Đế Sư Trở Về - Chương 44 Lão sư, người cuối cùng cũng trở lại

Cập nhật lúc: 2026-04-25 16:13:47
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đặng Minh Ngạn kinh ngạc ngẩng đầu và gần như cho rằng Cố Triện đang đùa, bởi lẽ Cố phủ tuy ở nhưng thủ vệ tầng tầng lớp lớp như thùng sắt nên làm thể dễ dàng lẻn ? cũng hiểu rằng một khi Cố Triện hỏi như thì chắc chắn nguyên do của .

Đặng Minh Ngạn trực tiếp từ chối nên chỉ lời hàm hồ: “Việc e là dễ dàng, sẽ xem cơ hội nào .” 

Cố Triện vốn chẳng ôm hy vọng, nhưng ai ngờ vài ngày Đặng Minh Ngạn thực sự tìm cơ hội. Hắn rằng lúc thơ hội diễn sẽ cần nhiều thị vệ hơn nên một phần quân lính ở Cố phủ sẽ điều động bảo vệ Bùi lão phu nhân. Cố phủ ngày thường vốn ghé thăm nên ngày thơ hội cũng sẽ chỉ vài canh giữ mà thôi.

Đặng Minh Ngạn vẽ sơ đồ phác thảo cho Cố Triện, chỉ cần từ cửa của Bùi phủ thể đến thẳng Tây Môn của Cố phủ. Tuy nhiên Tây Môn quá gần Bùi phủ nên nhất là vòng qua phía Bắc Môn, nơi đó thủ vệ thưa thớt và Đặng Minh Ngạn thể tìm cớ để điều động họ nơi khác.

Đặng Minh Ngạn dừng một chút nhắc nhở Cố Triện: “Tuyết Thần, ngươi nhất định trở trong vòng nửa canh giờ để tránh đêm dài lắm mộng, hơn nữa ngươi còn mau chóng lên thuyền ở thơ hội nữa.” Cố Triện gật đầu đáp: “Yên tâm , sẽ làm nhanh thôi.”

Trong những ngày đó, Cố Triện thường xuyên ghé thăm Bùi phủ. Một phần là nhân lúc khi rời để thăm Bùi lão phu nhân nhiều hơn, phần còn chính là tìm cách làm quen với lộ trình cho ngày thơ hội sắp tới. Bùi lão phu nhân thấy Cố Triện lập tức phấn chấn hẳn lên, bà nắm lấy tay và hỏi han vô cùng ân cần.

Những bên cạnh Bùi lão phu nhân cũng đối xử với Cố Triện , bởi lẽ lão thái thái vì thương nhớ cháu ngoại mà tâm thần hao tổn. Hiện giờ để bà nhận nhầm thành Cố Triện, chỉ cần sức khỏe bà định thì chuyện đều , vì họ đều nhắm mắt làm ngơ sự hồ đồ chứ ai nỡ vạch trần.

Cá Mặn

Bùi lão phu nhân thần bí mỉm hỏi: “Bệ hạ cùng con?” 

Cố Triện nhẹ giọng đáp: “Bệ hạ…… chắc là đang bận rộn quốc sự ạ……”

“Ta hiện giờ con cũng đang ở trong cung.” Bùi lão phu nhân khẽ : “Sau con yêu thương thì cũng yên lòng .” Cố Triện đỏ mặt và đang định giải thích thì bỗng nhiên rèm cửa lay động, đầu thì thấy đến chính là Cố Vinh.

Cố phủ ở ngay gần đây, kể danh nghĩa Bùi lão phu nhân cũng là thích của Cố gia nên việc Cố Vinh xuất hiện cũng gì kỳ lạ. Bùi lão phu nhân hàn huyên với Cố Vinh vài câu vỗ nhẹ lên mu bàn tay Cố Triện: “Hai đứa từ nhỏ đều là những đứa trẻ khổ cực, giờ đây khổ tận cam lai thật dễ dàng gì, hiểu lầm gì thì hãy rõ với chứ đừng để xa cách.”

Cố Triện vốn chút ngượng ngùng, giờ đây mặt Cố Vinh càng cảm thấy hổ hơn. Bùi lão phu nhân liền bảo Cố Vinh: “Nhìn con xem, da mặt vẫn mỏng manh như thế đấy.”

Trong phút chốc, khí trong phòng bỗng chốc lặng , đều đổ dồn ánh mắt về phía Cố Vinh. Hắn lười nhác ghế và thản nhiên liếc Cố Triện bằng giọng điệu đầy mỉa mai: “Ta mới thắp hương cho về, từ mọc thêm một đứa nữa thế ?”

