Đêm Nồng Tình Ý - Chương 10: Cục cưng ngoan thật~
Cập nhật lúc: 2025-03-13 12:19:02
Lượt xem: 243
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phố thương mại mới khai trương đông nghịt người. Ngôn Di tay xách không ít đồ ăn, Sở Tử Khâm mua hai chậu sen đá nhỏ cỡ lòng bàn tay để đem về ký túc xá trồng.
Vưu Tình dừng lại trước một quầy bán đồ len thủ công. Trên bàn bày đầy những món đồ móc và đan đa dạng.
Hồi nhỏ áo len cô mặc, khăn quàng cô dùng đều do bà ngoại đan. Bà rất thích làm những thứ này, rảnh rỗi cũng coi như gi//ết thời gian.
Vưu Tình mua mấy cái.
Đến gần chín giờ tối, cô nói tối nay không về ký túc xá.
Ngôn Di nhướng mày đầy ẩn ý: “Hiểu, hiểu mà~”
Vưu Tình không phủ nhận nhưng thực ra cô định đến viện dưỡng lão.
Vừa nhận được nguyên liệu móc, Nhạc Bình đã rất hào hứng mở ra thử vài mũi: “Cái này dễ hơn đan áo len đấy.”
“Vậy con muốn cái này.” Vưu Tình chỉ vào bộ nguyên liệu hình thỏ.
Nhạc Bình lập tức đầy khí thế: “Không vấn đề! bà nhất định sẽ móc cho con một con thỏ thật xinh đẹp.”
Thỉnh thoảng giao cho người già một số việc nhỏ có thể khiến họ cảm thấy mình vẫn có ích.
Lâu rồi hai bà cháu chưa ngủ chung một giường. Vừa nằm xuống, bà đã mở lời, kể về những người bạn mới quen trong viện còn hẹn chờ khi mọi người đều khỏe hơn sẽ cùng nhau học nhảy tại quảng trường.
Bà vỗ nhẹ mu bàn tay Vưu Tình: “Tình Tình, ở trường có bạn trai chưa?”
“Sao mà đột nhiên bà ngoại hỏi chuyện này thế?”
“Chỉ là bà mong có người ở bên con nhiều hơn thôi.”
Bà hiểu rõ tính cách cháu gái mình—quá đỗi lạnh nhạt, từ nhỏ đến lớn bạn bè cũng chẳng nhiều, với mọi thứ dường như đều chẳng mấy hứng thú.
Vưu Tình đáp: “Mỗi ngày còn làm không hết thí nghiệm đây này.”
Nhạc Bình cũng chỉ biết cười, nói tùy cô vậy: “Nếu có người yêu, nhớ dẫn đến để ngoại xem giúp cho.”
Vưu Tình chợt nghĩ đến Lương Tây Triều.
Với cái tính thiếu gia của anh đừng nói là được bà mình công nhận đến cửa còn chẳng qua nổi.
Một lát sau, bên tai đã vang lên tiếng thở đều đặn, bà đã ngủ rồi.
Vưu Tình lại chưa buồn ngủ, cô nhìn lên trần nhà, nhẹ nhàng trở mình lấy điện thoại ra mở WeChat.
Trang tin nhắn yên ắng như màn đêm ngoài kia.
—
Vưu Tình ăn sáng cùng bà ngoại xong mới rời đi.
Trước trạm xe buýt, cô cúi đầu nhìn điện thoại, kiểm tra giờ xe sắp đến.
“Vưu Tình—”
Một giọng nói không quá xa lạ bỗng vang lên bên cạnh.
Cô quay lại nhìn: “Có chuyện gì sao?”
Hôm nay cô mặc váy trắng, mái tóc dài đen nhánh buông xuống sau lưng, đuôi tóc khẽ lay động theo gió.
Cách ăn mặc đơn giản đến không thể đơn giản hơn nhưng vốn dĩ đường nét khuôn mặt cô đã thanh thoát nhạt màu, không hợp với sự tô vẽ cầu kỳ. Trạng thái này ngược lại càng tôn lên vẻ thanh khiết, nhẹ nhàng.
Đơn giản nhưng đặc biệt.
Tựa như vầng trăng lạnh lẽo treo cao, mãi mãi chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.
Hôm đó, Hứa Minh Kiều như bị ma xui quỷ khiến mà đi theo nhưng chỉ kịp nhìn thấy chiếc xe thương mại rời xa.
Từ nhỏ đến lớn, xung quanh anh chưa từng thiếu người theo đuổi. Vậy mà Vưu Tình lại là người đầu tiên gần như phớt lờ anh.
