Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:10:31
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
A Cổ Sắc Gia trầm mặc một thoáng, mở miệng hỏi: "Hôm nay là tết Trung Thu. Một trong những ngày lễ mà Trung Nguyên các ngươi xem trọng nhất. Nếu ngươi bằng lòng đón lễ cùng với Đan Nhiên, con bé nhất định sẽ vui."
Động tác nghiền thảo d.ư.ợ.c của Tang Nghiên chậm một chút. Sau đó trở về với tốc độ bình thường.
Bởi vì một thời gian dài cất lời. Giọng của bà trở nên khản đặc: "Sau con bé sẽ hiểu. Không ở bên cạnh mới là sự vui vẻ thực sự."
A Cổ Sắc Gia sẽ là cái kết quả , bà xoay bước ngoài. Mà thanh âm của con lăn vang lên từ phía cũng dần dần biến mất. ...
Người Trung Nguyên quả thực xem trọng tết Trung Thu. làm rầm rộ như Tiêu Dung, cứ nhất quyết mời tất cả cùng quây quần dùng bữa cũng là một chuyện hiếm gặp.
Bởi vì thời đại , phương thức để thể hiện sự coi trọng đối với một dịp lễ tết là đoàn tụ gia đình mà là tế tự. Vào tết Trung Thu, gần như nhà nhà đều đang thắp hương đốt vàng mã, bày biện đồ cúng lễ một cách vô cùng thành kính. Chỉ vương phủ Trấn Bắc là đang nỗ lực chăm chỉ tập trung việc ăn uống. ...
Vào thời kỳ vẫn xuất hiện cái loại bàn tròn lớn thể tới mười mấy . Vì để đạt hiệu quả mà Tiêu Dung mong . Cao Tuân Chi đành dùng bảy tám cái bàn nhỏ ghép với thành một cái bàn siêu to khổng lồ. Trong lòng lão âm thầm suy tính về vẫn là nên sai thợ mộc đóng hẳn một cái mới . Nếu năm nào đến tết Trung Thu cũng ghép ghép nối nối thế quả thực quá tốn công phí sức.
Tiêu Dung còn bày đặt cái gì mà thưởng nguyệt. Cho nên bữa cơm đợi đến khi trời tối đen như mực mới bắt đầu. Mọi cũng hào phóng xa xỉ một phen. Châm đèn lồng treo ngập khắp đại sảnh. Đèn đuốc sáng choang như ban ngày. Tống Thước ở giữa còn bĩu môi buông một câu: "Cuối cùng cũng chút dáng đấy."
Tuy vẫn thể nào bì kịp hoàng cung. ít cũng chẳng còn là cái vương cung bần hàn cùng cực nhất nữa.
Mọi lượt lục tục an tọa. Phật t.ử hành lễ với đó xuống vị trí của . Trước mặt y bộ đều là các món ăn chay. Cao Tuân Chi khi tuổi cũng còn thích ăn thịt nữa nên lão chung một chỗ với y.
Đã bao nhiêu năm Trần thị chứng kiến cái cảnh tượng náo nhiệt nhường . Người vui vẻ nhất ngày hôm nay chính là lão thái thái , bà còn uống rượu. Tiêu Dật vốn định can ngăn nhưng Tiêu Dung cho phép. Uống một chút cũng . Huống hồ một năm cũng chỉ một hai như .
Tiêu Dung tủm tỉm . Thực y cũng từng chứng kiến cái cảnh tượng náo nhiệt như thế bao giờ. y cảm thấy thể thích ứng với một khung cảnh như .
Trong lúc chén chú chén . Trương Biệt Tri bắt đầu cãi cọ ỏm tỏi với Địa Pháp Tăng. Mặc dù cũng chẳng rõ bọn họ đang cãi cái gì. Đan Nhiên với tới thức ăn ở xa, A Thụ vội vàng lên gắp giúp nàng. Sau khi rõ chiều cao của A Thụ. Đan Nhiên sững một chút, lát hỏi thăm xem A Thụ năm nay bao nhiêu tuổi. Đan Nhiên đột nhiên cảm thấy vô cùng tự tin về chiều cao của .