Sắc mặt Bùi lão phu nhân lập tức trắng bệch, bà Cố Triện với đôi mắt hoảng hốt và run rẩy khiến y vội vàng tiến lên dỗ dành mãi bà mới bình tĩnh . Cố Triện thở phào nhẹ nhõm tìm một chỗ vắng vẻ với Cố Vinh: “Ta ý định làm kẻ thù của ngươi cũng chẳng tâm tư nào khác, tất cả sự phối hợp chỉ là để lão thái thái yên tâm dưỡng bệnh mà thôi.”

Cố Vinh xoáy Cố Triện lạnh: “Ngươi mỗi ngày ở trong cung nịnh bợ quân chủ đến mức thể chấp nhận , mà cũng hổ khi giả mạo Cố gia ?” 

Cố Triện Cố Vinh cũng mỉm đáp: “Xem Thế t.ử thực sự coi trọng danh dự của .”

“Đó là danh dự của Cố gia.” Cố Vinh thản nhiên : “Ta bất kỳ liên hệ nào với loại như ngươi để tránh vấy bẩn sự trong sạch của Cố gia, còn thì mất , danh dự liệu còn quan trọng nữa ?”

“Còn về phần Bùi lão phu nhân....” Cố Vinh chậm rãi tiếp lời: “Người c.h.ế.t là c.h.ế.t , thể về nữa nên bà sớm muộn gì cũng chấp nhận sự thật thôi, đúng ?” 

Cố Triện Cố Vinh, nhàn nhạt : “Người thì hà tất nắm giữ quá khứ buông, mỗi đều mệnh cả, lời dối của ngươi thể ngụy trang cả đời nên sẽ ngày bà đối mặt với nó, cáo từ.”

Cố Triện cứng họng nên lời. Sau khi Cố Vinh trở về phủ, Vân An phu quân kể chuyện trầm tư hồi lâu: “Vậy theo ý thì y rốt cuộc là...”

Cố Vinh chậm rãi cụp mắt xuống. Lần cung, thần thái của Cố Tuyết Thần đều gợi cho nhớ đến Cố Triện, lẽ giữa thực sự cảm ứng nên một dự cảm mãnh liệt rằng Cố Triện trở ……

“Bất kể là y thì cũng để y ảnh hưởng đến đại nghiệp của chúng .” Cố Vinh : “Tiết Thịnh Cảnh vốn trung thành với Cố Triện, sở dĩ liên thủ với chúng trắng cũng là vì Cố Triện c.h.ế.t ……”

“Chỉ tiếc là cô mẫu vẫn thể trừ khử , tất cả cũng tại gã Thanh Sử cứ tìm cớ trì hoãn mà cô mẫu cũng tin theo……” Vân An thở dài: “Hiện giờ bệ hạ trông giữ y cực kỳ nghiêm ngặt, thậm chí còn tăng thêm nhân thủ để giám sát cô mẫu nên việc cung cũng gặp nhiều bất tiện, điều ngược gây khó khăn cho hành sự của chúng ……”

“Chỉ là, con ba hồn bảy vía, lẽ một phần hồn phách của y thực sự còn lưu nhân gian và ký thác khác cũng nên……” Cố Vinh trầm giọng : “Cố Triện c.h.ế.t , chính mắt thấy điều đó. Khi bệ hạ chinh phạt quân Liêu trở về thì t.h.i t.h.ể còn nhận dạng nữa nên bệ hạ mới luôn nảy sinh ảo tưởng, nhưng dù là chỉ là hồn phách thì y cũng nên trở về lúc .”

Cố Vinh và Tiết Thịnh Cảnh đang chuẩn liên thủ nên đây chính là lúc để xảy bất kỳ sự xáo trộn nào. Để để hậu họa về , họ cần diệt trừ Cố Tuyết Thần một cách thật sạch sẽ và dứt khoát.

Cố Triện khi về cung vẫn dùng bữa và nghỉ ngơi như thường lệ. Đêm đến, y vẫn cùng Tiêu Duệ chung giường ở cách gần. Đến nửa đêm, Cố Triện thấy Tiêu Duệ mớ giật tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng. Tiêu Duệ mồ hôi đầm đìa, đôi môi tái nhợt khẽ thốt lên: “Đừng ……”

“Lão sư…… Đừng ……” 

“Bệ hạ, tỉnh .” Cố Triện định thần nhẹ nhàng lay tỉnh Tiêu Duệ: “Bệ hạ đang mơ thôi.” 

Tiêu Duệ Cố Triện đột nhiên ôm chặt lấy y lòng.