Cũng vì thế mà anh càng thêm không cam tâm, khao khát biết được rốt cuộc người đàn ông thế nào mới có thể khiến cô một lòng một dạ đến vậy.
Hôm nay chỉ định đến thử vận may không ngờ lại thực sự gặp được cô.
Hứa Minh Kiều: “Hôm nay cậu đi một mình à?”
Nếu bạn trai cô cũng đến sao có thể không đi cùng cô vào thăm người thân chứ?
Anh đã nhờ người điều tra biết được bà ngoại của Vưu Tình sống ở đây.
Nhưng nếu cô có thể nhận việc làm thêm ở thư việnthì làm sao lại có khả năng chi trả nổi viện phí đắt đỏ của viện dưỡng lão?
Nghĩ đến những lời lão Ngụy nói hôm trước trong căng tin, ánh mắt Hứa Minh Kiều càng thêm kiên định, cất giọng chắc nịch: “Vưu Tình, nếu cậu cần giúp đỡ gì cứ nói với tôi.”
“?”
Vưu Tình cất điện thoại, nhìn cậu ta như thể gặp phải chuyện kỳ quái: “Hứa Minh Kiều, có ai từng nói với cậu là cậu khá tự luyến chưa?”
“Cảm thấy tôi lầm đường lạc lối? Muốn đóng vai anh hùng cứu rỗi tôi?”
Bị nói trúng tim đen, Hứa Minh Kiều hơi lúng túng: “Không phải… Tôi chỉ là…”
Đúng lúc này, bên kia đường có một chiếc xe dừng lại, cửa kính hạ xuống một nửa, ánh sáng trong xe tối mờ.
Vưu Tình khẽ sững người.
Anh không phải đang ở nơi khác sao? Sao lại quay về rồi?
“Tôi đi trước đây.”
Hứa Minh Kiều cuống lên: “Chờ đã—”
Dù là lúc nào thì bản tính xấu của đàn ông luôn chiếm thế thượng phong. Hứa Minh Kiều không cam lòng nhiều hơn là thất vọng vì bị từ chối. Đương nhiên còn cả lòng tự tôn của một thiên tài danh tiếng khoa quản trị kinh doanh.
“Vưu Tình, câu nói vừa rồi của tôi không có ý gì khác, thực sự chỉ là muốn giúp cậu.”
Gió thổi rối mái tóc cậu ta, ánh mắt nhìn cô đầy kiên định trong đó có lẽ vẫn mang theo vài phần chân thành.
“Có lẽ thời buổi này nói vừa gặp đã yêu chẳng ai tin, nhưng hôm đó ở thư viện, tôi thật sự…”
“Tôi tin.”
Vưu Tình bình thản nói: “Nhưng tôi không thích cậu.”
Hứa Minh Kiều sững người sau đó ngước nhìn chiếc xe đậu bên kia đường.
Lúc này cậu ta mới nhận ra đó là một chiếc McLaren bạc phiên bản giới hạn. Nhưng so với thân xe, thứ bắt mắt hơn cả là biển số liên tiếp đầy khí thế bắt đầu bằng ký hiệu Bắc A.
“Đó không phải là…”
Nhớ ra điều gì Hứa Minh Kiều bỗng khựng lại, sắc mặt thay đổi trong tích tắc.
—
Vưu Tình mở cửa ghế phụ ngồi vào.
Vừa cài dây an toàn, Lương Tây Triều đã đạp ga, cảm giác bị é//p s//át vào lưng ghế lập tức ập tới.
Chạy được một đoạn, xe dừng lại.
Tắt máy, Lương Tây Triều châm điếu thuốc, cánh tay nổi gân lười nhác đặt bên cửa sổ.
Hương bạc hà lạnh lẽo tản ra trong không gian.
Bầu không khí trong xe có chút kỳ lạ, chẳng ai mở miệng trước.
Vưu Tình l.i.ế.m môi khô, nhìn đường nét góc cạnh lạnh lùng trên gương mặt anh: “Anh xong việc rồi sao? Về khi nào vậy?”
Lương Tây Triều quay sang: “Sao, về không đúng lúc à?”
Vưu Tình: “……”
Anh điều chỉnh ghế ra sau, vỗ lên đùi mình.
Hàng mi cô khẽ run: “Em mặc váy mà.”
Lương Tây Triều chẳng mảy may d.a.o động, cứ mở rộng chân đợi cô.
Vưu Tình im lặng hai giây, nắm lấy mép váy, đứng dậy, dạng chân ngồi lên đùi anh.