Người Trung Nguyên còn thể cao lớn đến nhường . Nàng càng thành vấn đề nha! ...
Tiêu Dật và Trần thị chăm sóc qua lẫn . Tiêu Dật gắp đùi gà cho Trần thị. Trần thị gắp lát gừng cho Tiêu Dật. Tống Thước uống rượu bắt đầu nổi hứng kích động. Đứng bật dậy đòi ngâm một bài thơ nhưng căn bản chẳng ai buồn đoái hoài đến gã. Người phụ nữ trẻ tuổi duy nhất bàn tiệc là Trương thị. Nàng ngược đến mức cảm thấy mất tự nhiên. Chẳng qua là ai để chuyện cùng, cảm thấy chút tịch liêu.
Nàng phận của a nương Đan Nhiên cũng xấp xỉ . gả cho Giản Kiều ngần năm trời, nàng mới chỉ gặp mặt Tang Nghiên đúng hai . Một câu cũng từng . Nàng cũng hy vọng xa vời rằng hôm nay Tang Nghiên sẽ phá lệ xuất hiện để bầu bạn với .
Huống hồ cứ lẳng lặng độc ẩm như thế cũng a. Đây là đầu tiên kể từ lúc phu quân xuất chinh nàng mới thực sự nếm trải cái thú vui của ngày lễ tết.
Chỗ của nàng đưa lưng về phía cửa lớn. Nàng xem xem vầng trăng bên ngoài nhô lên . Nào ngờ đêm nay mây đen vần vũ, trông cứ như thể trời sắp đổ mưa . Đừng là mặt trăng. Ngay cả những vì cũng chẳng thấy .
Trương thị xoay , khóe mắt thấy Tiêu Dung cũng đang ngước bầu trời giống hệt như . Nàng bèn mỉm với y một cái.
Tiêu Dung thấy cũng khẽ nhếch khóe môi đáp lễ. giây tiếp theo đồng t.ử của Trương thị đột nhiên co rút .
Tiêu Dung sững sờ. Lúc y cũng cảm nhận điểm bất thường. Y khẽ chạm tay khóe môi, sờ thấy một thứ ươn ướt dính dớp. còn kịp xem xem thứ chạm là cái gì thì lục phủ ngũ tạng giống như đột nhiên bốc cháy phừng phực. Y ngã lăn từ ghế xuống. Vô tình hất đổ cả bình rượu và chén đĩa bằng sứ ở bên tay. Tiếng vỡ choang kinh động đến tất cả . Bọn họ đồng loạt về phía phát âm thanh mà Tiêu Dung đang gục mặt đất, ngừng nôn từng búng m.á.u tươi.
Cao Tuân Chi kinh hãi bật dậy: "A Dung!"
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi tóc tai Tiêu Dung ướt đẫm mồ hôi lạnh. Lớp m.á.u tanh nhờn nhầy nhụa làm vấy bẩn y phục của y. Nhuộm đỏ một mảng sàn nhà mà Tiêu Dung căn bản thể nào khống chế nổi chính . Y cảm giác như bản sắp c.h.ế.t đến nơi .
Toàn bộ ổ bụng đều đau đớn khó chịu. Bên tai ngừng gọi tên y, giọng tê tâm liệt phế, hoảng hốt tột cùng. Mà Tiêu Dung chẳng cách nào an ủi bất kỳ ai. Bởi vì y cũng đang ngập chìm trong nỗi sợ hãi. Y sợ, vô cùng sợ hãi. Y sợ bản thực sự sắp c.h.ế.t .
Cũng chẳng trôi qua bao lâu. Có thể là một cái chớp mắt, cũng thể là thời gian tàn một nén hương. Nửa chừng Tiêu Dung lâm hôn mê. Y mất ý thức. Nếu như trong cái quá trình y c.h.ế.t . Chẳng chừng y còn chẳng ý thức hóa đây chính là sự chấm dứt của sinh mệnh.
