Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 147
Cập nhật lúc: 2026-04-10 05:59:03
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Tân Dụng: "…… Ta trở về."
Nguyên Bách Phúc là sự chuẩn từ . Thế nhưng binh lính của hề . Một khi sự việc bại lộ với cái tính cách tàn nhẫn độc ác đó của Nguyên Bách Phúc. Chẳng chừng sẽ đem bộ của g.i.ế.c sạch sành sanh cũng nên.
Diêu Hiển lẽ thể chống đỡ một thời gian. Thế nhưng cũng thể chống đỡ quá lâu. Uy vọng của Diêu Hiển đủ. Trong hậu quân ít những kẻ cứng đầu bốc đồng, đều là do Khuất Vân Diệt ghét bỏ tính cách trầm của bọn chúng, thấy bọn chúng chút thiên phú trong việc đ.á.n.h trận. Thế là quẳng bộ tới chỗ Vương Tân Dụng để tiếp nhận sự rèn giũa của thật thà.
Rèn giũa thành công, đương nhiên là tiếp tục ngoài kiến công lập nghiệp . Không thành công thì chia làm hai loại. Một loại chịu lời khác, thế nhưng chịu lời Vương Tân Dụng. Thế là tiếp tục ở hậu quân. Một loại khác thì chẳng thèm lời bất kỳ ai trực tiếp Khuất Vân Diệt tống cổ làm tiểu tướng canh giữ ở các quan ái khác .
Có đôi khi cũng là do Khuất Vân Diệt ghét bỏ Vương Tân Dụng. Mà là do binh lính trong tay lão thiếu kinh nghiệm rèn luyện nhất. Thế là cứ hễ công việc dơ bẩn cực nhọc nào. Hắn liền giao thẳng tay Vương Tân Dụng. ...
Cái cách làm rốt cuộc điểm nào thỏa đáng. Vấn đề vẫn là để hẵng . Vấn đề mắt là đám đó chẳng chịu phục ai cả. Chỉ phục mỗi Vương Tân Dụng. Nể mặt Vương Tân Dụng lẽ bọn họ vẫn còn thể phục tùng Diêu Hiển vài ngày. năm ngày, căng nhất là năm ngà bọn họ sẽ thể nhẫn nhịn nữa.
Trong lòng Vương Tân Dụng nóng như lửa đốt. Thế nhưng sốt ruột cũng chẳng tác dụng gì. Lão từng tới cái chốn bao giờ. Cũng chẳng làm thế nào để trèo lên . Càng huống hồ là liệu thể khỏi khu rừng rậm rạp mới là điều thứ nhất. Những ngày tiếp theo bọn họ sinh tồn như thế nào mới là điều thứ hai.
Tên binh đỡ lấy Vương Tân Dụng. Mà Vương Tân Dụng thì khoác tay lên cánh tay của tên binh. Hai bọn họ đều nên về hướng nào. Chỉ đành tiếp tục men theo bờ sông tiến về phía . Thế nhưng mới bước một bước, phương xa liền truyền tới âm thanh vỗ cánh. Giữa cái bầu trời đêm tĩnh mịch đến tột cùng ngay cả một tiếng chim kêu bình thường cũng tăng thêm vài phần ý vị vặn vẹo và kinh dị.
"Cúc cu cúc!"
Vương Tân Dụng: "……" Là chim cưu.
Thôi . Không kinh dị đến nữa.
Vương Tân Dụng vẫn đang trải qua quá trình sinh tồn nơi hoang dã ở bên . Phỏng chừng lâu lâu nữa mới thể vòng con đường chính xác. Mà đám Nguyên Bách Phúc sáng sớm ngày thứ hai đặt chân tới bồn địa Hán Trung . Lại trải qua thêm một buổi sáng gấp rút lên đường bọn họ tới quận T.ử Đồng. Nơi đội quân của Thân Dưỡng Duệ đang đồn trú ở thời điểm hiện tại.
Trinh sát phát hiện Trấn Bắc Quân đang kéo tới. Lập tức trở về bẩm báo cho Thân Dưỡng Duệ. Hay tin đối phương tổng cộng tới hơn bảy vạn , sắc mặt Thân Dưỡng Duệ đừng là khó coi đến mức nào.
