Điện Hạ Khuynh Thành - Chương 191: Vậy lần sau ta sẽ nhẹ hơn, được không?
Cập nhật lúc: 2025-11-12 01:55:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ, một tiếng nhẹ, nhẹ.
Bùi Tranh vẫn bất động thanh sắc, định để tâm, chằm chằm đôi môi đỏ mọng mắt, cúi về phía .
Kỳ Trường Ức rụt về , đầu , sắc mặt y ửng đỏ, thở chút gấp gáp, “Bùi ca ca, gõ cửa.”
“Ta thấy .”
Bùi Tranh xoay đầu y , định hôn xuống thì chặn môi.
“Vậy mau cho , lỡ như chuyện gì quan trọng thì .”
Kỳ Trường Ức bĩu môi, ngón tay đè lên đôi môi mỏng của Bùi Tranh.
Bùi Tranh kéo tay y , hôn lên mu bàn tay y, đó bẻ ngược tay y lưng, cho đôi tay nhỏ bé cơ hội đẩy nữa.
“Chuyện gì cũng quan trọng bằng ngươi.”
Đôi môi mỏng cho phép chối từ mà áp xuống, đúng lúc , tiếng gõ cửa phía nhẹ nhàng vang lên nữa.
Thân thể Kỳ Trường Ức cứng đờ, hàm răng cũng vô tình cắn đầu lưỡi mềm mại đang tiến , đó, đầu lưỡi nhỏ mềm của y cũng cắn trả như một sự trừng phạt.
Kỳ Trường Ức đau quá kêu lên một tiếng, hốc mắt tức thì ngấn nước.
Bùi Tranh thấy dáng vẻ đáng thương của y, lẽ kiểm soát lực mà cắn mạnh, làm cục cưng mềm mại mỏng manh đau.
Hắn vội vàng l.i.ế.m nhẹ hai cái lên chỗ cắn như để dỗ dành, đó mới buông tiểu nhân nhi đang thở hổn hển .
“Thè lưỡi xem nào.”
Kỳ Trường Ức ngậm chặt miệng, trừng đôi mắt hạnh mờ sương Bùi Tranh, dáng vẻ vô cùng bất mãn với việc cắn .
“Bùi ca ca, cắn .”
Bùi Tranh sợ thật sự làm y thương, bèn véo chiếc cằm nhỏ của y bắt y mở miệng, đó cúi xuống xem đầu lưỡi nhỏ , may mà trầy da sưng đỏ.
“Có đau ? Vậy sẽ nhẹ hơn, ?”
Kỳ Trường Ức gật đầu , đó thấy đúng, “Không đúng, đúng, cắn nữa, nhẹ hơn cũng , sẽ đau.”
“Được, cắn nữa.” Bùi Tranh .
Trừ lúc ở giường. Bùi Tranh thầm nghĩ.
Lại một tiếng gõ cửa nữa vang lên, mạnh hơn hai một chút.
“Vào .”
Bóng dáng Bùi Tranh thể che khuất tiểu nhân nhi, từ hướng cửa căn bản thể thấy Kỳ Trường Ức.
Hắn đưa ngón tay , lau vệt nước trong suốt bên khóe miệng tiểu nhân nhi, là lúc nãy hôn vô tình tràn . Tiểu nhân nhi vẫn gì, ngước đôi mắt ngây thơ mờ sương Bùi Tranh, vẻ mặt thanh thuần vô tội.
Người là Lý Ngọc, cúi đầu khúm núm ở cạnh cửa, dám thêm nữa.
Hắn ở cửa một lúc lâu, dám gõ cửa, nhưng gõ . Gõ cửa thì sợ đại nhân thấy phiền, sẽ ném thẳng khỏi phủ Thừa tướng.
nghĩ đến tiểu điện hạ nhà , cảm thấy như chống lưng, Lý Ngọc lúc mới dám .
“Đại nhân, điện hạ.”
“Nói .”
Bùi Tranh lưng về phía cửa, đang làm gì, nhưng thực ngón tay vẫn luôn lướt quanh khóe môi tiểu nhân nhi, mấy suýt nữa trượt trong miệng y.
Nếu Kỳ Trường Ức nắm chặt cánh tay Bùi Tranh, mím chặt môi, e là ngón tay thon dài sớm tiến trong miệng thơm .
Lý Ngọc run rẩy bẩm báo: “Đại nhân, Tứ... Tứ hoàng tử đến, đang đợi ở đại sảnh tiền viện một lúc lâu .”
Tứ hoàng tử Kỳ Trường Phong? Đã lâu đến cái tên , đột nhiên tới đây?