Đợi đến khi y mở mắt một nữa. Y phát hiện bản đang Cao Tuân Chi ôm chặt lòng, tất cả đều đang mang theo vẻ mặt kinh hãi vây quanh y. Trương Biệt Tri, Tiêu Dật, A Thụ nước mắt nước mũi tèm lem, trông vô cùng t.h.ả.m hại. Tống Thước và Phật t.ử mặt mày tái nhợt y chằm chằm, nửa chữ cũng chẳng thốt nên lời.
A Cổ Sắc Gia thấy nhưng nhanh bà chạy ùa tới. Trong tay bà cầm một củ Diêm Nữ Tham nguyên vẹn. Đi theo phía còn Tang Nghiên xưa nay bao giờ bước chân khỏi cửa. Tang Nghiên đeo hòm t.h.u.ố.c của A Cổ Sắc Gia lưng, đồng dạng mang theo vẻ sợ hãi ngước y.
Tiêu Dung mở mắt. Mà đám giống như dọa cho phát ngốc . Không một ai dám phát tiếng động lúc . Tiêu Dung chớp mắt một cái, y hé miệng lẩm bẩm: "Ta tìm ngài ."
Chỉ một câu nhẹ bẫng tựa lông hồng thôi suýt chút nữa khiến Cao Tuân Chi mất sức ngã gục. Lão sợ Tiêu Dung chỉ là đang hồi quang phản chiếu. Lời cũng chính là những lời trăng trối cuối cùng mà y để . Vất vả vượt qua cái cơn xây xẩm mặt mày đó, Cao Tuân Chi dùng sức chống đỡ thể. Lão cố gắng an ủi Tiêu Dung. Ngay cả việc giọng của đang run rẩy lão cũng chẳng hề : "Trước, tiên cứ để A Cổ Sắc Gia chẩn bệnh cho ngươi . Uống t.h.u.ố.c xong , hẵng…"
Tiêu Dung phảng phất như căn bản thấy lão cái gì. Đột nhiên y bật dậy, chống tay xuống sàn định lên. Thế nhưng đất là m.á.u tươi do y nôn trơn trượt vô cùng. Y suýt chút nữa ngã dập xuống, là Trương Biệt Tri đột nhiên lao tới đỡ y lên.
Mọi xung quanh hình như cũng lấy ý thức. Bọn họ mồm năm miệng mười khuyên nhủ Tiêu Dung mau xuống, để đại phu xem rốt cuộc y làm . Thế nhưng Tiêu Dung lắng những thanh âm huyên náo ồn ào , đột nhiên y phẫn nộ đẩy văng tất cả . Gào lên một tiếng vô cùng chói tai: "Đừng quản !"
"Ta tìm ngài . Ta tìm ngài !!!"
Mọi xung quanh trong nháy mắt câm như hến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-97.html.]
Ngày thường Trương Biệt Tri vẫn tính khí Tiêu Dung nóng nảy, y dữ dằn. Thế nhưng đều ai để tâm đến điều . Bởi vì bọn họ đều Tiêu Dung chính là một như . Y là thực sự thù oán gì với nhưng lúc đây y giống hệt như một con dã thú đang thương. Y mang theo ánh mắt thù hận lướt qua từng một đang mặt tại đây. Phảng phất như tất thảy bọn họ đều là hòn đá tảng cản đường y . Y hận thể để cho đám c.h.ế.t hết .
Tống Thước từng thấy một Tiêu Dung như thế bao giờ. Gã ngơ ngác y. Đột nhiên gã thấy giọng của Cao Tuân Chi vang lên: "Được! Được. Ta đưa ngươi tìm đại vương. A Dung, lời. Để A Cổ Sắc Gia xem cho ngươi . Sau đó chúng lập tức lên đường!"
Tiêu Dung ngoảnh đầu , lẳng lặng Cao Tuân Chi. Cao Tuân Chi ngay cả hô hấp cũng chẳng dám. Mà chốc lát Tiêu Dung đột nhiên buông lỏng bàn tay đang bám chặt mép bàn. Y phịch xuống mặt đất, cuối cùng cũng chịu an tĩnh .