Hắn tổng cộng mới mang theo năm vạn . Năm vạn đối đầu với bảy vạn thoạt bọn họ vẫn còn khả năng giành chiến thắng. đó là Trấn Bắc Quân đó! Trong quân đội của hề kẻ rảnh rỗi! ...
Thân Dưỡng Duệ lập tức phái bộ bộ hạ của ngoài. Một bộ phận tiến về Ích Châu. Đem bộ quân đồn trú ở bên đó, cùng với tư binh của quý tộc chiêu mộ tới đây. Một bộ phận khác thì tới Nam Quảng, Kiến Ninh vân vân. Yêu cầu thái thú địa phương lập tức giao quân canh gác cho .
Đây chính là ưu thế của sự chính thống . Bọn họ thể trưng binh từ bất kỳ một tòa thành trì nào bất kỳ lúc nào, ở bất kỳ nơi . Đương nhiên, chịu giao thì là một chuyện khác . ...
Thân Dưỡng Duệ ở bên bày cái tư thế đại địch áp sát. Nào ngờ đội quân Trấn Bắc Quân mà phòng nghiêm ngặt hề lập tức công thành. Mà phái một tên sứ tiết qua đây. Nói là Nguyên tướng quân của bọn họ lời với Thân đại tướng quân.
Thân Dưỡng Duệ chịu gặp tên sứ giả đó. Bởi vì cảm thấy trong chuyện chắc chắn quỷ. Thế nhưng tên sứ giả đó đưa lên một bức thư. Thân Dưỡng Duệ mang đầy bụng hồ nghi thế nhưng rốt cuộc vẫn bảo binh cầm bức thư tới cho . Sau đó cẩn thận dè dặt bóc .
Đọc qua một lượt, cảm thấy lẽ bản vẫn tỉnh ngủ. Thế là thêm một lượt nữa.
Thân Dưỡng Duệ: "…………" Hắn chấn kinh .
Quả thực là sơn trùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn (sơn cùng thủy tận tưởng hết đường, liễu rủ hoa thấy thôn) a! Vốn dĩ cứ ngỡ đại tư mã chỉ là đang liều c.h.ế.t đ.á.n.h cược. Chọn bừa một con đường vẻ ít rủi ro nhất giữa vô vàn những con đường c.h.ế.t. Ai mà thể ngờ con đường c.h.ế.t mà do chính tay kẻ địch đả thông!
Trời đất ơi, vẫn là đại tư mã tầm xa trông rộng. Chưa tới thời khắc cuối cùng, tuyệt đối chịu nhận thua. Bởi vì ai mà trong nội bộ kẻ địch ẩn chứa mấy tên ngu ngốc cơ chứ! ...
Thân Dưỡng Duệ suýt chút nữa thì bật thành tiếng. Thế nhưng khi thực sự cao hứng, ép bản bình tĩnh . Dù thì chuyện Nguyên Bách Phúc đầu hàng chắc là sự thật. Lỡ như chỉ là trá hàng thì .
Một mặt chuẩn sẵn sàng cho việc Nguyên Bách Phúc đột ngột trở mặt. Mặt khác triệu hồi đám bộ hạ phái tới Nam Quảng, Kim Lăng trở . Bảo bọn họ mau chóng đổi hướng Kim Lăng. Tốc tốc thông báo chuyện cho đại tư mã .
Phương tiện liên lạc của Nam Ung mạnh hơn khu vực phía Bắc sông Hoài nhiều. Bọn họ bồ câu đưa thư, cũng một hệ thống dịch trạm thiện. Ba ngày Tôn Nhân Loan nhận một bức thư như . Lão chằm chằm dòng chữ "Nguyên Bách Phúc đầu hàng, mang theo sáu vạn sáu ngàn bộ binh và tám ngàn kỵ binh" đó. Một lúc lâu lão lấy một tờ giấy thư mới. Sau đó nhanh chóng chữ lên đó.
Lão hề bàn bạc với bất kỳ ai. Bởi vì đây là một chuyện vô cùng khẩn cấp. Mà lão cũng để cho những cái buổi triều hội rườm rà phiền phức làm lỡ mất một cái thời cơ đến nhường .
