Đế Sư Trở Về - Chương 42 Lão sư, người muốn cùng trẫm làm quân thần đến vậy sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:22:12
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Sử mượn cớ vệ sinh lập tức tìm đến Ẩm Trai, bảo mau chóng cưỡi ngựa đến kinh giao báo tin cho Bệ hạ.

Cố Triện vẫn đang quỳ trong điện. Cái lạnh đầu gối từng chút một thấm tận xương tủy lan đến tận tim. Rõ ràng trọng sinh nhưng y thiếu sự cảnh giác. Theo bản năng, y vẫn cảm thấy Hân Phi là cô cô, Cố Anh là Cố gia nên cần đề phòng. khi y còn là Cố Triện, Hân Phi cũng từng dành cho y chút dịu dàng nào. Bà chỉ luôn tìm cách lợi dụng y. Huống chi bây giờ y là một Cố Tuyết Thần chẳng hề quan hệ huyết thống?

Đầu óc Cố Triện trở nên mơ màng. Ngay lúc y cảm thấy choáng váng thì bỗng nhiên bên ngoài điện vang lên một trận xôn xao. Giây tiếp theo, y bế một vòng tay ấm áp.

Tiêu Duệ ôm ngang Cố Triện lòng. Hắn coi ai gì mà nhẹ nhàng xoa nắn đầu gối cho y. Hắn hỏi: “Đau ? Mặt đất lạnh như thế, bà bắt ngươi quỳ là ngươi liền quỳ ?”

“Thái hậu ư? Xem ngươi là Cố gia nên trẫm mới cho ngươi vài phần thể diện.” Tiêu Duệ từ cao xuống Hân Phi. Chút tôn trọng cuối cùng cũng tan biến sạch sành sanh. Hắn lạnh : “Thái hậu tuổi già sức yếu, nếu chẳng may băng hà trong cung thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý ?”

“Ngươi...”

Đây là lời đe dọa trắng trợn. Hân Phi tức giận định tranh luận với Tiêu Duệ thì thấy xua tay. Thân vệ của Tiêu Duệ tiến , tay xách cổ áo một thiếu niên gầy yếu. Thiếu niên đó run bần bật như cầy sấy. Hộ vệ bên cạnh thiếu niên đầy thương tích nhưng vẫn cố giằng co với vệ. Hắn giận dữ hét lên: “Buông ngài !”

Thiếu niên đó chính là Tiêu Bột. Hân Phi thấy con trai bắt làm con tin thì biến sắc: “Bệ hạ! Ngươi làm thế là quá đáng đó!”

“Quá đáng ?” Tiêu Duệ lạnh giọng: “Bà tự tiện đụng đến của trẫm, trẫm chỉ mới bắt chứ làm gì quá đáng hơn !”

Hân Phi run rẩy: “Hắn là hoàng tử, là của ngươi.”

Tiêu Duệ nhạo: “Cái thứ ngu xuẩn cũng xứng làm của trẫm ?”

Gương mặt đầy vẻ khinh miệt. Hắn liếc qua Hân Phi đang phẫn nộ, sang Tiêu Bột đang trốn trong lòng hộ vệ. Hắn : “Thứ làm mất hết thể diện hoàng gia. Bà nhất nên trông chừng cho kỹ. Nếu còn thì đừng trách trẫm tuyệt tình.”

Hân Phi kinh hồn bạt vía ôm chặt lấy Tiêu Bột. Tiêu Duệ ôm Cố Triện rời ngay lập tức. Khóe môi Tiêu Bột vẫn còn run rẩy. Hộ vệ ghé sát tai mới thấy thốt mấy âm tiết đứt quãng: “Ngu xuẩn... Ta là... kẻ ngu xuẩn...”

“Không !” Tên hộ vệ đó từng chút một lau khô mặt cho Tiêu Bột. Hắn tiếng Hán lắm nhưng ngữ khí vô cùng kiên quyết: “Vị trưởng quân chủ tự cao tự đại của ngươi mới là kẻ ngu xuẩn lớn nhất. Sớm muộn gì cũng sẽ khiến quỳ xuống xin ngươi!”

Vừa về đến điện, Tiêu Duệ liền cởi trường bào của Cố Triện . Hắn xốc ống quần trong lên để lộ đầu gối trắng ngần. Nhìn thấy vết bầm tím gối, mắt Tiêu Duệ đỏ lên ngay tức khắc. Hắn đặt chân Cố Triện lên đùi dùng dầu d.ư.ợ.c nhẹ nhàng xoa bóp, im lặng hồi lâu câu nào.

