Đế Sư Trở Về - Chương 57 Người bạc đãi chính mình, mới là có lỗi với trẫm

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:06:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiết Thịnh Cảnh mang sắc mặt nặng nề rời khỏi chỗ Cố Triện. Hắn thẳng đến Cố gia.

tránh hiềm nghi nên và Cố Vinh ít khi gặp mặt tại tư gia. Cố Vinh thấy xuất hiện thì tỏ kinh ngạc trong chốc lát. Hắn nhíu mày hỏi: "Vì Tướng quân đến đây giờ ?".

Tiết Thịnh Cảnh bộ tố bào đối phương thầm lạnh trong lòng. Hắn hỏi ngược : "Ngươi mới từ trong chùa trở về ?". 

Cố Vinh cau mày đáp. Hắn hỏi nữa: "Tướng quân tìm việc gì?".

Tiết Thịnh Cảnh về phía xa. Hắn tĩnh lặng một lúc mới mở lời: "Cố đại nhân chùa ngày càng thường xuyên. Thật giấu gì ngươi, triều đình tin đồn về việc ngươi đóng quân trong chùa ".

Cố Vinh tỏ vẻ để tâm. Hắn mỉm đáp: "Có Tướng quân ở đây thì dù lời đồn cũng cần lo lắng. Chỉ mười ngày nữa là bệ hạ sẽ săn. Ngay khi bệ hạ rời cung thì Kinh thành sẽ thuộc về chúng ".

Tiết Thịnh Cảnh mỉm quan sát Cố Vinh từ xuống . Hắn hỏi: "Ngươi để binh mã của phụ trách ngoài hoàng thành. Vậy còn bên trong thì ? Ngươi làm ?".

Cố Vinh thản nhiên trả lời: "Việc phiền Tướng quân lo lắng. Thủ hạ của tự nhiên binh. Hơn nữa trong hoàng thành cũng của chúng ".

Tiết Thịnh Cảnh lạnh một tiếng. Ngay từ khi bắt đầu hợp tác, Cố Vinh chỉ để vây quanh hoàng thành. Trong khi đó binh mã của Cố Vinh tập trung ở lõi hoàng thành.

Cấm vệ quân sẽ Tiêu Duệ mang vài chi đội khi hạ sơn săn. Trong cung vốn vệ của Thái hậu và những Cố gia mua chuộc nên phần thắng lớn.

Cố Vinh tự tin như là vì trong tay vẫn còn binh mã. Tiết Thịnh Cảnh suy nghĩ kỹ là hiểu ngay. Số binh mã chính là những xếp trong chùa miếu. Cố Vinh ngày nào cũng dâng hương và đuổi sạch dân chúng quanh vùng xa ba dặm. Chuyện vốn dĩ khả nghi. Chỉ là ai dám vạch trần việc đó mà thôi.

Ngôi miếu vốn để tế lễ mẫu của Cố Triện. Tấm bảng hiệu cũng do chính tay hoàng đế năm xưa. Nếu bệ hạ chủ động tra xét thì chẳng quan viên nào dính chuyện của Thừa tướng.

Tiết Thịnh Cảnh rõ Cố Vinh giấu binh ở chùa Khai Hưng. Hắn nhớ lúc Cố Triện qua đời và Tiêu Duệ đoạt mất xác. Cố Vinh khi đau buồn khôn xiết. Chính tay khắc bài vị của Cố Triện để thờ phụng thầm lặng tại đây.

Vì thế Tiết Thịnh Cảnh luôn âm thầm yểm hộ cho chùa Khai Hưng. Có Cố Vinh vận chuyển binh khí chùa, dùng danh nghĩa vận chuyển vật tư quân đội để che mắt. Cố Vinh cũng hỏi.

Tiết Thịnh Cảnh nghĩ rằng khác thờ phụng thì Cố Triện cũng nên . Cố Vinh là nhà của Cố Triện. Hắn thấy Cố Triện ở suối vàng bắt nạt nên mới ủng hộ Cố Vinh.

hôm nay Cố Triện chính miệng cho sự thật. Chuyện g.i.ế.c nhầm binh lính Liêu là do Cố Vinh âm thầm bày cục để khiến ba họ nảy sinh hiềm khích. Thậm chí vụ án Tuế tệ năm xưa khiến Cố Triện chịu oan ức cũng do Cố gia dàn dựng.

