Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0042: Xin lỗi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 05:27:12
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hào tộc còn khó đối phó, chứ tam lão thì là ba ông già hiền lành.

Họ vốn dĩ quyền hành gì, thái thú Trần Lưu cố tình phớt lờ họ. Mang tiếng là tam lão nhưng thực tế lâu ai coi họ gì.

Lần Khuất Vân Diệt triệu kiến, họ còn sủng ái mà lo sợ. Khuất Vân Diệt gì họ cũng , cuối cùng đến Khuất Vân Diệt cũng ngại dám to tiếng, còn dậy đích tiễn họ cửa.

Tiêu Dung theo. Y phía nheo mắt vẻ mất tự nhiên của Khuất Vân Diệt trong lòng nảy một ý tưởng.

Ngày mười bảy tháng năm, tấm biển mới của hầu phủ cuối cùng cũng làm xong. Bốn chữ lớn "Trấn Bắc Vương Phủ" do chính tay Cao thừa tướng khắc lên biển. Khi treo biển lên, đám Tiêu Dung bên cạnh quan sát.

Ngu Thiệu Tiếp thở dài: "Ta vẫn thấy cái tên vương phủ ."

Tiêu Dung: "Biết làm , cũng thể gọi là vương cung. Nhìn cái cổng vương cung . Nếu cứ cố gọi là vương cung thì cho thối mũi."

Ngu Thiệu Tiếp: "……"

Thế nên tại cứ ở đây, tìm chỗ khác xây vương cung ?

Trong lòng Ngu Thiệu Tiếp, dù Khuất Vân Diệt lên ngôi thì cũng tám mười năm nữa. Chẳng lẽ bắt Khuất Vân Diệt ở tạm bợ suốt thời gian dài như ?

mỗi nhắc đến chuyện Tiêu Dung đều lảng sang chuyện khác. Hắn cảm thấy Tiêu Dung nhất quyết ở đây và gọi nơi là vương phủ hẳn dụng ý riêng, nhưng y thì cũng chịu thua.

Khuất Vân Diệt bên cạnh vẻ ý kiến gì với cái tên Trấn Bắc Vương Phủ. Gọi là gì cũng , đằng nào cũng chỉ là chỗ ở.

Biển treo xong. Thời pháo nên tục đốt pháo. Lúc khai trương thì đốt trúc, nhưng họ ở đây lâu giờ đốt trúc thấy kỳ kỳ.

Nên chỉ vỗ tay lấy lệ ai về việc nấy. Khuất Vân Diệt gọi ngựa đến, định doanh trại ngoài thành kiểm tra.

Tiêu Dung đột nhiên ngăn , ngẩng đầu hỏi: "Hôm nay đại vương bận ?"

Khuất Vân Diệt khựng : "Không bận."

Tiêu Dung : "Vậy đại vương dạo phố với ? Quân Trấn Bắc thành mười ngày , đại vương xem phố xá đổi thế nào ?"

Khuất Vân Diệt: "……"

Mới mười ngày thì đổi gì .

vẫn nhảy xuống ngựa một cách dứt khoát Tiêu Dung chờ cùng.

Tiêu Dung: "Đại vương thường phục ."

Mặc đồ cưỡi ngựa với áo giáp đường, sợ nhận ngài là Trấn Bắc Vương chắc?

Sắc mặt Khuất Vân Diệt khẽ biến đổi. Tuy nhưng Tiêu Dung đang c.h.ử.i thầm trong bụng là phiền phức.

……

Tiêu Dung im như tượng, ý định đổi ý kiến. Khuất Vân Diệt đành hậm hực trong đồ.

Một lát Khuất Vân Diệt trở . Hắn cứng nhắc chỉnh bộ quần áo mới, chậm chạp xuống.

Nghe tiếng bước chân, Tiêu Dung sững sờ tại chỗ.

Bởi vì Khuất Vân Diệt mặc y phục của sĩ nhân! Chiếc áo dài màu tím sẫm vạt chéo gần quét đất. Khuất Vân Diệt quen mặc đồ bó kiểu Hồ, giờ xử lý đôi tay áo rộng thùng thình thế nào. Lẽ khoác thêm áo ngoài mới đủ bộ, nhưng do mặc quên mà giờ vòng eo thon gọn săn chắc của lộ ngoài.