Bùi Tranh hỏi: “Vì chuyện gì?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lý Ngọc đáp: “Tứ hoàng tử chịu , là gặp điện hạ mới bằng lòng .”
Bùi Tranh lạnh một tiếng: “Hắn tưởng gặp là gặp ? Không chịu thì bảo Tứ hoàng tử về , điện hạ còn chuyện quan trọng khác.”
Kỳ Trường Ức ở mặt Bùi Tranh, nhỏ: “Bùi ca ca, chuyện quan trọng nào khác cả...”
Bùi Tranh thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của y, yêu thương thôi, véo véo khuôn mặt nhỏ mềm mại của y: “Ta ngươi là .”
Hắn cúi ghé tai tiểu nhân nhi: “Lát nữa sẽ cho ngươi , là chuyện quan trọng gì.”
Thấy Lý Ngọc vẫn ngoài, Bùi Tranh chút mất kiên nhẫn.
“Còn ?”
Lý Ngọc : “Đại nhân, tiểu nhân lẽ Tứ hoàng tử đến đây là vì chuyện gì.”
Nói.
Lý Ngọc : “Mấy ngày đại nhân và điện hạ ở đây, trong cung xảy ít chuyện. Sức khỏe của Hoàng thượng cũng vấn đề, liệt giường một thời gian , thái y trong cung đều bó tay. Giang Du Bạch, Giang thái y đây, giờ cũng đưa về cung ở tạm để chữa trị cho Hoàng thượng. Mà tất cả trong cung đều , mấy ngày nay mà Hoàng thượng thường xuyên nhắc đến chính là tiểu điện hạ của chúng , ngài lúc nào cũng mong tiểu điện hạ trở về, thể gặp tiểu điện hạ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dien-ha-khuynh-thanh/chuong-191-vay-lan-sau-ta-se-nhe-hon-duoc-khong.html.]
Chẳng trách Hoàng thượng vẫn luôn triệu kiến Bùi Tranh, hóa là thể triệu kiến.
“Kỳ Trường Phong đến là vì chuyện ?” Bùi Tranh hỏi.
Lý Ngọc gật đầu: “Tứ hoàng tử đầu tiên đến, nhưng hai đại nhân và điện hạ vẫn trở về. Chuyến của Tứ hoàng tử e là đón điện hạ cung.”
Bùi Tranh hừ lạnh một tiếng: “Đến phủ Thừa tướng đón mà cũng là đồng ý .”
“Đại nhân, cần bảo Tứ hoàng tử về thẳng ạ?”
Lúc Kỳ Trường Ức mới lên tiếng: “Bùi ca ca, là, tứ ca ca đến đón về cung , đón về thăm phụ hoàng ạ?”
Bùi Tranh xoa tóc y: “Không , thì , chống lưng cho ngươi, ai ép buộc ngươi cả.”
Kỳ Trường Ức kéo tay Bùi Tranh, giọng chút nhỏ: “Bùi ca ca, phụ hoàng ngài bệnh ? Có nghiêm trọng lắm ? Sẽ... sẽ c.h.ế.t ?”
Lúc , trong lòng Kỳ Trường Ức hiện lên là phụ hoàng đẩy y hòa , phụ hoàng chẳng đoái hoài khi y ngất xỉu giữa sân vũ, cũng phụ hoàng còn thương yêu y, luôn trừng phạt và xa lánh y nữa, mà là phụ hoàng thuở nhỏ cõng y vai, ôm y dỗ dành như bảo bối.
Lý Ngọc trả lời: “Điện hạ, nô tài lừa ngài, theo lời Giang thái y, bệnh tình của Hoàng thượng chút nghiêm trọng, sẽ nguy hiểm đến tính mạng...”
Kỳ Trường Ức xong những lời , đuôi mắt lập tức đỏ hoe.
“Bùi ca ca, trở về, thăm phụ hoàng, xem phụ hoàng thế nào ...”
Đầu Kỳ Trường Ức từ từ dựa Bùi Tranh: “Bùi ca ca, phụ hoàng xảy chuyện. Cho dù phụ hoàng còn yêu thương nữa, cũng ngài chuyện gì. Ta phụ hoàng khỏe mạnh, bệnh. Phụ hoàng thể thương yêu các ca ca tỷ tỷ khác, sẽ đau lòng, buồn khổ ...”
Bùi Tranh giọng y ngày một nhỏ dần, nhận trong đó còn tiếng nức nở, đau lòng ôm lấy hình nhỏ bé đang run rẩy của y, nhẹ nhàng nâng đầu y lên.