Tiết Thịnh Cảnh Cố Vinh với cảm giác lạnh lẽo trong lòng. Hắn : "Hiện giờ ngươi cần tế y nữa. Cái bài vị đó cũng cần cúng bái ".

Cố Vinh ho nhẹ chậm rãi đáp: "Tiết đại nhân đùa . Tế lễ xá là đại sự. Nếu tùy tiện hủy bỏ thì lương tâm sẽ yên".

Tiết Thịnh Cảnh lạnh. Nếu là thì nhưng hiện giờ Cố Triện trở về. Những lời tai thật sự chói mắt.

Cá Mặn

Hắn bỗng ghé sát tai Cố Vinh hạ thấp giọng: "Có ngươi luôn mong y vĩnh viễn đừng trở về ?".

Cố Vinh giật Tiết Thịnh Cảnh. Giây tiếp theo thì sắc mặt Tiết Thịnh Cảnh trở bình thường. Hắn nghĩ Cố Triện sống nên việc thờ cúng sẽ hại cho sống.

Hắn thể tiết lộ tin Cố Triện trở về cho Cố Vinh . Hắn chỉ hỏi: "Ta vụ án Tuế tệ của Thừa tướng cũng Cố gia tham gia đúng ?".

Cố Vinh thản nhiên : "Chuyện cũ bao nhiêu năm mà Tướng quân vẫn còn để tâm ?". Hắn tiếp: "Người đang sống mới là quan trọng nhất. Đạo lý chắc Tướng quân hiểu rõ chứ. Hiện giờ chúng là đồng minh nên thể đùa giỡn với tính mạng của nhiều như ".

Cố Vinh vẫn nhớ Tiết Thịnh Cảnh từng để tâm đến Cố Triện như thế nào. Hắn Tiết Thịnh Cảnh liên thủ với cũng là vì Cố Triện.

cảm thấy cam tâm. Từ nhỏ đến lớn thì đó luôn lưng và sắp đặt. Cố Triện vốn hề xuất chúng. Vậy mà từ bệ hạ đến tướng quân đều chỉ xoay quanh y. Hắn là ca ca nhưng chỉ như một bức nền làm cho y.

Bóng đêm bao trùm gian. Tiêu Duệ bỗng cảm nhận một cơn lạnh thấu xương. Tuyết rơi lả tả bầu trời. Gương mặt trắng bệch của Cố Triện dính đầy m.á.u và từ từ ngã xuống tuyết.

Tiêu Duệ thắt lòng bừng tỉnh giấc. Hắn nhận đó chỉ là một cơn ác mộng. Hơi thở quen thuộc bên cạnh khiến dần bình tĩnh .

Trong ánh sáng mờ ảo thì Tiêu Duệ rõ mặt Cố Triện. Tuy nhiên thể thấy nhịp thở đều đặn qua dáng mũi của y. Người bên cạnh đang ngủ say. Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ ấm áp và bền bỉ.

Tiêu Duệ thở phào nhẹ nhõm. Cảnh tượng chia lìa hóa chỉ là một giấc mơ. Hắn xoay ôm chặt Cố Triện lòng để cảm nhận ấm mới ngủ .

Sáng sớm hôm thì Cố Triện dậy quần áo. Tiêu Duệ thấy thì ánh mắt sáng lên. Cố Triện vẫn thích mặc bộ bào cổ tròn vân hạc như đây. Mái tóc đen nhánh búi cao giúp tôn lên vóc dáng thanh mảnh và vòng eo thon gọn.

Cố Triện đầu thì thấy Tiêu Duệ đang đầy khao khát. Y ngẩn . Tầm mắt Tiêu Duệ di chuyển lên phần cổ trắng ngần và yết hầu xinh của Cố Triện. Lúc y mặc đồ chỉnh tề nhưng dáng vẻ ngái ngủ lúc nãy chỉ thấy.

Một luồng khí nóng dâng lên khiến Tiêu Duệ vội vàng chỗ khác. Dù Cố Triện chấp nhận tình cảm của nhưng vẫn giữ lễ tiết. Lần mật nhất của cả hai cũng chỉ là đêm trúng t.h.u.ố.c và nhờ lão sư giúp đỡ. Ham trong cơ thể trỗi dậy liên tục nhưng đều kìm nén xuống.

