Đế Sư Trở Về - Chương 58 Bệ hạ dạy ta tài bắn cung, tối nay đúng lúc dùng tới
Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:07:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi rời kinh thành, Tiêu Duệ phân bổ kỹ lưỡng chức trách cho các đại thần.
Kinh thành Đặng Minh Ngạn tọa trấn. Khắp nơi đều tâm phúc của Tiêu Duệ nên đa lo lắng về việc sinh loạn.
Nhìn bóng dáng Tiêu Duệ rời , Vân An rốt cuộc cũng nhẹ lòng. Nàng chậm rãi : "Cuối cùng cũng chờ đến ngày . Hiện giờ kinh thành và hoàng thành đều ở trong tay chúng . Vị trí giống như đồ trong túi ".
Cố Vinh xong liền lạnh. Hắn đáp: "Nàng thật sự tin bệ hạ dễ dàng chúng bài bố và rời kinh như ?".
Vân An khó hiểu hỏi: "Chẳng việc hạ sơn săn định sẵn ư? Chất độc cũng sớm hạ . Thái y bệ hạ dạo thường xuyên mệt mỏi nên chắc biến cố gì ".
Cố Vinh vẫn giữ vẻ lạnh lùng. Hắn phân tích: "Tiết Thịnh Cảnh lấy cớ tránh tai mắt nên tới Cố phủ bàn đại sự. Tuy nhiên chi tiết nhỏ lừa . Một ít tinh nhuệ của bí mật rời kinh chứ hề điều đến kinh thành".
"Ý là bảo thực lực để tranh ngôi với chúng ?" Vân An thắc mắc.
Cố Vinh lắc đầu đáp: "Chỉ sợ lâm trận đổi ý và phản nữa".
Vân An kinh ngạc hỏi: "Sao như thế ?".
Cố Vinh nhạt giải thích: "Nhiều thần t.ử đoán ngôi chùa đó vấn đề. Bệ hạ vốn cẩn thận nhưng khi hề tra xét. Ta phỏng đoán bệ hạ và Tiết Thịnh Cảnh liên thủ với ".
Hắn tiếp: "Bọn họ ngoài săn là để nhử chúng động thủ nhằm bắt cả lẫn tang vật".
Vân An vẫn thông suốt: "Tiết Thịnh Cảnh thể đổi dễ dàng ?".
Cố Vinh bỗng lộ vẻ cô độc. Hắn : "Có gì khó hiểu . Vốn dĩ vì Cố Triện nên mới lọt mắt . Nếu vì thì Tiết Thịnh Cảnh làm thèm mưu đồ cùng ?".
Vân An vội vàng an ủi: "Cố Triện tính là gì chứ. Y bại trận từ lâu . Cơ nghiệp Cố gia vẫn trong tay thôi".
Sắc mặt Cố Vinh hòa hoãn đôi chút. Hắn bắt đầu toan tính: "Nếu họ liên thủ thì việc trúng độc chỉ là giả vờ để chúng lơ là. nếu họ cung thì kinh thành chính là địa bàn của chúng . Chúng cứ tương kế tựu kế. Tiêu Duệ về kinh thành mới thể hỏi tội. chuyện gì sẽ xảy nếu bao giờ về nữa?".
Ánh mắt sắc lạnh: "Những kẻ chúng cài cắm bên cạnh Tiết Thịnh Cảnh đến lúc dùng đến ".
Tại khu vực săn bắn, Tiêu Duệ tránh né các tai mắt để cưỡi ngựa cùng Cố Triện. Hắn còn tranh thủ dạy y ôn tập tài b.ắ.n cung.
Trước đây cũng từng dạy Cố Triện như thế. Khi còn là hoàng tử, phát hiện vị lão sư trí tuệ kiệt xuất của b.ắ.n tên.
Tiêu Duệ cầm tay dạy y từng chút một. Nó cũng giống như cách Cố Triện từng dạy chữ năm xưa.
Một mũi tên b.ắ.n trúng ngay con thỏ đang chạy. Cố Triện khẽ đắc ý ngoảnh .
Người đàn ông khí vũ hiên ngang phía nhướng mày : "Cũng vài phần phong thái của trẫm đấy".