Lão vung bút múa mực một tràng dài đằng đẵng giấy. Ý chính cũng chỉ một lão chấp nhận sự đầu hàng của Nguyên Bách Phúc. Lão cho phép Nguyên Bách Phúc giữ năm vạn binh mã. Hơn nữa ngay tại lúc phong cho Nguyên Bách Phúc làm Trấn Quân tướng quân, Ninh Châu đốc hộ, kiêm chức T.ử Đồng Hầu. Thế nhưng điều kiện tiên quyết là bảo vệ cho Ninh Châu. Nếu như giữ lão sẽ tiếp tục gia phong Nguyên Bách Phúc làm Giang Dương Vương.
Nếu giữ . Vậy thì cũng chẳng cần gì thêm nữa.
Một mạch xong, Tôn Nhân Loan giao thư cho tên thị vệ bên cạnh. Nhìn bóng lưng thị vệ rảo bước chạy ngoài Tôn Nhân Loan đột nhiên khẽ một tiếng.
Nguyên Bách Phúc…… Lão đối với kẻ vẫn luôn ấn tượng.
Năm xưa lúc Khuất Vân Diệt vẫn còn ở trướng của Hoàng Ngôn Cần. Bởi vì thủ tồi, mấy dẫn binh tiễu phỉ đều thành vô cùng xuất sắc thu hút sự chú ý của Kim Lăng. Thế là đưa đề nghị với Tôn Nhân Loan. Muốn xem thử xem thứ t.ử của Khuất Nhạc rốt cuộc trông như thế nào. Tôn Nhân Loan cũng ôm cái suy nghĩ giữ bên cạnh để bồi dưỡng thế là gật đầu đồng ý.
Ngày đầu tiên tiến cung, kẻ cùng Khuất Vân Diệt chính là cái tên Nguyên Bách Phúc .
Quan viên trong triều căn bản chẳng hề coi Khuất Vân Diệt gì. Chỉ coi như một món đồ chơi mà thôi. Khuất Vân Diệt lúc bấy giờ môi hồng răng trắng. Tuổi nhỏ thiếu hiểu , dễ dàng trở thành trò của đám quan viên. Mà bọn họ chỉ chê Khuất Vân Diệt, còn chê cả Nguyên Bách Phúc đang ở bên cạnh. Bởi vì Tôn Nhân Loan quan sát Khuất Vân Diệt cho nên ấn tượng của lão vô cùng sâu sắc. Khuất Vân Diệt trợn mắt tất cả . Thậm chí còn động tay động chân đ.á.n.h . Mà Nguyên Bách Phúc bên cạnh thì một tiếng cũng hé răng. Từ đầu tới cuối vẫn luôn cúi gằm mặt, thể rốt cuộc đang suy nghĩ gì.
Tôn Nhân Loan lúc bấy giờ vô cùng thất vọng về Khuất Vân Diệt. Có cốt khí là chuyện . Thế nhưng giơ nắm đ.ấ.m thị uy giữa chốn đông thì ngu ngốc . Trái ngược với Nguyên Bách Phúc tránh nhuệ khí của kẻ địch lúc bản đang ở thế yếu. Đây mới là một đứa trẻ thể tiến xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-147.html.]
Thế nhưng sang ngày thứ hai, Khuất Vân Diệt vẫn tới như cũ. Vẫn tiếp tục trừng mắt bộ các quan viên như cũ. Cái tên là Nguyên Bách Phúc bao giờ xuất hiện thêm một nào nữa.
Cho nên là cái loại n.g.ự.c mang thao lược cũng là đang tránh nhuệ khí của kẻ địch. Hắn chỉ đơn thuần là thể chịu đựng nổi sự mỉa mai của đám mà thôi.
Vậy ngay từ đầu tại tới đây chứ? Là kiến thức sự uy nghiêm của hoàng cung. Hay là kết giao với các vị quan viên. Căng nhất thì chính là cùng Khuất Vân Diệt. Để cho Khuất Vân Diệt lẻ loi một .
Thế nhưng bất luận làm là vì cái gì. Nói chung là sang ngày thứ hai bỏ cuộc . Tục ngữ câu ba tuổi thấu cả đời, lúc bấy giờ Nguyên Bách Phúc là ba tuổi mà là mười mấy tuổi . Đã mười mấy tuổi đầu, mới trải qua một biến cố khổng lồ. Vậy mà vẫn lấy một chút đảm đương nào. Vậy thì cả cái cuộc đời của lẽ cũng sẽ chẳng bao giờ . ...