Cố Triện hề về những đấu tranh đó của . Cả hai cùng dùng bữa sáng. Cố Triện húp cháo ấm nhẹ nhàng: "Bệ hạ, Tiết tướng quân chúng cứ săn như bình thường. Cố Vinh chuẩn động thủ lúc đó. Chúng nhất định sẽ bắt cả lẫn tang vật".

Tiêu Duệ bình thản đáp: "Vậy thì cứ cho một cơ hội. Chúng cứ săn bình thường để xem Cố gia sẽ làm gì".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/de-su-tro-ve/chuong-57-nguoi-bac-dai-chinh-minh-moi-la-co-loi-voi-tram.html.]

Cố Triện buồn bã : "Thần với bệ hạ. Cố gia dã tâm như là do thần sơ suất".

Tiêu Duệ ngắt lời: "Người cần lấy phận Thừa tướng để những lời . Lão sư , luôn gánh vác chuyện vai. Tội của khác cũng nhận nhưng chẳng yêu quý bản ".

Hắn chậm rãi tiếp: "Không nhiều đáng để phí tâm xin như . Người bạc đãi chính mới thực sự là với trẫm".

Tiêu Duệ Cố Triện luôn mang nặng tâm sự từ đến nay. con thể chịu đựng quá nhiều gánh nặng như thế.

Hắn nắm lấy tay y và dặn dò: "Bây giờ học cách nghĩ cho bản . Hãy học cách tùy hứng và làm một đứa trẻ . Ông trời cho sống để xin ".

Cố Triện nắm lấy đầu ngón tay Tiêu Duệ mỉm : "Thần quả thật một tâm nguyện. Thần cùng bệ hạ săn nhưng lâu cưỡi ngựa. Nếu bệ hạ rảnh rỗi thì hãy cùng thần luyện tập nhé".

Tiêu Duệ chọn cho Cố Triện một con ngựa trắng tinh . Yên ngựa hoa văn bảo tương và cổ ngựa treo tua rua bằng lá vàng. Cố Triện vốn thích giản dị nên khi thấy con ngựa xa hoa thì khựng .

Tiêu Duệ mỉm hỏi: "Sao thế? Người thích ? Ta thấy nó hợp với . Lên thử xem nào".

Cố Triện gật đầu bước lên bàn đạp để lên lưng ngựa. Con ngựa thông minh và vững vàng. Dù nhiều trang sức vàng ngọc nhưng nó hề gây tiếng động ồn ào.

Cố Triện rũ mắt xuống. Thực y cũng từng mong điều . Khi còn nhỏ thấy trưởng cưỡi ngựa với trang sức vàng lấp lánh thì y ngưỡng mộ. y chỉ thể trộm từ hành lang.

Sự sủng ái trong Quốc công phủ bao giờ thuộc về y. Dần dần y cũng trưởng thành và còn rung động những thứ đó nữa. Y học rằng việc ẩn trong đám đông mới là an nhất.

Vì tính cách đó nên dù làm Thừa tướng thì Cố Triện vẫn sống tiết kiệm. Y từng hưởng thụ sự xa hoa nào.

Y nhỏ giọng : "Quá lộng lẫy . Nếu khác sẽ bệ hạ quá phô trương".

Tiêu Duệ thở dài đáp: "Nhiều hoàng đế xây cung điện và lăng tẩm tốn kém. Trẫm chỉ là cưỡi ngựa thôi. Nếu ai còn dám thì trẫm sẽ bỏ qua ".

Hắn nhận Cố Triện từng tuổi thơ nên việc học cách làm một đứa trẻ là khó khăn. may mắn là họ còn cả đời để ở bên .

Tiết Thịnh Cảnh gặp Cố Triện dù trong lòng vẫn còn chút gượng gạo. Tuy nhiên lập trường của hiện giờ rõ ràng.

Hắn báo tin: "Cố gia những năm qua luôn nuôi dưỡng các y sĩ tư nhân. Lần hạ độc thành công nên chắc chắn bọn họ sẽ tay nữa. Các ngươi đề phòng cẩn thận".

