Đánh Nhầm Nhưng Yêu Đúng Người - Chương 15

Cập nhật lúc: 2025-08-27 02:08:37
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa phòng khách sạn khép phía , để ngoài tiếng gió và sự ồn ã của thành phố. Không gian bên trong yên tĩnh đến mức Tô Bân rõ tiếng tim đập. Cậu ngần ngại ngay thảm chùi chân, kịp cởi giày thấy Khang Huyền bước gần.

Ánh đèn vàng ấm áp tỏa từ chiếc đèn sàn ở góc phòng, phản chiếu lên tường những mảng sáng tối mềm mại. Trên bàn, một chai rượu vang mở sẵn, ly thủy tinh đặt kề , sương đỏ ánh lên lấp lánh.

Căn phòng phảng phất mùi gỗ trầm và thoang thoảng chút hương cam bergamot, thứ mùi khiến thấy an như thôi miên.

“Em đó làm gì? Lại đây.” Giọng Khang Huyền thấp trầm, gọi đưa tay kéo nhẹ cổ tay Tô Bân.

Tô Bân bước , cảm giác hồi hộp đan xen mong chờ khiến lòng bàn tay ướt.

Cậu xuống ghế, nhận ly rượu từ . Chất lỏng đỏ sóng sánh trong ly, nhưng đôi mắt hút về phía Khang Huyền nhiều hơn. Anh cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi, những động tác đơn giản nhưng tự nhiên và đầy sức hút.

“Lúc chiều, lời em … vẫn còn hiệu lực chứ?” Khang Huyền đối diện, ánh mắt rời Tô Bân.

Cậu ngẩng lên, môi khẽ mím, gật đầu. “Nếu còn hiệu lực… thì em ở đây.”

Khoảng cách giữa hai nhanh chóng xóa bỏ. Môi chạm môi như một lời khẳng định. Ban đầu là một cái chạm khẽ, sâu dần, ấm áp và kiên định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/danh-nham-nhung-yeu-dung-nguoi/chuong-15.html.]

Rượu vang bỏ quên. Bản nhạc jazz nền chỉ còn là một đường giai điệu mơ hồ. Căn phòng tràn ngập tiếng thở chậm rãi, tiếng vải xao động khi Khang Huyền ôm lấy Tô Bân, bàn tay vuốt nhẹ lưng .

“Tô Bân…” Anh gọi tên khẽ như sợ làm vỡ khoảnh khắc. “Tối nay, đừng nghĩ gì khác. Chỉ , và em.”

Cậu trả lời, nhưng môi chặn bởi một nụ hôn khác, dài hơn, nóng hơn.

Ngượng ngùng ban đầu tan biến, Tô Bân đáp , vòng tay ôm lấy cổ . Những câu trêu chọc lẫn thở, đôi khi Khang Huyền dừng chỉ để , ánh mắt chứa đủ sự dịu dàng và cả chút tinh nghịch.

Đêm trôi qua trong sự kết nối chỉ của cơ thể mà còn là của trái tim. Từng cử chỉ của Khang Huyền đều tôn trọng và nâng niu, như thể sợ đánh mất mặt.

Khi thứ lắng xuống, Tô Bân gọn trong vòng tay , đầu tựa lên bờ n.g.ự.c ấm áp. Nhịp tim Khang Huyền đều đặn, tay vỗ nhẹ lưng như ru ngủ.

Giọng vang lên trầm thấp, ngay sát tai : “Ngủ … sáng mai vẫn ở đây. Và cả những sáng .”

Tô Bân khẽ nhắm mắt, khóe môi cong lên.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn, nhưng thế giới của lúc chỉ gói gọn trong vòng tay của Khang Huyền.

END

Loading...