Đế Sư Trở Về - Chương 32 Cùng Bệ hạ đi Cố phủ thăm phụ huynh

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:02:32
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Sử thực sự chấn động.

Bệ hạ vì tòa Hoa Tháp tiêu tốn bao nhiêu tâm lực và vật lực. Thậm chí, khi ông đưa yêu cầu mỗi tháng dùng m.á.u tươi của chấp niệm sâu nặng để làm vật dẫn, Bệ hạ cũng chẳng hề tức giận. Hắn đều đặn hằng tháng trích m.á.u thiên t.ử đưa cho gã.

Bệ hạ hiếm khi nôn nóng truy vấn, chỉ thành kính và kiên định chờ đợi ngày qua ngày. Vậy mà giờ đây, tại đột ngột từ bỏ?

Tiêu Duệ trầm tư hỏi: "Nếu trở về, liệu khác gì so với ?"

Thanh Sử ngẫm nghĩ đáp: "Cơ duyên vốn huyền diệu. nếu đến lúc , Bệ hạ tất nhiên sẽ cảm ứng."

Tiêu Duệ chắp tay khóm hải đường ngoài cửa sổ. Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm mà chậm rãi lệnh: "Cứ tạm dừng ."

Tiết trời kinh thành ngày một nóng lên. Một ngày lễ Hạ chí chính là ngày sinh thần của Trấn Quốc công.

Năm nay là đại thọ tròn tuổi của ông . Hân phi hiện giờ là Thái hậu tôn quý, Cố gia là phe ngoại thích hiển hách nhất. Chuyện của Cố Triện trôi qua ba năm, các thế gia bắt đầu xôn xao bàn tán xem nên dâng lễ vật gì để chúc thọ Trấn Quốc công.

Tiêu Duệ phân phó Vương công công: "Sinh nhật Trấn Quốc công, trẫm cũng tới Cố phủ một chuyến."

Hoàng đế đến Cố phủ chúc thọ vốn là chuyện hợp tình hợp lý. Vương công công thầm cân nhắc, mấy năm qua Bệ hạ từng đặt chân đến đó, hiểu vì năm nay đích ngự giá?

Ông Tiêu Duệ hỏi: "Hai đứa Ẩm Trai và Thanh Trà vẫn chứ?"

Vương công công vội vàng thưa: "Dạ vẫn , hai đứa vẫn đang quét dọn ở sân vườn phía ."

Ẩm Trai và Thanh Trà vốn là hầu cận thiết nhất của Cố Triện ngày . Sau khi Cố Triện qua đời, nhờ ý chỉ của Tiêu Duệ mà hai họ vẫn chăm sóc sân viện cũ của y.

Tiêu Duệ rũ mắt : "Ngươi báo cho hai đứa chúng nó, ngày sinh thần Trấn Quốc công, trẫm chúng tới Cố phủ diễn một vở kịch."

Dứt lời, ngài thấp giọng dặn dò vài câu. Sắc mặt Vương công công thoáng biến đổi, nhưng Tiêu Duệ chỉ gật đầu khẳng định: "Dặn chúng nhất định làm theo ý trẫm."

Vì đại thọ của Trấn Quốc công, Cố phủ giăng đèn kết hoa rực rỡ. Trấn Quốc công phu nhân cùng Vân An bận rộn sắp xếp việc trong phủ đến mức chẳng buồn ăn uống.

Đến tối, khi Vân An cùng Cố Vinh dùng bữa, nàng mới thở phào nhẹ nhõm: "Hôm nay tới chùa ?"

Cố Vinh gật đầu, dặn dò: "Lần đám Lão Quách sẽ mượn danh nghĩa tặng hạ lễ để đưa hỏa khí và binh khí . Nàng hãy âm thầm thu xếp cho . Phụ và mẫu đều là nhát gan, chớ để lộ tiếng gió."

Vân An đáp: "Đây chẳng đầu, quen tay ."

Khách khứa đến Cố phủ đều là bậc quyền quý. Hạ lễ gồm bình phong, ngà voi, tượng Phật ngọc chở những xe ngựa lớn. Việc giấu hỏa khí trong đó sẽ chẳng ai .

Vân An hỏi thêm: "Tình hình trong chùa thế nào? Người đó vẫn chứ?"

Cố Vinh gật đầu: "Hắn chuyện đều , nàng đừng lo. Bá tánh xung quanh cũng dàn xếp xong xuôi."

