đến giường Triệu Lệ Đường, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt dần đỏ lên.
“Tướng quân…”
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang
--------------------