Hơi thở ấm áp phả bên tai khiến Cố Triện rõ giọng nghẹn ngào của Tiêu Duệ: “Ta mơ thấy sắp rời , đó vô cùng quan trọng đối với nhưng …… làm cách nào mới thể giữ ……” Giọng của Tiêu Duệ mang theo vài phần nức nở: “ thực sự làm để giữ y .”

Cố Triện nhẹ nhàng vỗ về lưng Tiêu Duệ và nhận một Tiêu Duệ vốn lạnh lùng sắc sảo nay giống như thời kỳ ở lãnh cung, nơi nương tựa và đầy vẻ bàng hoàng bất lực. Đêm tối bao trùm, trong lòng Cố Triện cũng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Tiêu Duệ lẽ mơ về Cố Triện, để Tiêu Duệ mắc kẹt trong những cơn ác mộng hết đêm sang đêm khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/de-su-tro-ve/chuong-44-lao-su-nguoi-cuoi-cung-cung-tro-lai.html.]

Bất chợt, gáy y đau nhói khiến Cố Triện khẽ rên lên một tiếng, hóa Tiêu Duệ dùng răng c.ắ.n gáy y một cái. “Rất nhiều chuyện thể rõ nhưng một khi rời thì sẽ chẳng còn cơ hội để hóa giải nữa.” 

Tiêu Duệ vuốt ve gáy y bằng giọng như đe dọa như trấn an: “Tuyết Thần, ngươi bí mật gì đều thể giải thích với trẫm, trẫm cũng sẽ giấu giếm ngươi điều gì nữa, ?”

Cố Triện cảm thấy sống lưng cứng đờ bàn tay của Tiêu Duệ nên theo bản năng đáp : “Thần đối với bệ hạ…… bí mật gì cả.” 

Tiêu Duệ khẽ một tiếng: “Như nhất, Tuyết Thần hành sự luôn đúng quy củ nên chắc chắn sẽ phạm tội khi quân.”

Cố Triện thầm kinh hãi trong lòng, chỉ trốn chứ từng nghĩ nếu lấy phận Cố Tuyết Thần mà bắt trở về thì sẽ ăn . nghĩ kế hoạch sắp xếp chu và Đặng Minh Ngạn làm việc vô cùng cẩn thận nên chắc chắn sẽ sai sót lớn nào.

Tiêu Duệ xoa gáy Cố Triện ấn y n.g.ự.c , thấp giọng : “Đêm khuya , ngủ thôi.” 

Cố Triện gương mặt mỉm của Tiêu Duệ, trong một khoảnh khắc…… y nỡ thổi tắt ngọn nến. Ngày mai y sẽ rời xa Tiêu Duệ nên đột nhiên trong lòng Cố Triện sinh cảm giác luyến tiếc khôn nguôi.

y đang mang danh phận của Cố Tuyết Thần để trộm lấy chút ấm áp . Cuối cùng Cố Triện vẫn thổi tắt nến. Những sự dịu dàng đó vốn dĩ là Tiêu Duệ dành cho Cố Tuyết Thần chứ liên quan gì đến Cố Triện nên y nên tham luyến thêm nữa.

Chớp mắt đến ngày diễn thơ hội. Có nhiều đại thần đến tham dự khiến sân vườn của Bùi lão phu nhân giăng đèn kết hoa vô cùng hân hoan. Các quan thần trò chuyện vui vẻ và Thích Hủ cũng mặt trong đó. 

Cố Triện lâu gặp Thích Hủ nên tiến bắt chuyện vài câu. Thích Hủ chắp tay : “Cố quả nhiên thường, thể cung sống cùng bệ hạ, bọn thực sự theo kịp.”

Cố Triện hỏi: “Có trong triều đang lan truyền nhiều lời đồn đại về việc nịnh bợ bệ hạ ?” 

Thích Hủ chớp mắt: “Chuyện gì cũng cả, nhưng hiểu con của Cố nên bao giờ tin những lời đó.”

Hắn cảm thấy Cố Tuyết Thần hạng bất chấp thủ đoạn để tiến , còn chuyện cung chắc chắn là do bắt ép. Hai thêm nhiều chuyện khác Thích Hủ bỗng nhiên lên tiếng: “Cố , ngươi còn nhớ vị biểu từng nhắc tới , tìm thấy nàng .”

Cố Triện đương nhiên nhớ rõ vị biểu khiến Thích Hủ từng đào hôn nên : “Thanh mai trúc mã tương phùng, chúc mừng ngươi mới đúng.” 