Tiêu Duệ Cố gia sẽ hành động trong hai ngày tới. Vị tướng quân phụ trách bảo vệ khu săn b.ắ.n Cố Vinh mua chuộc từ lâu.
Trước đêm mai, vị tướng quân đó sẽ lấy cớ bắt thích khách để tiến hành cung và khống chế hoàng đế. Khi vị hoàng đế trúng kịch độc sẽ sức kháng cự và mặc cho kẻ khác định đoạt.
Tiêu Duệ lạnh trong lòng. Hắn sống một đời nên gì lo lắng.
Hắn thực chất hề trúng độc. Ban ngày ở hành cung để che mắt thiên hạ nhưng ban đêm bí mật lên núi ở trong doanh trướng.
Chuyện chỉ Cố Triện, Tiết Thịnh Cảnh và vài tín . Vì thế Tiêu Duệ coi chuyến như một kỳ nghỉ dưỡng. Hắn cùng Cố Triện song hành cưỡi ngựa với tinh thần sảng khoái.
Đó là lúc ở riêng với . Còn mặt ngoài, luôn gục đầu lên vai Cố Triện với vẻ uể oải vô lực.
Sau khi cưỡi ngựa xong, Tiêu Duệ thì thầm tai Cố Triện: "Đêm nay cùng trẫm nghỉ ngơi ở doanh trướng nhé".
Cố Triện từ chối vì đảm bảo an . Y : "Thần vẫn nên về hành cung. Nếu kẻ đến thám thính mà thấy thần ở đó thì chúng sẽ tin rằng bệ hạ cũng đang ở đó".
Tiêu Duệ vùi đầu cổ Cố Triện làm nũng: "Vậy trẫm ngủ thì làm ?".
Cố Triện nhận ánh mắt của Tiêu Duệ một sự quyến luyến đầy bệnh hoạn. Tiêu Duệ đưa tay tháo chiếc khăn nhỏ trang trí cổ của Cố Triện.
Chiếc khăn áp sát da thịt chắc chắn sẽ vương ấm của y. Nó thể giúp dễ ngủ hơn trong đêm dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/de-su-tro-ve/chuong-58-be-ha-day-ta-tai-ban-cung-toi-nay-dung-luc-dung-toi.html.]
Cố Triện ngăn nhưng Tiêu Duệ nhanh tay lấy chiếc khăn. Cố Triện kinh ngạc định đuổi theo. Tiêu Duệ thúc ngựa chạy xa từ lâu. Hắn vẫy vẫy chiếc khăn đầy vẻ diễu võ dương oai.
Cố Triện nheo mắt theo với nụ bất lực nhưng đầy sủng ái. Một vị bệ hạ nóng bỏng, vô và đáng yêu như thì chỉ y thấy. Y mải mê bóng dáng cho đến khi biến mất ở phía xa.
Cá Mặn
Khi Cố Triện một hành cung thì thấy Trương Đoan và Tiết Thịnh Cảnh đang ở đó.
Cố gia vốn thế lực trong quân đội nên cả hai đang rà soát để bắt những kẻ ý đồ bất chính.
Trương Đoan : "Năm đó kẻ thủ ác dù g.i.ế.c nhầm nhưng vẫn truy đuổi chúng gắt gao. Hắn chắc chắn là cận của Tướng quân".
Tiết Thịnh Cảnh phản bác: "Những cận của đều sinh t.ử cùng nhiều năm. Họ làm hai lòng ? Chắc chắn kẻ giả mạo binh sĩ trong quân".
Cố Triện chậm rãi uống và hồi tưởng chuyện cũ. Lúc tiếng gõ cửa. Một vệ bước báo cáo: "Tướng quân, phía Bắc sơn tặc xuất hiện với lượng hơn trăm . Bệ hạ đang ở đây nên thuộc hạ dám chậm trễ. Xin Tướng quân hãy đích đến Bắc Sơn một chuyến".
Người báo tin là Liêu Hiền. Hắn là thuộc hạ trung thành lâu năm của Tiết Thịnh Cảnh. Tiết Thịnh Cảnh lập tức kinh động và theo ngay.