Cá Mặn

Bàn tay to khỏe của Tiêu Duệ nhẹ ấn vết m.á.u tụ. Cố Triện khẽ rên một tiếng. Tiêu Duệ dừng tay hỏi: “Làm ngươi đau ?”

Cố Triện lúc mới thấy mắt đỏ hoe. Y bật hỏi: “Bệ hạ làm ?”

Tiêu Duệ chút ngượng ngùng. Hắn dời tầm mắt lầm bầm: “Trẫm sẽ bảo vệ ngươi , mà mới rời vài canh giờ ...”

“Sau sẽ thế nữa. Mấy thị vệ từ nay sẽ theo ngươi để bảo vệ an cho ngươi lúc.”

Cố Triện lên tiếng cảm ơn tiếp: “Bệ hạ chớ tự trách. Chuyện hôm nay cũng do thần sơ ý, nên thiếu cảnh giác với khác như .”

Y thêm: “Bệ hạ trở về nên nghỉ ngơi một chút , thần .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/de-su-tro-ve/chuong-42-lao-su-nguoi-muon-cung-tram-lam-quan-than-den-vay-sao.html.]

Tiêu Duệ cưỡi ngựa từ kinh giao về chắc chắn chạy như điên suốt quãng đường. Cố Triện cảm thấy cơn đau ở đầu gối giảm nên xoa tiếp. Tiêu Duệ vẫn kiên trì: “Không xoa cho tan m.á.u bầm thì mấy ngày sẽ còn đau.”

Cảm nhận làn da mềm ấm tay, Tiêu Duệ mới tìm thấy vài phần an tâm rằng Cố Triện thực sự trở . Cố Triện từ chối nữa. Y nghiêng gương mặt Tiêu Duệ đang xoa gối cho chìm giấc ngủ sâu.

Trong làn sương trắng tan , Cố Triện mơ thấy cảnh tượng của kiếp . Trời đông giá rét, nước đóng thành băng. Y quỳ ngoài điện chờ Tiêu Duệ thông truyền. thái giám đưa tin hậu điện lâu mà thấy . Cố Triện bỗng dâng lên một nỗi hoảng sợ. Y sợ đời chỉ trích thông đồng với địch. Y chỉ đột nhiên nghĩ nếu Tiêu Duệ cũng tin lời đồn đó thì ? Nếu Tiêu Duệ cũng cảm thấy hai sinh hiềm khích, và việc y thương lượng hòa đàm với quân Liêu thực chất là để trục lợi cá nhân thì ?

Y bỗng thấy nôn nóng vô cùng. Y gặp Tiêu Duệ để rõ rằng y hề liên quan gì đến nước Liêu nữa.

Bên trong điện, Tiêu Duệ đanh mặt , mím môi xem tấu chương. Vương công công nhẹ giọng bẩm báo: “Bệ hạ... Thừa tướng quỳ ngoài điện hai canh giờ . Trời hôm nay rét đậm, thể Thừa tướng chắc chắn chịu nổi ạ...”

Tiêu Duệ chậm rãi nắm chặt tay. Hắn lạnh với giọng khản đặc: “Cũng trẫm hạ lệnh. Y cứ tự tìm khổ mà chịu, trẫm làm đây?”

Hắn đợi Cố Triện lâu. Hắn để Cố Anh chơi đàn, truyền tin một Cố gia thể làm Hoàng hậu. Mỗi một như thế, đều ảo tưởng Cố Triện sẽ xuất hiện để chất vấn , hoặc cố nén thất vọng mà hỏi thăm một cách hờ hững. ảo tưởng của đều thất bại. Hắn tỉ mỉ bày chuyện nhưng Cố Triện đều thờ ơ. Ngay cả ngày sinh nhật của , Cố Triện cũng xuất hiện. Ngày hôm đó, đợi trong điện từ sáng đến tối. Bóng lay động khắp nơi nhưng hình bóng mong chờ nhất chẳng thấy .

Vậy mà ngày thứ hai khi bạc của nước Liêu xuất hiện ở Cố phủ, Cố Triện quỳ ở cửa cung để chịu tội như một tội thần. Tiêu Duệ cảm thấy lòng lạnh ngắt nhưng cũng thật nực . Hắn ngờ khi Cố Triện xuất hiện ở trong cung là để gặp với tư cách như .

Cố Triện thật sự chỉ làm một thần t.ử đúng mực. Người đó còn tư tình với nữa, thậm chí còn tràn đầy sự sợ hãi và phòng của một bề đối với quân chủ. Chính vì thế nên Cố Triện mới nơm nớp lo sợ mà quỳ ngoài điện giữa trời đông giá rét. Bởi vì đó cảm thấy tình nghĩa giữa hai chịu nổi hai rương bạc nước Liêu, thậm chí chịu nổi vài lời đồn đại nhảm nhí.