Thích Hủ thở dài: “Có gì mà chúc mừng chứ? Nếu nàng xuất hiện thì còn thấy hoài niệm, nhưng giờ đây…… cưới vợ còn nàng cũng chẳng còn là vị biểu vô ưu vô lo của ngày xưa nữa.” 

Thích Hủ bùi ngùi tiếp: “Ta vốn tưởng là kẻ đa tình, luôn tâm niệm về cũ nhưng khi gặp mới bạc bẽo nhường nào, hóa gặp gỡ bằng hoài niệm, câu quả thực chẳng sai chút nào……”

Cố Triện khựng , lồng n.g.ự.c như cơn gió lạnh thấu xương thổi qua. Y dừng một chút để tính toán thời gian hẹn với Đặng Minh Ngạn : “Phía náo nhiệt quá nên nghỉ ngơi một lát chứ xã giao thêm, nếu ai hỏi thì Thích cứ tìm đại một lý do nhé.”

Thích Hủ nháy mắt: “Ta hiểu , ngươi cứ yên tâm nghỉ .” Nhìn theo bóng lưng Thích Hủ rời , nụ môi Cố Triện mới dần biến mất.

Thích Hủ như thì e là Tiêu Duệ cũng sẽ như thế thôi. Nếu y xuất hiện thì Tiêu Duệ mới giữ vài phần hoài niệm, còn nếu y lộ diện thì triều đình còn vị trí cho nữa. Tiêu Duệ sắp lập hậu và cũng sẽ thêm vô thần t.ử mới. Nếu y ở mà một ngày nào đó bại lộ phận thì ngược sẽ phá hủy chút ấm cuối cùng còn sót trong lòng Tiêu Duệ mà thôi.

Cố Triện vòng hậu viện và thuận lợi tới cửa Bắc của Cố phủ. Đặng Minh Ngạn tìm cớ điều mấy tên thị vệ hỗ trợ thơ hội nên cửa Bắc giờ trông coi. Hai im lặng nín thở dẫm lên lưng thuộc hạ để trèo qua tường.

Sau khi nhảy trong sân, Cố Triện quanh cảnh vật mà sang đ.á.n.h giá Đặng Minh Ngạn một lượt. “Không ngờ đấy Minh Ngạn.” 

Cố Triện bật : “Ngươi trèo tường cũng thành thục phết.” 

Đặng Minh Ngạn khẽ: “Thân thủ của lão sư cũng ngoài dự tính của .”

Cố Triện đến chỗ viên gạch sáng màu ở cuối hồ nước nhẹ nhàng đẩy nó . Sau khi lách trong là đến lối mật đạo. Cánh cửa đá đóng chặt nhưng khi Cố Triện xoay chuyển cơ quan thì nó mới chậm rãi mở .

Đặng Minh Ngạn thời gian đưa cây đuốc cho Cố Triện: “Lão sư, , sẽ đích canh giữ ở đây, nếu thực sự tới sẽ gõ cửa mật đạo ba tiếng.” 

Cố Triện gật đầu một cầm đuốc xuống lối địa đạo hẹp theo các bậc thang. Y cẩn thận chú ý chân mà hề phía đang một đôi mắt đen láy tỏa ánh thâm trầm.

Tiêu Duệ chờ sẵn ở mật đạo từ lâu bởi lẽ cơ quan nơi chỉ và Cố Triện . Hắn ôm cây đợi thỏ và dù đoán Cố Triện sẽ xuất hiện nhưng khi thực sự thấy tiếng bước chân cùng bóng dáng thanh bào quen thuộc đang xuống bậc thang thì đôi tay Tiêu Duệ vẫn run rẩy thôi. Người hằng mong đợi…… rốt cuộc trở .

Cố Triện nương theo ánh nến để tìm bản tấu chương. Ánh mắt y lướt qua để xác nhận đó đúng là bản tấu chương báo cáo về việc quân Liêu xuất hiện ban đêm nhưng y khựng một chút theo bản năng cái tên ký tấu chương. Y chỉ cần giao bản tấu chương cho Đặng Minh Ngạn là đủ, còn kẻ đó là ai thì đều là việc của triều đình chứ liên quan gì đến .

Y cũng quan tâm đến những diễn biến tiếp theo của vụ án nữa. Đã đến lúc thật . Cố Triện khép bản tấu chương và cất bước định rời .

“Lão sư.”

Cố Triện chấn động vô cùng, y sững đầu thấy đôi mắt u tối của Tiêu Duệ đang với sự tham luyến từng : “Lão sư, cuối cùng cũng trở .”

 

Loading...