Đế Sư Trở Về - Chương 55 Từng bước dạy người nhận rõ lòng mình

Cập nhật lúc: 2026-05-03 16:15:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiết Thịnh Cảnh về phía xa, bỗng nhiên lên tiếng: “Thừa tướng, , lúc rời , mới là đến kinh thành ...”

“Thậm chí, cũng phương pháp làm khởi t.ử hồi sinh...” Tiết Thịnh Cảnh tiếp: “Chỉ chờ khi an táng xong, sẽ theo lời đạo sĩ mà chiêu hồn...”

Tiêu Duệ đến, tới kinh thành như kẻ điên, đòi khai quan, đòi tận mắt thấy ...” Tiết Thịnh Cảnh nhắm mắt : “Hắn còn đưa đến nơi khác... Nơi đó, chúng đều thể đến gần nửa bước...”

Cá Mặn

“Hắn theo lời đạo sĩ, lấy m.á.u làm dẫn để gọi trở về, cho nên đời mới cận với như ...” Tiết Thịnh Cảnh tức giận bất bình: “ vốn dĩ làm những việc nên là , đời của cũng nên ở bên cạnh mới đúng...”

Tiết Thịnh Cảnh chậm rãi nắm chặt tay.

Hắn hận, hận vì Tiêu Duệ thể chiếm đoạt tất cả những gì khao khát, Tiêu Duệ luôn ở cao áp chế ...

hiện giờ, Cố Triện trở .

Cố Triện Tiết Thịnh Cảnh, bỗng nhiên đáp: “ cận với Bệ hạ vì việc gọi trở về...”

Cố Triện thẳng mắt Tiết Thịnh Cảnh, thản nhiên : “Ta vốn tâm ý tương thông với Bệ hạ, bởi , việc chỉ thành cho Bệ hạ mà còn thành cho tâm nguyện của chính ...”

Tiết Thịnh Cảnh bỗng nhiên ngẩng đầu, Cố Triện luôn thanh lãnh như thế, thật khó tưởng tượng những lời thốt từ miệng y.

“Nếu tướng quân vì mà nảy sinh tâm niệm thì đó là hiểu lầm, tự nguyện làm , nếu đổi thành khác tất nhiên thể.” Cố Triện dừng một chút: “Nếu tướng quân thật sự lòng mưu nghịch thì cũng chẳng cần lấy làm cái cớ.”

Nói những lời , Cố Triện thở phào nhẹ nhõm, trong lòng bỗng thấy yên bình từng .

Sắc mặt Tiết Thịnh Cảnh đổi thất thường, lạnh lẽo như sương giá.

Sau một hồi, hỏi: “Người thật sự nghĩ như ?”

Cố Triện gật đầu, thêm: “Ta tướng quân lẽ liên thủ với Cố gia, nhưng thứ Cố gia mưu đồ là ngôi vị thiên tử, tướng quân định tự xử trí thế nào? Họ kiêng kỵ tướng quân, tất nhiên sẽ buông tha cho ngài”

Tiết Thịnh Cảnh lạnh lùng đáp: “Thế vẫn hơn là Tiêu Duệ, vả bọ ngựa bắt ve hoàng tước phía , Cố gia lợi dụng thì bản tướng quân tự nhiên cũng thể lợi dụng họ!”

Cố Triện bỗng hỏi: “Tướng quân còn nhớ chuyện g.i.ế.c lầm binh lính Liêu năm đó ?”

Tiết Thịnh Cảnh nhướn mày: “Sao đột nhiên nhắc tới chuyện ?”

Cố Triện : “Tình cờ quen một sống sót năm đó, lẽ tướng quân nên gặp một để rõ chuyện năm xưa là ai ám hại ...”

Cố Triện hồi cung, lúc thấy Vương công công ôm cuộn tranh bước điện.

Nhìn thấy Cố Triện, Vương công công vội chào: “Cố đại nhân tới, đây là những cuộn tranh thu thập xong, bên đều là chân dung các danh môn quý nữ trong kinh thành, Bệ hạ dặn ngài cũng xem giúp một tay để chọn thích hợp.”

Cố Triện trầm mặc một lát: “Những thứ Bệ hạ xem qua ?”

Vương công công mỉm , thấp giọng : “Bệ hạ kịp xem, nhưng ngài để tâm đến việc , còn đặc biệt dặn dò thu thập thật nhiều mỹ nữ...”

Cố Triện khẽ gật đầu.

Nghĩ thì dù Tiêu Duệ tình thâm với , nhưng việc lập làm Hậu quả thật là chuyện nực , Hoàng hậu dù chỉ là bù thì chung quy vẫn một , là hoàng đế, thể thật sự bất chấp tất cả để thiên hạ chê ?

Tiêu Duệ thấy Cố Triện liền : “Ngươi tới thật đúng lúc, đống tranh ngươi cũng xem giúp trẫm ...”

“Nếu thấy ai thích hợp thì bảo trẫm xem với.”

Cố Triện gật đầu, cầm lấy từng cuộn tranh lật xem.

Những bức họa đều các đại thần chuẩn tâm huyết, thiếu nữ trong tranh đều xinh đoan trang, gia thế cực kỳ xuất sắc, Cố Triện chỉ thấy lòng nặng trĩu, mỗi lật một tờ là hốc mắt cay cay.

Tiêu Duệ khép cuộn tranh mặt Cố Triện , khẽ : “Ngươi nãy giờ , đề cử cho trẫm ai ?”