Tiêu Duệ bên cửa sổ bóng hình xa xa ngoài điện. Hắn thấy lòng đau đớn như một trò . Vương công công vẫn cố khuyên giải: “Hay là Bệ hạ gặp Thừa tướng một chút để ngài giải thích...”

Tiêu Duệ hình bóng phương xa . Hắn cảm thấy đầu gối như kim châm thấu xương làm thở nổi. Tiêu Duệ xoay rời khỏi cửa sổ.

Lão sư, cùng trẫm làm quân thần đến ? Có vì trẫm luôn hữu cầu tất ứng và đối đãi chân thành nên mới coi rẻ tâm ý của trẫm như đôi giày rách và bao giờ thẳng ? Tiêu Duệ nghĩ thử thu sự dịu dàng của . Hắn Cố Triện rằng một quân chủ vốn dĩ sẽ lạnh lùng vô tình. Chỉ như , Cố Triện mới bừng tỉnh mà hiểu từng những gì.

Tiêu Duệ thầm nhủ trong lòng rằng chỉ một thôi, sẽ làm thế nữa. Hắn thèm ngước mắt lên, sắt đá cầm lấy một quyển tấu chương nhạt giọng : “Trẫm bận lắm ? Y ngất xỉu thì truyền thái y, đừng làm phiền trẫm.”

Tuyết lớn bắt đầu rơi lả tả. Tuyết tan thành dòng nước lạnh lẽo chảy thẳng tim.

Tiêu Duệ bỗng giật tỉnh giấc. Nỗi đau đớn và hối hận cuồn cuộn dâng lên trong lòng. Nếu lâu đó Cố Triện sẽ , nhất định sẽ chạy điện bế y . Hắn sẽ với Cố Triện rằng tâm ý của dành cho y vững chãi như núi, những lời đồn thổi thể làm d.a.o động dù chỉ một chút.

Chuyện đó sẽ bao giờ xảy nữa. Không, ngay từ đầu nên chơi trò giận dỗi với Cố Triện. Hắn sẽ vì tức giận mà bắt y đóng cửa ăn năn. Hắn sẽ ôm lấy y từ sáng đến tối.

Cố Triện tỉnh dậy, phát run. Tiêu Duệ ôm chặt lấy y và hỏi khẽ: “Làm ?”

“Thần mới tỉnh ngủ thôi...” Cố Triện quấn chặt t.h.ả.m quanh . Y để dấu vết mà lau vệt nước nơi khóe mắt: “Không , chỉ là cảm thấy lạnh một chút...”

Có lẽ trải nghiệm quỳ chờ ngoài điện ban nãy khiến y mơ cảnh tượng cũ. Những ký ức vui đó y vốn từng nhớ , thậm chí tưởng quên hẳn. giấc mơ hôm nay làm thứ hiện lên rõ mồn một. Cơn đau thắt n.g.ự.c và cảm giác hụt hẫng vẫn mãnh liệt như thế. Tính đó là thứ hai từ đếm lên mà y gặp Tiêu Duệ. Thậm chí y còn thực sự thấy mặt , chỉ thấy bóng dáng mờ ảo của bên cửa sổ.

Cố Triện rủ mắt Tiêu Duệ đang cẩn thận ôm lúc khẽ khổ. Cố Tuyết Thần chỉ là một quan viên bình thường, quan hệ với Tiêu Duệ còn xa lạ. Vậy mà mới ở chung vài tháng, quỳ nửa canh giờ khiến Tiêu Duệ khẩn trương như . Hắn tự tay xoa gối và đắp t.h.ả.m cho y.

Còn y khi xưa thì ? Với tư cách là đế sư, y bao kỷ niệm với Tiêu Duệ. Vậy mà khi quỳ ngoài điện lâu như thế, Tiêu Duệ chỉ một cái qua cửa sổ lạnh lùng rời . Cho đến khi y chịu nổi nữa và suýt ngất xỉu, Ẩm Trai lóc cõng y về phủ, Tiêu Duệ cũng từng xuất hiện.

Khi y , sự hồi ức và tưởng niệm của Tiêu Duệ là thật. khoảnh khắc chán ghét và xa cách lúc đó cũng là thật. Nghĩ đến đó, n.g.ự.c Cố Triện dâng lên một cơn đau dữ dội. Hóa lúc là Cố Triện, y thật sự làm Tiêu Duệ chán ghét đến mức đó ? Thậm chí còn bằng một xa lạ mới ở chung vài tháng.

 

Loading...