Cũng . Thạch tín của kẻ , là mật ngọt của kẻ khác. Dùng binh mã của Nguyên Bách Phúc để ngăn cản binh mã của Khuất Vân Diệt. Bất kể thành công , dù thì cũng đều là bên phía Khuất Vân Diệt tổn thương nguyên khí.
Chắp tay lưng suy nghĩ một lát. Tôn Nhân Loan tới bản đồ. Nhìn những tòa thành trì một nữa đổi chủ đó.
Lúc mới đ.á.n.h hạ Ích Châu. Ai ai trong triều cũng đều hớn hở mặt, vài vị quan viên còn mở tiệc gia yến. Nghe đồn trong nhà của mấy vị đêm nào cũng ca múa xập xình. Bữa tiệc kéo dài tới tận hừng đông vẫn giải tán. Mà khi tin tức Nghĩa Dương công hạ truyền tới, đám căm phẫn sục sôi. Đứng triều đình c.h.ử.i rủa Tống Thước là tên phản đồ, là ch.ó săn. Chửi rủa bộ khu vực phía Bắc sông Hoài. Toàn bộ Trấn Bắc Quân đều là lũ nghịch tặc. Đáng thiên tru địa diệt.
Đợi c.h.ử.i mắng xong xuôi, bọn họ trở về nhà mở yến tiệc tiếp. Bởi vì yến tiệc chuẩn từ sớm . Nếu tham dự thì chẳng là lãng phí hết . ...
Có đôi khi Tôn Nhân Loan sẽ cảm thấy hối hận. Tại hạ lệnh cho Thân Dưỡng Duệ công đ.á.n.h Ích Châu. Thế nhưng đôi khi lão cảm thấy bản thực sự nên hối hận. Bởi vì sự việc tới cái nước . Bất kể lão là rùa rụt cổ là chủ động xuất kích, bọn họ đều trở thành cá thớt .
Bảy mươi ba năm.
Kể từ lúc Triều Ung thành lập cho tới hiện tại. Tổng cộng trải qua bảy mươi ba mùa xuân thu. Lúc bộ tộc Mộ Dung diệt vong, bộ triều đình đều đang ha hả trào phúng quốc vận của bộ tộc Mộ Dung quá ngắn ngủi. Thế nhưng bọn họ rốt cuộc tư cách gì trào phúng bộ tộc Mộ Dung cơ chứ. Chí ít thì bọn chúng cũng kiên trì cả trăm năm. Mà bản bọn họ ngay cả cái năm nay liệu thể bước qua cũng chắc nữa là.
Đối với Nguyên Bách Phúc mà . Mọi quyết định mà đưa quyết định cái kết cục của chính bản . Mà đối với Tôn Nhân Loan mà , là những thứ xung quanh lão quyết định việc lão sẽ làm những gì. Còn về phần kết cục, chung quy cũng chẳng khác là mấy.
Lắc lắc đầu, Tôn Nhân Loan bước khỏi căn phòng . Lão ngoài thăm tiểu hoàng đế .
Sáng sớm ngày hai mươi tám tháng chín.
Tiêu Dung chống tay lên đầu, bên rìa của chiếc xe ngựa mới tinh mới lò . Cơ thể y hơn nhiều . Ít nhất là hành động vấn đề gì. Cũng còn suốt ngày buồn ngủ nữa. Thế nhưng Khuất Vân Diệt vẫn khăng khăng rời thời hạn. Thế là đều bận rộn thu dọn hành lý.
Ngu Thiệu Tiếp cũng cùng bọn họ. Thế nhưng mười mấy dặm y liền chuyển hướng tới Thịnh Nhạc. Giản Kiều sẽ hộ tống y, giúp y xử lý sự vụ trong một thời gian. Sau đó sẽ mau chóng tiến về quận Tây Hải khi tuyết rơi dày.
Quận Tây Hải ngay giữa sa mạc. Có một điểm đó là nơi đó sẽ tuyết rơi.
Thế nhưng tuyết rơi đồng nghĩa với việc nơi đó sẽ c.h.ế.t cóng. Tiêu Dung đem một nửa vật dụng giữ ấm vốn dĩ chuẩn cho đại quân để cho Giản Kiều. Đây chính là lượng vật tư cung cấp cho hai mươi vạn đó. Giản Kiều mới mang theo vỏn vẹn vài vạn . Hắn cho dù qua mùa đông ở Tây Hải cũng chẳng vấn đề gì.