“Hoặc là ai khiến ngươi ấn tượng sâu sắc ?” Tiêu Duệ suy tư : “Đây đều là những mỹ nhân xuất chúng, gia thế cũng thuộc hàng hiếm , Cố đại nhân để ý ai ?”

Đầu óc Cố Triện trống rỗng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/de-su-tro-ve/chuong-55-tung-buoc-day-nguoi-nhan-ro-long-minh.html.]

Y chẳng nhớ nổi xem những ai, chỉ cảm thấy như vật gì chặn ở cổ họng, lồng n.g.ự.c trào dâng vị chua xót.

“Cố đại nhân vốn trí nhớ siêu phàm, lúc một cũng ?” Tiêu Duệ khẽ : “Có vì ngươi sớm trong mộng ?”

Cố Triện buồn bực lườm Tiêu Duệ một cái, y còn từng nghĩ tới chuyện lập hậu, thể chọn sớm thế .

Tiêu Duệ đưa một cuộn tranh vẫn đang đóng kín cho Cố Triện, thần bí : “Ngươi xem thế nào.”

Cố Triện mở cuộn tranh , bên trong giấu một chiếc gương đồng nhỏ sáng loáng, soi rõ mồn một gương mặt của chính .

Cố Triện ngẩn , chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi cuộn tranh.

Tiêu Duệ thong dong : “Thế nào? Ta thấy là thích hợp nhất.”

Cố Triện dở dở , cảm thấy đây đúng là tính cách trẻ con, nhưng cảm giác chua xót trong lòng tan biến, đó là chút buồn .

“Trẫm sẽ lập nữ t.ử làm Hậu.” Trong điện im ắng, Tiêu Duệ bỗng lên tiếng: “Nếu ngươi tới trẫm sẽ lập, ngươi đến trẫm càng .”

Tiêu Duệ Cố Triện bằng ánh mắt thản nhiên: “Chuyện lập hậu là do Cố gia bày , âm thầm xúi giục quần thần ép trẫm lập hậu, mục đích là để giữa chúng nảy sinh vết rạn...”

Quả nhiên là Cố Vinh làm.

Cố Triện dời mắt : “Lập hậu là đại sự của triều đình, thần thể vì chuyện mà sinh lòng ngăn cách với Bệ hạ?”

“Nói dối.” Tiêu Duệ ấn lấy eo Cố Triện, ép y thẳng : “Trẫm với nữ t.ử khác, ngươi giận ?”

“Không giận...”

“Trẫm cùng nữ t.ử khác , ngươi giận ?”

Cố Triện im lặng.

“Trẫm cùng nữ t.ử khác chung chăn chung gối, ngươi để tâm ?”

“Được .” Cố Triện như nản lòng, như hạ quyết tâm, y nhắm mắt và kiên quyết nhỏ: “Ta để ý.”

“Ta để ý, chỉ là nữ t.ử mà cả nam t.ử cũng , chỉ là Hoàng hậu mà ngay cả cung nữ, tỳ nữ, cho dù là một danh phận quan hệ như thế với , cũng sẽ để ý.”

“Chỉ cần nghĩ tới thôi là thấy khó chịu vô cùng.” Cố Triện thấp giọng: “Ta như , nhưng Bệ hạ để thần thành thật...”

Tiêu Duệ khẽ.

Cố Triện thì như một vị quyền thần trẻ tuổi, nhưng việc nhận rõ lòng cũng để dạy bảo từng bước một.

Khi nào ghen, khi nào cần tiến thêm một bước... Thật may, chính là dẫn đường để Cố Triện hiểu rõ lòng .

Giống như ngày xưa, thầy từng dịu dàng dạy dỗ .

“Không gì là cả.” Tiêu Duệ nhẹ nhàng ôm Cố Triện lòng, con vốn thanh lãnh như băng tuyết , khi ôm lòng mới thấy lồng n.g.ự.c nóng hổi, trái tim đang đập rộn ràng, Tiêu Duệ rũ mắt che sự may mắn trong đáy mắt, thấp giọng : “Trẫm cũng nghĩ như , chỉ cần cả hai đều nghĩ thế thì thật .”

“Nếu ngươi cưới thê t.ử mà để trẫm tham khảo, trẫm hết lời khen ngợi khác mặt ngươi, chắc chắn ngươi cũng sẽ vui, sẽ thấy khó chịu.”

“Trẫm cũng thôi.” Tiêu Duệ thủ thỉ: “Cho nên, Triện Triện cũng đừng đối xử với trẫm như thế.”

Cố Triện ngẩn ngơ. Y bỗng nhớ về kiếp .

Vì Tiêu Duệ mãi chịu cưới thê lập hậu, các đại thần thường xuyên dâng tấu sớ, các trọng thần cũng khuyên can. Cố Triện với tư cách là Thừa tướng, tự nhiên cũng nhẹ nhàng nhắc nhở vài .

Y cũng chẳng nhắc chuyện đó với Tiêu Duệ, rõ ràng mỗi , tim y đau như d.a.o cắt. y vẫn mở lời, đại khái là vì phận Thừa tướng nên lấy thiên hạ làm trọng.

Mỗi y nhắc đến chuyện , sắc mặt Tiêu Duệ đều sa sầm . Lúc đó y tưởng rằng Tiêu Duệ y nhúng tay chuyện hậu cung. Giờ nghĩ , lúc đó Tiêu Duệ chắc hẳn đau lòng...

Đời trời xui đất khiến, vì cái c.h.ế.t của mà dường như lầm đều đổ lên đầu Tiêu Duệ.

xét cho cùng, kẻ từng cách yêu như y cũng khiến Tiêu Duệ thật vất vả ...

 

Loading...