Cố Triện vẫn bình thản uống cho đến khi nhận Trương Đoan đang run rẩy với vẻ mặt hoảng hốt.
Cố Triện nhíu mày hỏi: "Ngươi thế?".
Trương Đoan đột ngột thốt lên: "Năm đó thuộc hạ vốn trốn thoát . chính kẻ mạo danh Tiết tướng quân đuổi sát theo thuộc hạ. Kẻ đó chính là tên vệ cửa lúc nãy".
Cố Triện Tiết Thịnh Cảnh tin tưởng Liêu Hiền. Y sửng sốt hỏi: "Ngươi chắc ?".
Trương Đoan lau mồ hôi tay khẳng định: "Thuộc hạ chắc chắn. Gia huy đó và giọng của là thứ mà thuộc hạ bao giờ quên ".
Sắc mặt Cố Triện đổi hẳn. Y lệnh: "Người , mau Nam Sơn ngay".
Tiêu Duệ đang hạ trại ở Nam Sơn. Để giữ bí mật nên lượng vệ mang theo nhiều.
Tiết Thịnh Cảnh lừa Bắc Sơn để dẹp sơn tặc ảo. Hành cung hiện giờ trống rỗng. Nếu những kẻ đó thấu kế hoạch của Tiêu Duệ mà vạch trần thì sự việc sẽ tệ.
Chúng sẽ đ.á.n.h hành cung như y dự tính. Chúng cố tình tách Tiết Thịnh Cảnh để ám sát Tiêu Duệ khi đang đơn độc tại Nam Sơn.
Trong doanh trướng ở Nam Sơn, một ngọn đèn nhỏ hòa cùng ánh trăng soi sáng bên gối Tiêu Duệ.
Tiêu Duệ nhắm mắt và áp chiếc khăn cướp lên má. Hắn tham lam hít hà mùi hương còn sót .
Cố Triện thực sự trở . Khi chuyện bình định xong, họ sẽ những ngày tháng dài bên . Những ngày gần đây, Cố Triện bắt đầu bộc lộ sự tùy hứng như một đứa trẻ.
Tiêu Duệ khẽ nở nụ môi. Chợt một bóng cầm kiếm xông màn trướng. Ánh kiếm sắc lạnh đ.â.m thẳng về phía .
Tiêu Duệ kinh hãi xoay né tránh. Kẻ đó tiếp tục vung kiếm tấn công.
Tiêu Duệ chộp lấy thanh kiếm gối để chống đỡ. Hắn quát lớn: "Người !".
Kẻ đột nhập lớn: "Bệ hạ đừng phí sức nữa. Thân vệ ở Nam Sơn chúng tiêu diệt sạch . Bệ hạ ngờ đúng ? Chúng ngài hề trúng độc. Đêm nay ngài đừng mong sống sót rời khỏi đây".
Dứt lời, hàng chục thích khách áo đen bao vây lấy doanh trướng. Tiêu Duệ lạnh vung kiếm đáp trả. Ánh kiếm lóe lên làm chim chóc trong rừng kinh hãi bay loạn.
Vài tên ngã xuống nhưng những tên khác lao lên khiến kịp trở tay. Tên cầm đầu nghiến răng vì ngờ một hoàng đế lâu ngày luyện võ thủ cao cường như .
Hắn lệnh cho các cao thủ tổng tấn công. Tiêu Duệ dần kiệt sức. Khi né một chiêu thì một luồng kiếm quang khác nhắm thẳng tim .
Tiêu Duệ lảo đảo. Hắn nghiến răng định dùng cánh tay để đỡ lấy nhát kiếm chí mạng .
Vào khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, mũi kiếm bỗng dừng . Kẻ tấn công đổ gục xuống đất giữa làn bụi mờ.
Dưới ánh trăng, Cố Triện đang hiên ngang giương cung. Phía y là hàng trăm vệ tinh nhuệ.
Tiêu Duệ sững sờ thốt lên: "Lão sư? Sao là !".
Cố Triện hạ cung xuống. Thấy Tiêu Duệ thương, y mới mỉm nhẹ nhõm: "Bệ hạ dạy thần tài b.ắ.n cung. Tối nay xem chỗ dùng tới ".