Cố Triện gật đầu. Y cảm thấy ấm áp khi dáng vẻ cố tỏ lạnh lùng của Tiết Thịnh Cảnh. Lúc đầu y cũng chắc Tiết Thịnh Cảnh sẽ chọn ai trong cuộc đối đầu . cuối cùng về phía y vì tình cảm cũ hoặc vì chán ghét mưu hèn kế bẩn của Cố Vinh.

Tiết Thịnh Cảnh trông già dặn hơn nhiều. Có lẽ trải qua nhiều đấu tranh nội tâm.

Cố Triện trầm tư một lát : "Thay vì phòng thì hãy để bọn họ nới lỏng cảnh giác".

Sau đó y hỏi Tiêu Duệ: "Bệ hạ còn nhớ những Cố gia hạ độc ?". Tiêu Duệ rùng nhớ chuyện Cố Anh từng định thông qua Cố Triện để hại .

Cố Triện tiếp: "Bọn họ định hạ độc khi săn để đảm bảo kế hoạch. Tại chúng thành cho bọn họ?". Tiêu Duệ mỉm gật đầu. Hắn hiểu rằng việc tương kế tựu kế sẽ giúp đối phương lơ là.

Ngày hôm sự việc xảy nhưng Cố Triện ngờ bọn họ nhắm Cố An. May mắn là Cố An nhạy bén. Cậu bé luôn mang thứ nhận từ lạ đến gặp Cố Triện ngay lập tức.

Cố An dùng thủ ngữ để kể sự việc. Cậu bé đưa một túi hương và rằng một cung nữ khen trai. Nàng quần áo thiếu túi hương nên tặng một cái tinh xảo.

Túi hương mùi thơm nữ tính dễ chịu. Nếu là khác thì lẽ giữ và mong chờ cuộc gặp tiếp theo. Cố An thì khác vì bé ở cùng Cố Triện và thường xuyên gặp Tiêu Duệ.

Ánh mắt Cố Triện trở nên lạnh lẽo. Bọn họ thực sự chịu dừng tay. Thậm chí bọn họ còn nhắm cả một đứa trẻ như Cố An để đạt mục đích.

Thái y đến kiểm tra và phát hiện một loại độc mới khó nhận . Người trúng độc sẽ luôn cảm thấy buồn ngủ. Tiêu Duệ cần làm gì. Hắn bắt đầu tỏ vẻ mệt mỏi mỗi ngày để những kẻ thám thính tin rằng kế hoạch thành công.

Tin tức truyền về Cố phủ khiến Vân An thở phào nhẹ nhõm. Lần chuyện trong cung diễn êm đềm. Túi hương cũng đặt trong điện của Cố An.

Loại độc đó chỉ gây buồn ngủ mà còn dần dần bào mòn tâm lực con . Đến lúc săn thì Tiêu Duệ sẽ còn sức để chỉ huy làm bất cứ việc gì. Cố Vinh và Vân An tin rằng thiên mệnh đang về phía .

Bên ngoài thì hai phu thê vẫn tỏ như chuyện gì. Họ vẫn cung thỉnh an Hân phi và mang đồ ăn cho Cố Triện. Tiêu Duệ cũng bắt đầu để Cố Triện lộ diện nhiều hơn triều đình.

Các quan bắt đầu bàn tán xôn xao về lai lịch của Cố Tuyết Thần. Khi hai viên quan đang thì thầm về y thì Tiết Thịnh Cảnh xuất hiện với vẻ mặt âm lãnh.

Hắn lạnh mắng: "Ngươi Cố đại nhân lai lịch bất chính ? Ngươi điếc ? Đập lớn ở Nam Kinh tiếng lòng của dân chúng ở đó ngươi thấy ?". Hắn đe dọa tiếp: "Ngươi chỉ c.h.ử.i bới quân chủ. Nếu để thấy nữa thì cái lưỡi của ngươi đừng hòng giữ ".

Hai viên quan văn sợ hãi run rẩy. Họ hiểu vì cả hoàng đế lẫn Tiết tướng quân đều bảo vệ như . Những lời bàn tán lưng từ đó cũng ít dần .

Cố Vinh từ xa theo bóng dáng Tiết Thịnh Cảnh. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Hắn chợt nhận rằng lâu Tiết Thịnh Cảnh gặp để bàn chuyện khởi binh.

 

Loading...