Nho sinh thời xưa thường đeo kiếm, là văn nhân là kiếm khách. Tiêu Dung vẫn luôn thắc mắc nho sinh kiểu đó trông thế nào giờ thì y .

Mím môi, hiểu Tiêu Dung buồn quá. Không Khuất Vân Diệt mặc , ngược y thấy khá , nhưng chẳng hiểu cứ thấy buồn .

Đè nén cảm giác kỳ quặc đó xuống, Tiêu Dung đến bên cạnh Khuất Vân Diệt. thấy đôi mắt khó chịu của , Tiêu Dung nhịn cong môi : "Là thừa tướng bảo đại vương đổi ?"

Khuất Vân Diệt miễn cưỡng "ừ" một tiếng: "Không ông làm bộ đồ lúc nào, bảo mặc cái đường sẽ kín đáo hơn."

Tiêu Dung: "……"

Ngài lừa t.h.ả.m quá .

Với chiều cao và ngoại hình của ngài, dù mặc áo tơi cũng chẳng kín đáo nổi .

Đương nhiên Tiêu Dung sẽ vạch trần Cao Tuân Chi. Thay đó, y đưa tay chỉnh ống tay áo lật cho Khuất Vân Diệt, mỉm với : "Đại vương mặc thế lắm. Đi thôi."

Nói xong Tiêu Dung . Khuất Vân Diệt bước theo vài bước đột nhiên dừng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0042-xin-loi.html.]

Sao cảm giác... Tiêu Dung vẻ thích mặc như thế nhỉ?

Tiêu Dung nghi hoặc đầu : "Đại vương?"

Khuất Vân Diệt khựng một chút tiếp tục bước : "Đến đây."

Hai một phong độ nhẹ nhàng, một hiên ngang mạnh mẽ, bước phố thu hút ánh . Khuất Vân Diệt theo thói quen định trừng mắt dọa nạt, thì bên cạnh vang lên giọng u ám của Tiêu Dung: "Đạo tiếp khách."

Khuất Vân Diệt: "…………"

Hắn ấm ức dời mắt , cố gắng chỉ những vật vô tri vô giác xung quanh.

Nhìn kỹ mới phát hiện sự khác biệt, ngạc nhiên với Tiêu Dung: "Mấy ngôi nhà vẻ tàn tạ như nữa."

Tiêu Dung cũng hai bên đường: " , công lao của quân Trấn Bắc đấy. Mấy ngày nay họ sửa chữa nhà cửa trong thành một lượt. Mấy huyện xa thì xong, nhưng khu vực chính thì tất ."

Khuất Vân Diệt ngẩn , nhớ hình như dạo Tiêu Dung đề nghị điều mấy ngàn binh lính thành làm việc thiện. Đây là kết quả ?

Lúc đó Khuất Vân Diệt nghĩ gì nhiều, giờ mới thấy sửa sang thành cũng , ít nhất thuận mắt hơn hẳn.

Nhìn vẻ mặt là Tiêu Dung đang nghĩ gì. Y thầm, nghĩ bụng thế là gì, sửa sang thành trì chỉ là thu hoạch nhỏ, hàn gắn mối quan hệ quân dân mới là thu hoạch lớn nhất.

Vừa hai ngày Giản Kiều kể cho y một chuyện, Tiêu Dung liền dẫn Khuất Vân Diệt thẳng đến đó.

Đó là nhà ông lão từng vác rìu đòi liều mạng. Tiêu Dung cùng Khuất Vân Diệt gốc cây bên ngoài, lén chỉ trong sân cho Khuất Vân Diệt xem.

Khuất Vân Diệt khó hiểu , sững .

Trong sân một lính Trấn Bắc mặc quân phục bình thường nhất, đang ngây ngô như một chú ch.ó ngốc. Hắn sức bổ củi, ngốc nghếch với cô gái bên cạnh.

Cô gái cũng , tay bưng bát nước, thỉnh thoảng đút cho lính một ngụm, miệng còn thỏ thẻ: "Tướng công, nước giếng đào ngọt thật đấy."