…………
Lúc A Cổ Sắc Gia chẩn bệnh cho Tiêu Dung. Cao Tuân Chi hề đó chờ đợi. Lão bước nhanh về nơi ở của , tùy tiện cầm theo hai bộ y phục, xách theo binh khí của bản . Mà A Thụ cũng theo lão. Cậu lấy tay lau nước mắt tèm lem mặt, thu dọn đồ đạc cho Tiêu Dung. Cậu đem tất cả những thứ cần thiết chuẩn đầy đủ cho Tiêu Dung bao gồm cả thanh Li Long kiếm hiện tại biến thành vũ khí chân chính .
Hai bọn họ ôm theo tay nải trở . Tống Thước ngay ở cửa , vẻ mặt thể tin nổi chặn đường bọn họ: "Các thực sự để cho một kẻ như thế tới Thịnh Nhạc ?!"
"Thật là hoang đường. Lẽ nào các sợ sẽ c.h.ế.t ở dọc đường !"
Cao Tuân Chi trầm mặc. Mà nước mắt mặt A Thụ thì từng ngừng rơi. Cậu nghẹn ngào thút thít : "Lang chủ c.h.ế.t." Tống Thước sững sờ.
A Thụ lau nước mắt: "Lang chủ nay bao giờ c.h.ế.t. Ngài là tìm cái c.h.ế.t. Ngài là tìm đại vương. Ta, chúng thể ngăn cản ngài ."
Trái tim Tống Thước chấn động kịch liệt. Gã chỉ cảm thấy đêm nay là một đêm hoang đường nhất mà cả cuộc đời gã từng trải qua. Rõ ràng vương phủ đều là những kẻ vô cùng lý trí. Vậy mà hiện tại tất cả đều phát điên hết cả .
Bao gồm cả chính gã. Gã cũng điên .
Bởi vì gã thế mà tránh đường cho Cao Tuân Chi và A Thụ.
Ngoại trừ Cao Tuân Chi và Tiêu Dung. Còn Trương Biệt Tri và A Cổ Sắc Gia cũng theo bọn họ. Đây là ý của Tiêu Dung, y tựa hồ như khôi phục sự bình tĩnh. Đâu đấy sắp xếp chu từng việc từng việc tiếp theo. Địa Pháp Tăng thống lĩnh bộ hộ vệ canh gác vương phủ. Trong thời khắc mấu chốt còn thể điều động quân đội bên ngoài bảo vệ Trần Lưu. Mà khi Tiêu Dung rời , Trần Lưu doãn chính là Tống Thước. Phật t.ử sẽ ở bên cạnh phụ trợ cho gã. Nhiệm vụ duy nhất của hai bọn họ chính là giữ vững cho bằng tòa thành trì .
Lúc Tiêu Dung căn dặn những lời Tống Thước thậm chí còn chẳng hề . Đợi đến khi gã bước bên trong một nữa bọn họ chuẩn sẵn sàng để lên đường . Tống Thước ngay cả một cơ hội để chất vấn y cũng chẳng .
lúc , mây đen trời đột nhiên tản . Ánh trăng lạnh lẽo bàng bạc chiếu rọi xuống. Rọi sáng bóng lưng sắp sửa ly khai của những con . Tống Thước thể nào hiểu Tiêu Dung rời một cách kiên quyết đến nhường . Y thậm chí còn chẳng buồn ngoái đầu cái vương phủ lấy một . Nhìn cái tòa thành trì mà y dốc tâm dốc sức gây dựng lâu đến như . Y cứ thế mà vứt cục diện cho gã. Lẽ nào y sợ gã sẽ phản bội y ?
Tiếng vó ngựa dần dần xa vắng. Màn đêm khôi phục sự tĩnh mịch.
Tống Thước lẩm bẩm về phía : "Một lũ điên."
Thế nhưng ngay giây tiếp theo gã nắm chặt hai tay như thể chẳng thể nào chịu đựng nổi nữa. Gã đầu về phía Phật t.ử mà gã chán ghét nhất: "Ta làm bây giờ?"