Dùng bữa xong, Cố Vinh suy tư: "Chuyện trong chùa lo bằng chuyện trong cung. Nàng hãy giục Cố Vinhh xem , tại mấy năm mà vẫn tiến triển gì?"

"Nàng là khuê nữ gả, nhiều việc tiện mặt." Vân An đỏ mặt, hạ giọng: "Nếu Bệ hạ gần gũi nàng , e là dùng chút thủ đoạn."

Cố Vinh khẽ: "Phu nhân vốn luôn quy củ của mà cũng nghĩ chủ ý ?"

Vân An nóng bừng vành tai: "Thiếp cũng chỉ là thử một . Sắp tới Bệ hạ đến Cố phủ, nàng Cố gia nên theo là chuyện đương nhiên. Bệ hạ tất sẽ lưu một đêm, lúc đó chúng tay để dấu vết, coi như viên mãn tâm nguyện bấy lâu của Cố Vinhh ."

Ai ngờ Cố Vinh lắc đầu: "Việc quá mức bỉ ổi, quân t.ử làm. Nàng cũng đừng để bẩn tay ."

Vân An ngẩn , đó : "Thiếp cũng chỉ đùa thôi, phu quân đừng để trong lòng."

Tại đại điện, Tiêu Duệ Cố Triện nhẹ giọng hỏi: "Tuyết Thần, ngươi Trấn Quốc công ?"

Cố Triện suy nghĩ đáp: "Thần danh, ông là... trưởng của Thái hậu?"

Tiêu Duệ gật đầu: "Mấy ngày tới là đại thọ của ông , ngươi hãy cùng trẫm tới đó ."

Nụ mặt Cố Triện cứng . Ở trong cung y còn thể ứng phó, nhưng nếu về Cố gia, đối mặt với phụ trưởng năm xưa, y sợ sẽ lộ sơ hở.

Thấy y im lặng, Tiêu Duệ trấn an: "Ngươi cần áp lực. Lúc đó sẽ nhiều quan viên tham dự. Ngươi hiện là sủng thần bên cạnh trẫm, đương nhiên cùng trẫm tiến thoái."

Cố Triện tìm lý do từ chối. Huống hồ ngày đó hậu duệ quý tộc tụ tập đông đúc, chắc cũng chẳng ai chú ý đến một kẻ tùy tùng nhỏ bé như y.

Ngày tiệc mừng thọ, Cố Triện bước lên xe ngựa thì bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.

Tiêu Duệ nhíu mày. Vương công công ở ngoài xe cẩn trọng thưa: "Bệ hạ, Anh cô nương tới, cùng Bệ hạ tới Cố gia."

Sắc mặt Tiêu Duệ trầm xuống. Ngay lập tức, một giọng nữ dịu dàng vang lên: "Anh nhi bái kiến Bệ hạ. Thái hậu nương nương tin Bệ hạ Cố phủ nên vui mừng. Người đặc biệt sai Anh nhi cùng Bệ hạ để mừng thọ ."

Tiêu Duệ vẫn giữ vẻ mặt nặng nề. Việc Bệ hạ và con gái Cố gia cùng xuất hiện tại nơi đông chắc chắn sẽ nảy sinh lời tiếng .

Lúc , Cố Anh khẽ thở dài, giọng ngọt ngào truyền : "Anh nhi cũng là thăm khóm hải đường trong Cố trạch. Nếu may mắn, thể tự tay chăm sóc chúng một phen."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/de-su-tro-ve/chuong-32-cung-be-ha-di-co-phu-tham-phu-huynh.html.]

Hải đường trong Cố trạch chính là do Cố Triện trồng năm xưa. Mỗi khi ở bên Tiêu Duệ, Cố Anh luôn cố ý nhắc về khuất.

Quả nhiên, giọng Tiêu Duệ trầm xuống: "Ngươi đại diện cho Thái hậu thì hãy cùng trẫm."

Cố Anh mừng rỡ định bước lên xe, nhưng Vương công công tươi ngăn : "Cô nương khoan , Bệ hạ chuẩn riêng cho cô nương một chiếc xe ở phía ."

Cố Anh đành tạ ơn lên xe . Trong lòng cô thầm thắc mắc, rõ ràng lúc nãy cô thấy xe Bệ hạ một bóng khác. Bệ hạ vốn lãnh khốc, thích ai gần gũi, kẻ nào thể chung xe với ngài?