Khuất Vân Diệt: "…………"

Sau đó lính bổ củi càng hăng, tốc độ vung rìu nhanh đến mức để tàn ảnh. Nếu trong quân ngũ cũng thể hiện như thế thì Khuất Vân Diệt nhớ tên , chứ như bây giờ chỉ nhận là lính của qua bộ quân phục.

Hắn đầu với vẻ mặt cạn lời. Tiêu Dung : "Đây là cặp vợ chồng đầu tiên kết hợp giữa quân Trấn Bắc và dân thường ở Trần Lưu đấy. Họ bái đường hai ngày . Tân hôn đang mặn nồng, Giản tướng quân cho nghỉ ba ngày, mai là về quân doanh ."

Khuất Vân Diệt trợn tròn mắt: "Cho nghỉ á?!"

Tiêu Dung: "……"

Mấy chuyện đó Khuất Vân Diệt tai qua tai , riêng chuyện nghỉ ba ngày thì nhớ kỹ: "Quân Trấn Bắc quy định từ bao giờ thế? Kết hôn là nghỉ ? Quân đội nào mà tản mạn thế ?! Giỏi cho cái tên Giản Kiều, dám tự tung tự tác!"

Tiêu Dung phục sát đất, vội vàng ngăn Khuất Vân Diệt đang định tìm Giản Kiều tính sổ: "Không liên quan đến Giản tướng quân, là sắp xếp đấy! Ta còn bảo Giản tướng quân bất kể ai, miễn là thời chiến kết hôn đều nghỉ ba ngày! Chỉ tân hôn mới thế, tục huyền nạp thì chuyện thế . Kết hôn là chuyện cả đời , giờ đang thái bình miễn ba ngày tập luyện thì ?!"

Khuất Vân Diệt há miệng định cãi.

Vì quân đội khác làm thế!

kịp thì nhớ quân đội khác cũng cử lính sửa nhà. Khuất Vân Diệt cứng họng, một lúc mới : "Hiện tại đúng là thái bình, nhưng lính khác dân, ngày nào cũng giữ tinh thần cảnh giác. Nghỉ nhiều sẽ sinh lười biếng, rèn luyện dễ ."

Tiêu Dung ngẩn . Y đúng là hiểu chuyện . Y mím môi, cúi đầu tưởng Khuất Vân Diệt sẽ bãi bỏ quy định . Nào ngờ đổi giọng: "Tân hôn nghỉ ba ngày, cứ theo ý ngươi. làm thế nữa. Muốn thưởng cho binh sĩ thì thăng chức, tính quân công, chia chiến lợi phẩm, phát quân lương đều riêng chuyện nghỉ ngơi thận trọng."

Không ngờ đồng ý. Tiêu Dung chuẩn tinh thần mắng một trận thu hồi mệnh lệnh. Trong lòng nhẹ nhõm, thấy ấm áp Tiêu Dung tươi: "Đại vương yên tâm, sẽ can thiệp chuyện trong quân nữa."

Nói đến đây, y giải thích thêm cho : "Lần cũng định can thiệp việc quân, chỉ là chuyện sẽ ngày càng nhiều. Nỗ lực của binh sĩ bá tánh đều thấy, họ tiếp xúc nhiều sẽ nảy sinh tình cảm, nhiều bá tánh sẽ gả con gái cho lính. Là đầu quân Trấn Bắc, đại vương nên khuyến khích, thậm chí khen thưởng những cuộc hôn nhân . Vì Trần Lưu và quân Trấn Bắc càng gắn bó sâu sắc thì sự công nhận của bá tánh Trần Lưu với đại vương càng cao."

Cuối cùng Tiêu Dung ngượng ngùng: "Ta vốn nghĩ , nhưng vì sự thiếu hiểu của mà suýt gây sai lầm lớn."

Khuất Vân Diệt: "……"

Tiêu Dung đang xin ?

Không đúng, xin , nhưng y thừa nhận giỏi hơn.

Khuất Vân Diệt bỗng thấy vui vui, nhưng diễn tả thế nào. Nhìn vẻ khiêm tốn hiếm thấy của Tiêu Dung, khẽ: "Ngươi cần thế . Ta dù thế nào thì ngươi cũng đều vì ."

Tiêu Dung: "…………"

Ừm, thế cũng .

vì ngài cũng là vì .

Loading...