Di Cảnh đồng dạng đưa mắt về phía . Y khẽ : "Đừng để cho tín nhiệm ngươi thất vọng."
Tống Thước cau mày theo con phố trống huơ trống hoác. Lát hã xoay trở vương phủ.
Tống Thước trở tiền sảnh nữa. Hiện tại đầu óc gã vô cùng rối bời vho nên gã lướt qua đám . Đi thẳng về phòng của .
Mà Di Cảnh lẳng lặng nán nơi thêm một lát nữa. Những sự việc xảy trong đêm nay đối với y mà đồng dạng cũng là một đòn đả kích mãnh liệt. Y là thánh nhân, cách nào bình tâm trong thời gian ngắn như . Đợi đến khi một nữa cảm nhận cơn gió đêm se lạnh xuyên qua lớp tăng y. Y mới khe khẽ hít thở một cái đó đồng dạng xoay .
Tiếp đó y liền ngây ngốc tại chỗ. Y cứ tưởng ở đây chỉ còn một y. Nào ngờ những khác vẫn còn ở đó.
Có chút buồn . Bởi vì năm đang mang tâm trạng bấp bênh bất an phía y bộ đều là những kẻ thuộc nhóm lão nhược bệnh tàn bỏ .
Bọn họ là đang đợi Phật tử. Bọn họ chỉ là bản hiện tại nên về mà thôi.
Đêm nay vốn chẳng gì đặc biệt. Chẳng qua chỉ là một đêm thu bình thường mà thôi. Không quá nóng cũng chẳng quá lạnh. Đan Nhiên cảm thấy vô cùng lạnh lẽo. Lạnh đến thấu xương. Nàng từ tới nay vẫn luôn sống sự che chở bảo bọc của nhà. Nàng bao giờ chứng kiến một hình ảnh đáng sợ đến như . Nàng nhưng chẳng thể nào rặn nước mắt.
Khi trẻ con gặp loại chuyện phản ứng đầu tiên luôn luôn là tìm kiếm sự giúp đỡ từ cha chúng. Thế nên nàng theo bản năng túm lấy tay áo của Tang Nghiên. Dùng cái giọng nức nở kêu lên: "A nương……"
"A nương……"
"A nương——"
Một tiếng lớn hơn một tiếng. Một tiếng ấm ức hơn một tiếng. Mặc dù nàng cũng chẳng bản đang ấm ức cái gì. Thế nhưng ba tiếng gọi đó, nàng đột nhiên òa nức nở. Nàng ngửa mặt lên trời, há to miệng đến mức khiến cảm thấy đứt từng khúc ruột. Lúc gào chính là phương thức giúp nàng giải tỏa nỗi sợ hãi. Tang Nghiên ngây dại con bé. Giống như một bản năng xổm xuống, dùng đôi bàn tay khô ráp vụng về vỗ nhẹ lên lưng Đan Nhiên.
Bà cất cái giọng khàn khàn : "Đừng sợ. Đan Nhiên…… đừng sợ."
Tiêu Dật hai mắt đỏ hoe, mím chặt môi. Phải mãi cho đến khi Tiêu Dung , mới sực nhớ để tâm đến Trần thị. Trần thị từ đầu đến cuối vẫn luôn lặng thinh. Lúc Tiêu Dung xảy chuyện, Trần thị phản ứng như thế nào. Tiêu Dật còn nhớ rõ nữa . Đợi đến khi Tiêu Dung vẻ lấy bình tĩnh, Trần thị liền mang cái điệu bộ như hiện tại. Bà ầm ĩ cũng chẳng làm loạn. Chỉ lẳng lặng theo Tiêu Dung rời . Mà bây giờ bà lẳng lặng Đan Nhiên rống.
Đợi đến khi Đan Nhiên Tang Nghiên dỗ dành nín . Một mặt thút thít một mặt nắm lấy tay bà rời . Trần thị cúi gằm mặt xuống, cất bước theo.