Váy trắng rối bời xõa trên đôi chân mặc quần tây đen của anh—một sự tương phản mạnh mẽ.
Lương Tây Triều vòng tay ôm eo cô, kéo gần khoảng cách: “Dạo này điện thoại bị hỏng à?”
“Không.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/dem-nong-tinh-y/chuong-10-cuc-cung-ngoan-that.html.]
“Không hỏng, vậy là cố tình lơ tôi.” Giọng anh hờ hững, ánh mắt sâu xa khó đoán.
Vưu Tình khó hiểu nhìn lại anh.
Cô lơ anh lúc nào?
Quan hệ giữa họ vốn dĩ không phải kiểu có thể rảnh rỗi trò chuyện. Nói thẳng ra, thậm chí cũng chẳng có bao nhiêu chủ đề chung.
“Với tôi thì chẳng có gì để nói nhưng với thằng nhóc kia thì nói chuyện vui vẻ lắm. Lần trước ở thư viện chạy khắp nơi tìm em cũng là nó đúng không?”
“Mối quan hệ bạn học của em không tệ nhỉ.”
Giọng điệu chậm rãi, ánh mắt dửng dưng của Lương Tây Triều khiến người ta gần như lầm tưởng là dịu dàng.
Nhưng rõ ràng hai chữ “bạn học” anh nhấn rất mạnh, bàn tay đặt sau lưng cô cũng chậm rãi trượt xuống, đầu ngón tay miết nhẹ lên làn da trắng mịn dưới lớp váy.
Chân Vưu Tình khẽ run: “Em chỉ tình cờ gặp cậu ta thôi.”
Lương Tây Triều cười sâu hơn: “Tình cờ từ thư viện đến tận đây?”
“……”
Bầu không khí một lần nữa rơi vào bế tắc.
Đúng lúc này, điện thoại của Lục Bạc Niên gọi tới.
Lương Tây Triều trực tiếp cúp máy nhưng bên kia lại tiếp tục gọi tới có vẻ rất gấp.
Anh bực bội "chậc" một tiếng rồi nhận cuộc gọi.
"Không phải chứ người anh em, cậu bị làm sao đấy? Sao tự dưng quay về rồi? Bỏ mình tôi ở đây loay hoay không xử lý được đâu!"
Lục Bạc Niên đầy oán khí, giọng nói cực kỳ lớn.
Vưu Tình không tránh được mà cũng nghe thấy.
Lương Tây Triều quay về đột ngột sao? Vì lý do gì?
Lục Bạc Niên vẫn còn đang than vãn: "Tôi với Thần Tinh đã bảo đổi cuộc họp sang hình thức call video rồi, cậu mau vào đi!"
Anh ta lại nhắc thêm vài vấn đề trong cuộc họp, mà lúc này Vưu Tình vẫn còn đang ngồi trên đùi Lương Tây Triều, chuẩn bị lặng lẽ trèo xuống.
"Biết rồi." Lương Tây Triều đáp gọn rồi cúp máy, ném điện thoại lên bảng điều khiển, tiện tay kéo cô lại, áp cô lên vô lăng mà hôn xuống.
—
Vừa bước vào thang máy, Lục Bạc Niên lại gọi tới thúc giục còn chuyên nghiệp hơn cả mấy bên cho vay nặng lãi.
Lương Tây Triều dứt khoát cúp ngang vào nhà liền đi thẳng vào thư phòng.
Vưu Tình xoay tay đóng cửa, ngồi xuống sofa trong phòng khách, đưa tay chạm lên môi mình, cảm giác nhói nhẹ truyền đến.
Bị c//ắn rách rồi.
Đầu lưỡi cũng bị mút đến tê rần.
Cô nghiêng đầu nhìn về phía thư phòng, hơi trầm tư.
—
Đêm khuya, tắm xong.
Vưu Tình đứng ngoài hành lang thư phòng nghe ngóng một lát, Lương Tây Triều vẫn còn đang họp.
Cô không quấy rầy, xoay người trở về phòng ngủ.
Trong giấc ngủ, cô bất chợt bị đ//ánh thức, một tiếng rên khẽ còn chưa kịp thoát ra, môi đã bị chặn lại.
Lương Tây Triều rõ ràng là quá quen thuộc với cô.
Cô bị bế lên ngồi trong lòng anh, mặt đối mặt mà hôn nhau, đầu l..ưỡi anh hoành hành trong khoang miệng cô, khuấy đảo không chút kiêng dè.
Cơn buồn ngủ hoàn toàn tiêu tan.