Ngồi trong xe, lòng Cố Triện cũng chẳng thể bình yên. Cố Anh là đường dòng bên của y, Hân phi đưa cung danh nghĩa phụng dưỡng. Khi đó, y và Tiêu Duệ đang xung đột gay gắt vì vụ án Tiết Thịnh Cảnh. Cố Anh thường xuyên ở bên cạnh Tiêu Duệ để đàm tiếu giải buồn.

Kiếp , khi y cấm túc, trong cung đồn rằng Bệ hạ thường xuyên gặp gỡ Cố Anh, lẽ chẳng bao lâu nữa nàng sẽ trở thành Hoàng hậu. Thế nhưng nhiều năm trôi qua, Tiêu Duệ đối với nàng vẫn luôn lạnh nhạt, chẳng hề chút hứng thú nào.

, từ tận xương tủy, Cố Triện vẫn thể thích nổi . Mỗi gặp nàng, y nhớ về những ngày tháng rạn nứt với Tiêu Duệ năm xưa.

Cố phủ hôm nay vô cùng náo nhiệt, phòng trống chất đầy hạ lễ.

Ẩm Trai nhân lúc giúp phủ làm việc, nhớ tới mệnh lệnh của Tiêu Duệ nên về phía sân viện cũ của Cố Triện. Chưa kịp bước , thấy lửa giận bốc lên đầu.

Sân viện Bệ hạ hạ lệnh giữ nguyên trạng, mà lúc , một quản gia mặc gấm vóc đang chỉ huy đám gia nhân khiêng những chiếc rương lớn định chiếm dụng căn phòng cũ của Cố Triện để chứa quà cáp.

Ẩm Trai xông tới: "Ngươi đây là mà dám chiếm dụng?"

Tên quản gia chẳng buồn , lạnh lùng đáp: "Ngươi đây là lễ của ai ? Toàn là lễ trọng của các Thân vương gửi tới đấy! Ta dùng cái vườn bỏ thì ?"

Ẩm Trai ngăn cản: "Đây là sân của công t.ử nhà chúng . Bệ hạ đích ai phép đổi nơi ."

Tên quản gia soi mói Ẩm Trai, nhắc đến Bệ hạ thì thái độ phần dịu chút ít: "À, ngươi là đứa hầu hạ Nhị công t.ử ngày . Người thì cũng mất , giữ cái sân ích gì? Ta cũng chẳng đổi gì cả, chỉ là tạm dùng vài ngày thôi."

Ẩm Trai kiên quyết: "Không , một ngày cũng ! Cố phủ thiếu gì phòng trống, cứ nhắm sân của công t.ử nhà ?"

"Ngươi đừng rượu mời uống uống rượu phạt!" Thấy xung quanh bắt đầu xì xào, tên quản gia đ.â.m cưỡi cọp khó xuống, liền nổi giận quát: "Đây là kinh thành, c.h.ế.t thì chiếm chỗ cũng vô ích! Dọn cho !"

Ẩm Trai ôm chặt chiếc rương buông. Trong lúc xô xát, đám gia nhân đẩy ngã nhào xuống đất.

Cố Triện đang ngay Tiêu Duệ khi tiếp kiến . Vừa đến sân, y thấy cảnh Ẩm Trai bắt nạt. Ẩm Trai mặc quần áo cũ nát, đám giẫm đạp, thậm chí kẻ còn cố ý đá bồi thêm mấy nhát.

Cố Triện vốn là cực kỳ bênh vực . Lúc , sự tu tâm dưỡng tính bao năm ném sạch lên chín tầng mây. Y bừng bừng hỏa khí, bước tới đưa tay nâng Ẩm Trai dậy.

Ẩm Trai đang đau đớn, mở mắt thấy một vị công t.ử thanh cao thoát tục như đóa sen trắng đang đích đỡ , liền vội vàng lên tạ ơn.

Tên quản gia đ.á.n.h giá quan bào của Cố Triện lạnh: "Một tên quan nhỏ tên tuổi mà cũng dám đến Quốc công phủ xen việc của khác ? Cùng với tên nô tài mau cút xéo cho ..."

"A... a... a!"

Kiếm quang lóe lên, lời gã dứt biến thành tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp sân.