Mọi thứ chuẩn đấy. Đoàn bước lên con đường trở về. Khuất Vân Diệt cưỡi ngựa bên ngoài đợi đến lúc hai đội binh mã tách . Khuất Vân Diệt mới giao thú cưỡi của cho binh. Sau đó dùng bộ dạng thuộc đường quen nẻo trèo lên xe ngựa của Tiêu Dung.
Kỹ năng làm ổ của Tiêu Dung càng trở nên thuần thục hơn . Những tấm da thú mà bộ tộc Mộ Dung cất giấu. Y đem bộ đống da thú xếp với , đó bản đống da thú đó. Dùng sức ngả mạnh phía , đập một cái hình dáng khít với cơ thể . Sau đó y liền vô cùng thoải mái mà rúc trong đó. Đọc vài cuốn sách cổ của bộ tộc Mộ Dung để g.i.ế.c thời gian.
Khuất Vân Diệt y. Phát hiện thần sắc của y gì bất thường. Sau đó mới cầm lấy thanh kiếm của Tiêu Dung. Vừa mới rút thanh kiếm khỏi vỏ, Tiêu Dung ở đằng âm u lên tiếng: "Đại vương. Ngài mà mài thêm nữa thanh kiếm của nên đổi tên thành chủy thủ đó."
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn im thin thít, đưa tay lên rút một miếng da hươu từ trong tay áo . Lúc rũ miếng da hươu còn cố tình dùng sức mạnh. Kẻ còn tưởng thứ trong tay là một chiếc roi nữa kìa.
Tiêu Dung âm thanh đó thu hút. Y ngẩng đầu lên, khéo thấy động tác lau chùi lưỡi kiếm của Khuất Vân Diệt. Hắn lau một cách vô cùng chậm rãi mà lau hai cái liền nâng mắt lên. Lạnh lùng về phía Tiêu Dung.
Tiêu Dung: "…………" Ấu trĩ.
Năm xưa lúc đám Khuất Vân Diệt hành quân gấp rút, còn mất tới hơn nửa tháng trời mới thể từ Trần Lưu tới Nhạn Môn Quan. Mà bọn họ từ Sóc Phương trở về. Nếu vẫn duy trì tốc độ hiện tại ngừng nghỉ. Vậy thì cũng mất tròn một tháng trời.
Bởi vì xuất phát từ Sóc Phương trở về. Bọn họ bắt buộc đường vòng qua dãy Tần Lĩnh mới thể trở về vùng trung tâm của Trung Nguyên. Cơ bản chính là xuôi Nam men theo đoạn giữa của Hoàng Hà. Tới sông Lạc Thủy chuyển hướng về phía Đông.
Nói cũng thật trùng hợp. Đi về phía Đông tám trăm dặm là Trần Lưu. Mà về phía Tây tám trăm dặm khéo chính là con đường tiến Ninh Châu mà Khuất Vân Diệt từng chỉ lúc .
Việc một mực lên đường quả thực vô cùng tẻ nhạt. Càng huống hồ đây còn là mùa đông, ngay cả một chút phong cảnh cũng chẳng thể ngắm . Đâu cũng là một mảnh hoang vu. Tiêu Dung buồn chán bèn lấy một hộp cờ bằng ngọc ấm. Y cầm quân đen, Phật t.ử cầm quân trắng. Phật t.ử còn tưởng y đ.á.n.h cờ, bèn gật đầu đồng ý. Nào ngờ ngay đó Tiêu Dung liền : "Chúng chơi cái gì đó mới mẻ một chút ."
Nửa nén nhang , Tiêu Dung hoan hô : "Chỗ , chỗ ! Nối liền thành năm điểm . Ta thắng !"
Phật tử: "…………"
Y bàn cờ. Đột ngột ngẩng đầu lên: "Lại nữa."
Phát hiện ánh mắt của Phật t.ử trở nên vô cùng kiên nghị. Tiêu Dung liền bản nên nhận lời y.
Năm ván tiếp theo, y từng thắng lấy một . Cho nên mới tri nhân tri diện bất tri tâm, đừng thấy Di Cảnh bộ dạng hiền từ lương thiện. Lúc bước bàn cờ từng bước dồn ép lấy mạng . Tiêu Dung y dồn ép tới mức vứt mũ cởi giáp nhanh liền loạn tâm thần. Mà y loạn Di Cảnh liền giành chiến thắng.
Tiêu Dung: "……"