Bên ngoài cửa sổ là màn đêm đen kịt, ánh đèn thành phố chập chờn, đột nhiên một chùm pháo hoa bung nở giữa bầu trời đêm, ánh sáng trắng lấp lánh rực rỡ.
Lương Tây Triều kề sát vào tai cô, hơi thở nóng bỏng trêu chọc: "Ngoan lắm cục cưng, thích như thế này đúng không?"
Vưu Tình mơ màng mở mắt, đưa tay nhẹ nhàng lướt qua giọt mồ hôi mỏng đọng trên chóp mũi anh.
—
Lúc tỉnh dậy đã là sáng hôm sau.
Bên cạnh trống không, trên chiếc giường rộng chỉ có mình cô.
Toàn thân ê ẩm rã rời, cô nằm yên một lúc lâu mới ngồi dậy.
Trên người cô là áo ngủ của Lương Tây Triều.
Vưu Tình bước vào phòng thay đồ chuẩn bị đổi bộ khác nhưng vừa cởi áo ra, cô liền sững sờ nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương.
Những vết hôn đậm nhạt chằng chịt phủ kín làn da.
Bất cứ nơi nào có thể bị quần áo che đi, đều có dấu vết của anh.
Hơi thở anh, dấu ấn anh, tất cả đều khắc sâu lên người cô.
Tính tình đại thiếu gia của anh sáng nắng chiều mưa, hôm qua rõ ràng là không vui. Vậy bây giờ thế này, coi như đã hết giận rồi chứ?
Vưu Tình nắm lấy vạt áo, nghĩ như vậy nhưng trong lòng vẫn thấp thoáng một chút bất an.
Mấy ngày tiếp theo vẫn như thường lệ, lên lớp rồi tan học.
Mỗi ngày, ngoài việc gửi ảnh bữa trưa cho bà ngoại, Vưu Tình cũng y thế gửi một bản cho Lương Tây Triều.
Cô không quên hôm đó trong xe anh đã nhắc đến chuyện này.
Cô không chủ động liên lạc với anh.
Nếu đã vậy, tiện tay chuyển tiếp một chút cũng chẳng sao còn về những chuyện khác...
Cô cũng không biết còn gì khác để nói.
—
Hôm nay, sau khi tan học về ký túc xá, Sở Tử Khâm mang về một tin tức mới.
"Các chị em, tôi vừa ăn được một quả dưa siêu nóng hổi, có muốn nghe không?"
"Cái gì cái gì?" Ngôn Di từ trên giường ló đầu ra.
Sở Tử Khâm nhướn mày, cố tình làm ra vẻ bí hiểm, rồi chọc chọc Vưu Tình, người đang cúi đầu sửa bài tập.
"Cậu có biết vì sao dạo này Hứa Minh Kiều không còn đến thư viện tìm cậu nữa không?"
Cô biết.
Bởi vì cô đã từ chối lời tỏ tình của cậu ta.
Sở Tử Khâm nói: "Là vì cậu ta gặp rắc rối rồi!"
Vưu Tình: "?"
"Nghe nói bài báo cáo học thuật cậu ta công bố năm ngoái, có một đoạn phân tích dữ liệu bê nguyên xi từ người khác!"
Ngôn Di kinh ngạc: "Không thể nào, đạo văn à?"
Danh hiệu thiên tài của khoa kinh tế và quản lý mà Hứa Minh Kiều có được không phải do người ta tâng bốc mà thành, chắc chắn vẫn có thực lực nhất định.
DPT
đừng mang đi nơi khác T^T
Page fb : Mê Ngôn Tình Với Đảo Phim Trung
Nhưng nếu danh hiệu này vốn dĩ là nhờ gian dối mà có thì chuyện này lại càng thú vị.
"Đúng!" Sở Tử Khâm tiếp tục: "Hứa Minh Kiều nói cậu ta đã mua bản quyền trích dẫn của bên kia, nhưng bây giờ giảng viên phụ trách kiểm tra trong khoa lại không liên lạc được với chủ sở hữu gốc."
"Nếu vụ này mà không giải thích rõ được, Hứa Minh Kiều không chỉ bị kỷ luật mà còn có khả năng bị khuyên thôi học đấy."
Ngôn Di chậc chậc hai tiếng, "Khoan đã, cậu nói bài báo cáo kia công bố khi nào cơ?"
Sở Tử Khâm: "Năm ngoái."
"Một bài báo cáo từ một năm trước bây giờ mới bị đào lại?" Ngôn Di khó hiểu, "Chẳng lẽ cậu ta đắc t..ội với ai rồi?"
"Cái này thì không biết..."