Cố Triện kinh hãi đầu . Tiêu Duệ đang lạnh lùng cầm kiếm, ánh mắt ghét bỏ vệt m.á.u lưỡi kiếm. Mọi cánh tay đứt lìa đất mà sợ đến mức dám thở. Tên quản gia đau đớn lăn lộn, gào lên: "Ta là tâm phúc của phu nhân Trấn Quốc công! Ngươi dám hành hung tại tiệc mừng thọ, họ sẽ tha cho ngươi !"

"Bệ hạ thứ tội!" Trấn Quốc công và phu nhân vội vàng chạy tới, kịp vững quỳ sụp xuống: "Hạ nhân trong phủ hiểu chuyện, mạo phạm tôn khách, để Bệ hạ đích động tay là tội của thần!"

Mọi xung quanh c.h.ế.t lặng, mặt cắt còn giọt máu, quỳ run cầm cập đất. Tên quản gia há hốc mồm, gã phận cao quý nhưng ngờ là Đương kim Bệ hạ. Gã sợ đến mức dám kêu đau nữa.

Không khí sực mùi m.á.u tươi. Cố Triện mặt cũng trắng bệch. Sau khi trọng sinh, y đồn Tiêu Duệ bạo ngược, nhưng khi ở bên y, vẫn luôn thưởng phạt phân minh. Không ngờ tay tàn khốc đến .

Tiêu Duệ lạnh lùng tuyên bố: "Trấn Quốc công trị gia nghiêm, dung túng đầy tớ tự tiện xông cấm địa. Sau ai dám đặt chân nơi , kẻ chính là tấm gương."

Mọi quỳ lạy lĩnh chỉ giải tán như ong vỡ tổ. Tiệc mừng thọ vốn đang vui vẻ bỗng chốc u ám, Trấn Quốc công cũng như sương muối đánh, ủ rũ dám ngẩng đầu.

Cố Triện Tiêu Duệ đang nổi giận, bất chợt nhớ về những ngày luôn tìm cách trút giận cho y. Tiêu Duệ từng hạ chỉ cho y chọn bất kỳ sân viện nào trong Cố phủ, còn sai họa sư vẽ nhiều chân dung y vì sợ Cố gia lưu giữ hình bóng y.

Cá Mặn

Khi y thấy thật trẻ con, nhưng giờ đây y thấy cay sống mũi. Những sự bao che trắng trợn, chút che giấu , đời chỉ Tiêu Duệ mới dành cho y. Ngay cả khi y "qua đời" nhiều năm, vẫn chỉ là trân trọng nơi y từng ở.

Ẩm Trai vốn nhận lệnh của Tiêu Duệ là "bán thảm" để tranh thủ lòng tin của Cố Tuyết Thần. sự việc tên quản gia ngoài dự tính. Cậu phẫn nộ xông lý luận và cuối cùng thành "diễn thật".

Ẩm Trai chớp mắt, nhanh chóng vị Cố đại nhân cạnh Bệ hạ. Vị Cố Tuyết Thần , càng lúc càng giống ...

Tiêu Duệ Ẩm Trai hỏi: "Ẩm Trai, mấy năm qua ngươi ở Cố phủ thế nào?"

Ẩm Trai nhanh trí, lập tức rơm rớm nước mắt: "Mọi ở đây đều khinh rẻ nô tài. Nô tài còn gì luyến tiếc nơi , chỉ vì bảo vệ nơi ở cũ của công t.ử nên mới đành lòng rời ."

Đầu ngón tay Cố Triện run rẩy. Khi y còn sống, hai đứa trẻ từng chịu chút ủy khuất nào, mà giờ thê t.h.ả.m đến thế!

Y lên tiếng: "Bệ hạ, Cố phủ khinh quá đáng, Ẩm Trai thê t.h.ả.m như nên ở đây nữa."

Tiêu Duệ y, chậm rãi : "Tuyết Thần, ngươi đầu gặp Ẩm Trai mà nhiệt tình như , thật hiếm thấy."

Cố Triện nghẹn lời: "Ẩm Trai thương nhớ chủ cũ, hẳn là một kẻ trung thành. Thần và cũng coi như là gặp ."

Tiêu Duệ đỡ Cố Triện qua vũng máu, ôn tồn bảo: "Nếu ngươi và hợp ý, cho cung phụng dưỡng ngươi, coi như là cho một con đường sống."

 

Loading...