Quả nhiên, đôi mắt vốn mờ sương giờ đong đầy nước mắt, hàng mi dài chớp nhẹ, nước mắt liền rơi xuống như những hạt trân châu nhỏ.
Bùi Tranh lau nước mắt cho y: “Không buồn khổ, còn cái gì?”
Kỳ Trường Ức mếu máo, tủi đến cực điểm: “Ta... buồn khổ... thật buồn, buồn, nhưng đây đều nhịn ... chỉ là hôm nay nhịn nữa...”
Tiểu nhân nhi đến vô cùng thương tâm, nức nở từng tiếng một.
Bùi Tranh nhẹ nhàng vỗ lưng y, giúp y thuận khí, giọng dịu dàng như thể vắt nước: “Được , nữa, về thăm thì chúng về, đều theo ngươi, ?”
“Vâng.”
Kỳ Trường Ức để mặc Bùi Tranh lau khô nước mắt, chỉnh quần áo cho , đó Bùi Tranh nắm chặt tay, dẫn một mạch đến đại sảnh tiền viện của phủ Thừa tướng.
Kỳ Trường Phong vẫn đang ngay ngắn bên trong, khi thấy hai thì chút kinh ngạc.
“Bùi đại nhân, ngài về khi nào , tin tức báo .”
Địa vị của Kỳ Trường Phong trong triều gần đây củng cố đôi chút, tuy thể so với thời huy hoàng , nhưng dù cũng xem như thể tham gia chính sự trở .
“Trường... Trường Ức...” Kỳ Trường Phong thấy Kỳ Trường Ức theo Bùi Tranh, nhất thời chút ngẩn .
Đây là ruột thịt biến mất nhiều năm của , tình m.á.u mủ ruột rà, huống chi khi cho rằng Kỳ Trường Ức chết, Kỳ Trường Phong tự trách và suy sụp một thời gian dài. Bây giờ thấy vẫn bình an mặt , vui mừng là giả.
mềm mỏng luôn tươi với , bất kể xảy chuyện gì cũng đều ngoan ngoãn lời, bây giờ lạnh nhạt đến thế.
“Tứ ca ca.” Kỳ Trường Ức khẽ gọi một tiếng, giọng điệu bình thản đến lạ thường. Đuôi mắt y vẫn còn đỏ như , rõ ràng là mới xong.
Vừa ở tiểu lâu, Bùi Tranh dặn dò Kỳ Trường Ức, tỏ thái độ quá với Kỳ Trường Phong, cũng lấy lòng nữa.
“Trường Ức, ngươi... ngươi...” Trăm mối cảm xúc ngổn ngang, Kỳ Trường Phong nhất thời nên gì.
“Ngươi khỏe ?”
“Y khỏe, phiền Tứ hoàng tử quan tâm.”
Bùi Tranh cong môi, nhưng đáy mắt chút ý nào: “Không Tứ hoàng tử đến tướng phủ của là vì chuyện gì?”
Kỳ Trường Phong dừng một chút: “Ta... ... Trường Ức, đến đón ngươi về cung.”
Bùi Tranh nắm tay Kỳ Trường Ức, y ngước mắt Bùi Tranh một cái, đó Kỳ Trường Phong : “Được, tứ ca ca, về cùng .”
Hai cỗ xe ngựa khởi hành từ cửa phủ Thừa tướng, một mạch về phía hoàng cung, khi cửa cung thì dừng bên ngoài một cổng vòm.
Xuống xe ngựa lên kiệu, đến bên ngoài tẩm cung của Hoàng thượng.
Bùi Tranh xuống kiệu , đó ôm Kỳ Trường Ức từ xuống.
“Tự ?”
Kỳ Trường Ức khụt khịt mũi, gật gật đầu.
Kỳ Trường Phong đến chờ ở cửa tẩm cung, nhưng Bùi Tranh vẫn chút yên tâm để y rời khỏi tầm mắt của , điều đây là hoàng cung, tất nhiên sẽ xảy chuyện gì.
“Bùi ca ca, đừng , ở đây chờ ...”
Kỳ Trường Ức kéo tay áo Bùi Tranh: “Lát nữa sẽ tìm , hết...”
Bùi Tranh bật , cưng chiều véo chiếc cằm nhỏ của y, chẳng hề để tâm đến ánh mắt của những xung quanh.
Ai dám thì cứ cho kỹ, nếu gan gieo tiếng thì bản lĩnh đừng để lọt đến tai Bùi Tranh , bằng ai dám nhiều lời một chữ, sẽ rút lưỡi kẻ đó.
--------------------